Airen: Ngài đang làm gì vậy? Tôi tưởng ngài muốn giữ chỉ huy?
Nhưng Ôn Tần Khê không đáp lại, nói: “Được, chỉ cần anh đồng ý gặp mặt tôi sẽ giao cậu ấy cho anh,” y tiếp tục, khiến Khước Nhiên Triết ngạc nhiên nhưng hắn đã làm rất tốt việc che giấu điều đó với khuôn mặt không chút biểu cảm..
“Được rồi, gửi thông tin chi tiết qua. Hãy nhớ mang cô ấy theo nếu không…,” Khước Nhiên Triết trả lời trước khi quay gót rời đi cùng nhóm tay sai mặc bộ đồ đen như chim cánh cụt.
Bởi vì cô ấy và cậu ấy phát âm giống nhau, Ôn Tần Khê không nhận ra bọn họ đang nói về giới tính khác nhau.
Ôn Tần Khê cho rằng chỉ huy là hắn, nhưng thực ra chỉ huy là ả, ả mà y bắn ở thế giới trước.
Y vẫn chưa nhận ra điều đó nhưng lúc này y như mù quáng vì háo hức được gặp Khước Nhiên Triết.
Màn hình chuyển sang màu đen báo hiệu cuộc họp đã kết thúc, Ôn Tần Khê quay sang những người phía sau dường như đang nhịn cười nhưng người phụ nữ tên Airen lại không cười nhìn y.
“Bot máy hút…hahahaha ông chủ buồn cười quá,” một người đàn ông vỗ đùi cười nói.
Những người còn lại trong nhóm cười theo anh ta có vẻ thích thú nhưng Airen bất ngờ lấy ra một khẩu súng không biết từ đâu và bắn lên không trung, sau đó là một tiếng nổ lớn với các mảnh vỡ từ trần nhà bay theo người đàn ông.
“Mẹ kiếp!” cô nói khiến những người đàn ông phải im lặng.
Họ rời khỏi phòng với cái đuôi kẹp giữa hai chân như những con chó sợ hãi vừa gặp một alpha.
Ngay khi họ rời đi, cô trìu mến xoa đầu y và nói: “Ngài có chắc chắn muốn để cô ấy đi không? Đây là cơ hội duy nhất ngài có để chiếm được trái tim cô ấy.”
Ôn Tần Khê, “… “
***
Ôn Tần Khê có thể coi là thiên tài trong lĩnh vực của mình, nhưng cả đời y chưa bao giờ bối rối như vậy.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, y đã trải qua một cảm xúc thăng hoa và phải chịu quá nhiều sự kích thích khiến y rơi vào trạng thái mơ hồ.
Y đã trải qua nỗi đau khi chứng kiến người mình yêu thương chết đi, y cũng đã giết Triệu Hoàng Mỵ để rồi ba mươi phút sau lại ở một thế giới hoàn toàn khác với Triệu Hoàng Mỵ vẫn sống khỏe mạnh.
Có thể nói rằng y không ổn định về mặt cảm xúc.
Khi để nữ thần xinh đẹp khổng lồ đứng trước mặt nhắc đến Triệu Hoàng Mỵ, y hoàn toàn mất bình tĩnh và đột ngột đứng dậy hỏi: “Cô ta ở đâu?”
Airen có vẻ bối rối trước câu hỏi của y nhưng cũng không điều tra thêm mà nói: “Cô ấy ở trong căn phòng sang trọng nhất. Tôi đã làm như ngài nói nhưng Tiểu Di Di của tôi bị sao vậy? Tại sao trong lòng lại thay đổi đột ngột như vậy?”
Cô nói những lời này, Ôn Tần Khê lại không nghe, vừa đi ra khỏi phòng vừa nói: “Dẫn đường.”
Tất cả những gì y có thể nghĩ đến là phải giết Triệu Hoàng Mỵ.
Y sẽ không lặp lại sai lầm tương tự ở thế giới trước và chặt cây non trước khi nó bén rễ.
Y kiên quyết đưa ra quyết định của mình với luồng sát khí bao quanh nhưng hệ thống bắt đầu hoảng sợ khi cố gắng thay đổi quyết định của y.
‘Sếp, ngài không thể làm điều đó. Nếu làm như vậy, ngài sẽ không thể vượt qua thế giới này, nếu như Khước Nhiên Triết không giết ngài trước.” Hệ thống cố gắng nói nhanh.
Điều này làm cho Ôn Tần Khê bước chân dừng lại, tức giận nắm chặt nắm đấm.
‘Tại sao?’ Y hỏi với giọng ngập ngừng, không chắc mình có muốn biết câu trả lời hay không.
“Họ… họ đang hẹn hò,” hệ thống nói khá rõ ràng về hậu quả.
Ôn Tần Khê cảm giác như bị sét đánh, ngực thắt lại, sau đó là một cơn đau thấu xương như bị ai dùng dao đâm vào tim.
Sao y có thể xui xẻo thế này?
Làm thế nào y có thể sống sót trong thế giới này?
Y cảm thấy vừa đau đớn vừa ghen tị nhưng không hiểu sao cơ thể này lại khuếch đại nỗi đau đến mức y vung nắm đấm vào tường tạo thành một vết lõm lớn.
Phương pháp xử lý nỗi đau tinh thần bằng cách đánh lạc hướng bản thân bằng nỗi đau thể xác không phải là một khái niệm xa lạ đối với Ôn Tần Khê nhưng y, Vua của những người sợ thuật toán sẽ không bao giờ làm điều đó.