– Đã phá trận pháp chưa?
Miêu Nghị nói:
– Có lẽ phá vỡ, ta đoán lực lượng trận pháp mất đi khống chế nên ảnh hưởng tới địa thế, chờ lực lượng cân đối sẽ ổn định lại.
Mạnh Như nói:
– Hồng nhan bạc mệnh trên mươi một tinh cầu biến mất, chỉ sợ biến hóa trên tinh cầu rất lớn, sợ rằng phải làm phiền ngươi đi xem xét.
Lúc này hắn nói chuyện khách khí hơn trước không ít.
– Dễ nói!
Miêu Nghị cười ha ha, hắn lập tức lên tiếng:
– Tinh Hoa Tiên Thảo là thứ chữa hương rất tốt, trên tinh cầu có không ít đấy.
Đám người Vân Ngạo Thiên thầm mắng trong lòng, gia hỏa này dám phát tài ngay lúc này.
– Ngươi đâu! Lập tức thu thập Tinh Hoa Tiên Thảo trên tinh cầu.
Lúc này Thạch Vân Biên ra lệnh tại chỗ, quay đầu nói với Miêu Nghị:
– Chỉ cần có thể cứu sáu vị tướng chủ ra, toàn bộ Tinh Hoa Tiên Thảo trên tinh cầu cũng cho ngươi, lúc này cút ra tinh cầu khác tìm hiểu tình hình đi.
Miêu Nghị đâu chịu buông tha, hắn đã sớm có dự mưu, tuy hắn đã phá trận pháp, cũng phá đi hồng nhan bạc mệnh có thể cứu mạng mình, càng phá đi con đường dùng tinh linh liên hệ với bên ngoài, như vậy bước tiếp theo hắn phải tìm sáu tướng chủ, sau khi đoạt bảo tàng lại dùng sáu tướng chủ làm con tin, dùng mạng sáu tướng chủ thoát khỏi nơi này.
Người khác không biết tình huống bảo tàng của Bạch chủ nhưng Miêu Nghị hắn là người có kinh nghiệm, con tin lại có sẵn, nếu không dùng con tin áp chế thì xin lỗi trí thông minh của hắn.
Kể từ đó hắn phải chờ người ta thu thập Tinh Hoa Tiên Thảo cho mình, để tránh đêm dài lắm mộng, sau khi hắn nắm giữ đồ vật trong tay, một khi bắt tướng chủ làm con tin, hắn cũng có thể ung dung rời đi.
Miêu Nghị nghiêm túc nói:
– Vừa rồi phá trận pháp lực tiêu hao quá lớn, cũng tiêu hao tinh lực rất nhiều, ta cần nghỉ ngơi khôi phục một chút, không bằng thừa dịp thu thập Tinh Hoa Tiên Thảo….
Hắn làm ra bộ dáng ‘ ngươi hiểu ’.
Sáu đại tướng quân nhìn nhau, sau đó Thạch Vân Biên dùng ánh mắt đầy thâm ý nhìn Miêu Nghị, hắn quay đầu ra sau và ra lệnh:
– Lập tức đi làm!
– Vâng!
Có người lĩnh mệnh rời đi.
Lúc này trên không trung có một đám phản tặc bay xuống, bọn họ bắt đầu thu thập Tinh Hoa Tiên Thảo trên tinh cầu.
Miêu Nghị đáp xuống đả tọa.
Mấy ngày sau, rốt cuộc đội ngũ thu thập Tinh Hoa Tiên Thảo từ bốn phương tám hướng bay trở về, cũng giao một nhẫn trữ vật cho Thạch Vân Biên.
Thạch Vân Biên nhìn đồ vật trong nhẫn trữ vật sau đó ném tới trước mặt Miêu Nghị.
– Ngươi muốn đã có rồi, chắc hẳn ngươi đã khôi phục rồi chứ?
Miêu Nghị nhặt nhẫn trữ vật lên xem xét, đồ vật bên trong xuất hiện trong ánh mắt, khóe mắt hắn giật giật.
Tuy không biết đối phương có thu thập không chừa gốc Tinh Hoa Tiên Thảo nào hay không, trong nhẫn trữ vật lại có rất nhiều, hắn cũng không cần so đo chút đồ còn sót lại.
Tuy đã giả vờ giả vịt không nhìn qua nhưng hắn cũng giật mình không nhỏ, lúc này cố khôi phục tinh thần và thở dài:
– Lại cho ta nghỉ ngơi một ngày là tốt rồi.
Hắn lại im lặng thu hồi nhẫn trữ vật.
Tinh Hoa Tiên Thảo mọc khắp tinh cầu đấy! Ánh mắt đám người Vân Ngạo Thiên nhìn theo nhẫn trữ vật của hắn, nội tâm đám người không ngừng đau đớn, không biết gia hỏa này chiếm được bao nhiêu, xem ra hắn đã phát đại tài.
Năm người xem như đã hiểu cái gì gọi là có gan làm giàu, nhát gan chết đói, năm người bọn họ liên thủ giết ba tên đại thống lĩnh, kết quả còn cho rằng mình đã to gan, hiện tại đã nhìn thấy có kẻ dám nhổ răng cọp ngay trước mặt mình.
Một ngày sau đó, rốt cuộc Miêu Nghị giả vờ giả vịt đứng lên.
Cả đám người bay lên tinh không, nhìn tinh cầu chung quanh, mọi người phát hiện sương mù màu đỏ bao phủ bên ngoài tinh cầu đã biến mất, độ cao của sương mù trong tinh cầu cũng giảm một nửa.