Tử Địch hôm nay nhìn rất cau có, hiện tại nàng rất khó chịu.
– Cái gì vậy, rõ ràng là… Tiên nhi, tỷ lại đây, ta nói cho tỷ nghe.
Lý Tiên Huệ nửa cả kinh nửa nghi hoặc đưa tai tới. Tử Địch như tên trộm ở bên tai nàng nói thầm một hồi, sau đó chứng kiến Lý Tiên Huệ che miệng cười, nhìn Tử Địch với vẻ không thể tưởng tượng nổi:
– Không thể nào?
– Ồ! Chuyện này có gì mà không thể, rất là bình thường thì có. Nhất là tên gia hỏa như hắn.
Thanh âm của Tử Địch kéo đến thật dài, nhìn rất là bất mãn đối với Tần Tiêu.
Tần Tiêu nhìn nét mặt của các nàng cùng ngữ khí xem thường của Tử Địch, không cần nghe các nàng nói với nhau cái gì cũng minh bạch nha đầu Tử Địch kia nói những gì. Tần Tiêu vò đã mẻ lại sứt (chân trần không sợ mang giày) thầm nghĩ: được rồi, vì xã tắc Đại Đường, Tần mỗ ta chấp nhận chịu nhục.
Không phải là nói ta thích tiểu hài tử sao, thậm chí là có xu hướng bất lương “yêu con nít” sao? Hoặc là dùng thuật ngữ của con người thế kỷ 21 là thích lolita?
Kệ đi. Dù sao ta là nam nhân Đại Đường, chơi như thế nào đều là phong lưu nhân sĩ, tùy cho các ngươi nghĩ như thế nào cũng được.
Bất quá nuôi tiểu loli Dương Ngọc Hoàn hình như cũng có chút giống giống.
Đúng vậy, rất giống. Thì ra ta cũng tà ác như thế, trong lòng của Tần Tiêu thật là có điểm dở khóc dở cười. Xem ra oan ức mạc minh kỳ diệu này trong lúc nhất thời không thể rửa được.
Trở lại Truy Vương Phủ, Lý Long Cơ đã trở lại trong phủ thật lâu đang cùng Lý Tự Nghiệp trò chuyện tình hình Giang Nam án Hỏa Phượng cao hứng bừng bừng. Chứng kiến Tần Tiêu tiến đến, Lý Long Cơ từ trên ghế nhảy dựng lên, chạy đến trước bắt lấy tay của Tần Tiêu vui mừng nói:
– Ha ha! Hảo huynh đệ, ta cuối cùng là gặp được ngươi rồi! Mau tới mau tới, ngươi nói kỹ càng cho ta nghe một chút xem, tình hình ngươi đến Giang Nam xử lý bản án đó như thế nào. Nhớ rõ phải nói thật kỹ tuyệt không được qua loa.
Tần Tiêu cười ha ha:
– Tại đây không có người ngoài, đều là một ít hảo hữu thân mật của ta, ta gọi ngươi là A man nhé?
– Ai nha, đại ca đến lúc nào rồi vẫn còn so đo những thứ này! Gọi thì cứ gọi đi, đại ca ta không gọi thì ai dám gọi?
Lý Long Cơ gấp khó dằn nổi:
– Nghĩa Hưng Vương căn bản là khôn biết cách nói chuyện, hỏi hắn chuyện Giang Nam thì hắn ngoại trừ nói ” đặc sắc ” sau đó là ” đã ghiền “, trừ đó ra thì không có gì để nói rồi! Ngươi nói đi mau lên, sắp gấp chết người ta rồi. Ta bất kể, hôm nay ngươi phải nói một ngày một đêm với ta không ngủ được, cũng phải nói cho rõ ràng.
Sau lưng Tần Tiêu, Lý Tiên Huệ đeo mặt nạ lặng lẽ trốn được sau lưng Tử Địch cố nén kích động trong lòng, không có gọi câu “Tam ca”. Từ nhỏ nàng đã có cảm tình rất tốt với vị đường huynh Lý Long Cơ này, Lý Tiên Huệ thu được Ngọc Hoàn là do mẫu thân Lý Long Cơ tặng cho nàng.
Phạm Thức Đức cùng đám người Lý Tự Nghiệp trong nội đường tức thì kinh ngạc, không nghĩ tới Tần Tiêu rõ ràng có thể cùng một quận Vương xưng huynh gọi đệ, thân mật khăng khít đến loại tình trạng này!
Lý Long Cơ kéo Tần Tiêu xông vào chánh đường nói với Tổng Quản Đỗ Tam và tùy tùng ở bên:
– Nhanh đi chuẩn bị tiệc rượu, còn thất thần ra đấy làm gì. Đại ca, ngươi lần này xui xẻo. Ngươi nếu không đem chuyện ở Giang Nam nói rõ ràng thì đừng hòng rời khỏi Truy Vương Phủ này.
Tần Tiêu cười ha ha:
– A Man, ngươi giữ ta lại như thế này, đến lúc đó nộp chỉ chậm trễ, hoàng đế bệ hạ muốn chém đầu của ta, ngươi có thể phụ trách một lần nữa đón ta. Đúng rồi, Nghĩa Hưng Vương bây giờ đang ở đâu?
!