– ” làm gì có chuyện đấy ? Có cha mẹ nào mà như vậy ? Con mình muốn mở quán rượu làm ăn lại cấm cản không cho . Lẽ ra phải ủng hộ con mình làm ăn mới đúng, thật sự không thể tin được “
Lời nói của tên Hải này rất thâm ý , mà cái đầu non nớt của Đú Cần không hiểu được . Một nửa sự thật không phải là sự thật . Trần Viện đúng là không muốn con mình mở quán nhậu, nhưng là vì muốn nó kế nghiệp nghề thợ may gia truyền. Tên Hải chỉ nói vế đầu , không nói vế sau, khiến lời nói làm người ta hiểu nhầm rằng Trần Viện cấm cản con mình làm ăn, không cho nó phấn đấu . Điều này tạo cảm giác phẫn nộ cho người trong cuộc . Tên Hải nói xong, tên Linh lập tức bồi vào.
– ” bậc làm cha làm mẹ cần phải tạo điều kiện cho con mình làm ăn, nếu con mình muốn mở quán rượu phải ủng hộ và giúp đỡ nó mọi mặt . Đằng này lại ngăn cấm, rõ ràng là không đúng , rõ ràng là sai rồi”
Đú Cần nghe bọn chúng nói vậy, trong lòng tự nhiên sinh oán hận và phẫn nộ . Đôi mắt bắt đầu trừng lên, siết ly rượu trong tay mà nói .
– “đã không cho đệ mở quán rượu , lại còn bắt ép đệ phải học may . Cái nghề may ấy chán chết , suốt ngày ngồi còng lưng may vải ,có được bao nhiêu tiền đâu? Tại sao lại cứ cố chấp , khiến đệ thật sự không hiểu nổi”
Dứt lời liền nâng ly rượu uống cạn, thái độ hậm hực. Trong giây phút nâng ly ngắn ngủi đó, hai tên kia nháy mắt với nhau ngầm ra hiệu điều gì đó . Có vẻ như mọi chuyện đều đúng như kế hoạch, bọn chúng tiếp tục bơm đểu . Tên Hải lại nói.
– ” chuyện mấy ông già bà già cổ hũ rồi, bọn họ chỉ nhìn bằng đôi mắt già nua của họ để mà nói , đâu có hiểu rằng thời thế mỗi lúc một khác. Lớp trẻ mới là thế hệ năng động và cởi mở hơn lớp già, cứ cấm cản không giúp ích gì cho thế hệ trẻ mà chỉ càng khiến nó bị chôn vùi tài năng , điều này ta hiểu”
Tên Hải nói một câu đánh trúng tâm lý của Trần Đú Cần . Tuổi của Trần Đú Cần đang là tuổi nổi loạn, ở tuổi này con người ta còn nông nổi và bồng bột tự cho mình là đúng . Những lời của cha mẹ thường bị những người trong độ tuổi này coi là cổ hũ thiếu hiểu biết, đây cũng là thời khắc dễ mắc sai lầm nhất trong cuộc đời con người . Trần Đú Cần nghe tên Hải Nói trúng tâm ý của mình thì lại càng phẫn nộ , nốc thêm một ly rượu nữa mà ấm ức nói .
– “nếu phụ mẫu mà tin tưởng ta, bây giờ ta mở được quán rượu, cưới vợ phát triển tương lai sự nghiệp trở nên giàu có . Không phải chính ông bà cũng được nhờ hay sao? Vậy mà cứ ngăn cấm . Đáng giận , đáng giận”
Hai tên kia khẽ cười , một nụ cười rất kín, xem như đã khích bác thành công . Chúng bây giờ bắt đầu chuyển sang dụ dỗ, một tên cười nhạt nói .
– ” nói thật với đệ , mở quán rượu chính là đệ có đôi mắt tinh tường, suy nghĩ sáng suốt . Hai chúng ta vốn là kinh doanh quán nhậu , đi bắt thú rừng về làm món cho người ta . Bán đông khách thì lời nhiều tiền đút túi , khi nào ế thì lấy ra ngồi nhậu luôn . Chẳng mất đi đâu được, mà tiền thu nhập về lại nhiều hơn mở tiệm vải rất nhiều, đệ nói có phải không?”
Tên kia nghe vậy thì gật đầu ngay lập tức, hướng mặt về Trần Đú Cần mà phụ họa thêm vào .
– “không sai . Chim trời cá nước nhiều như vậy , bắt bao giờ mới hết ? Đã vậy lại không phải bỏ tiền vốn ra mua , chỉ việc săn về và làm món ăn thôi . Nếu đệ mở được một quán nhậu ngay trong làng này mới chính là đắc địa , là chọn đúng thời cơ , tương lai cực kỳ tươi sáng . “
Liên tục khen ngợi và bàn vào , cứ như là rót mật vào tai. Trần Đú Cần nghe vậy thì khẽ ồ lên một tiếng, chính những điều này là những điều mà hắn muốn nghe . Dường như trong tâm tưởng đã có tính toán từ trước, liền hướng hai tên kia thi lễ .
– “vậy nếu như đệ mở quán rượu, hai huynh có đồng ý giúp đỡ và chỉ đường cho đệ hay không?”
Hai tên kia nghe vậy thì đều bật cười, nâng ly rượu lên mà nói.
– ” đệ và chúng ta là huynh đệ thân thiết với nhau như vậy, đã cùng nhau chia ngọt xẻ bùi thế này, chẳng lẽ chúng ta không thể giúp đỡ được đệ hay sao? Chỉ cần đệ nói một lời , chúng ta sẽ giúp đỡ đến từng chi tiết nhỏ “
Trần Đú Cần nghe vậy thì mừng rỡ càng mừng rỡ hơn, sung sướng trong lòng lắm . Hai tên kia đương nhiên thấy được phản ứng này của nó , liền tiếp tục chém gió.
– ” thêm nữa , nếu đệ thực sự đã quyết tâm mở quán nhậu, thôi thì chi bằng ngày mai theo chúng ta lên trấn thăm quan quán rượu của chúng ta , từ đó nhìn vào mà học hỏi . Sau này trở về mở quán rượu trong làng này cũng dễ dàng hơn, có phải không?”
Cái gì mà huynh đệ thân thiết chứ? Chẳng qua chỉ gặp nhau có hai lần thôi mà . Lời nói lừa dối này người có kinh nghiệm tự khắc nhận ra , nhưng Đú Cần thì không hiểu chuyện, trong lòng tin tưởng ghê lắm . Hắn lập tức cúi đầu thi lễ.
– ” Vậy ngày mai đệ sẽ theo các huynh lên trấn thăm quan công việc của các huynh , mọi chuyện đều trông cậy ở các huynh , mong được các huynh chiếu cố giúp đỡ .”
Hai tên kia nghe vậy thì bật cười .
– ” đó là điều đương nhiên . Chắc chắn chúng ta sẽ giúp đệ, đừng quá khách sáo “
Nói xong, cả ba tên lại nâng ly rượu lên uống cho tình huynh đệ thêm thắm thiết, cho tình cảm thêm dạt dào , cho vận mệnh chúng đan xen vào nhau . Trần Đú Cần thực sự không hiểu rằng mình đang bước thêm một bước chân nữa vào trong cạm bẫy tăm tối của bọn chúng.