Một tòa nhà lớn đứng sừng sững nhưng không có một chút ánh sáng nào lộ ra, tựa như mỗi một ô cửa sổ đều có ma quỷ nhìn không thấy đang nhìn chăm chú vào nơi này.
Đúng lúc này, Lạc mở ra máy quay phim cổ xưa ở một góc trong phòng.
Tiếp theo, TV cũ kĩ cũng xuất hiện hình ảnh.
Hình ảnh hiện lên rất đơn điệu, là người một nhà đi vào phòng, sau đó bị chụp ảnh giống như hai người Tiêu Lam.
Tiếp theo, bọn họ giống như không có việc gì ở trong phòng, đại khái trôi qua mấy ngày, sau đó vào đêm khuya nào đó, không hẹn mà cùng nhau treo cổ.
Hình ảnh kết thúc ngay cảnh thi thể họ treo lơ lửng trong nhà.
Ngoài cửa sổ tựa hồ có gió thổi qua, làm cho đôi chân bọn họ rũ xuống không trụ được mà lắc lư, bằng một loại tiết tấu quy luật mười phần.
Lạc đảo ngược hình ảnh nhìn một chút, chỉ vào hình ảnh mấy người thắt cổ: “Chỗ này, có một cái bóng màu xám.”
Tiêu Lam nhướng mày: “Đây là…… người trước đó ở căn phòng này, có thứ đang thao tác bọn họ tự sát?”
Lạc gật gật đầu: “Tôi nghĩ là đúng vậy.”
Lúc này, máy hát đĩa kiểu cũ trong phòng ngủ tự động chạy, truyền phát tin một bài hát cũ xưa.
“Chờ người…… trở về…… chờ đến bạc đầu…… vẫn không thấy……”
Đó là một bài tình ca ai điếu, lời ca chính là tưởng niệm của một nữ tử đối với tình nhân của mình.
Chính là đĩa nhạc cũ nên âm sắc cũng không tốt, hơn nữa nhiều năm bị lão hoá, âm thanh đã trở nên lúc đứt lúc liền.
Ca khúc cũng tùy theo biến đổi âm điệu, có vẻ âm trầm hơn.
Phảng phất như đang mời gọi hai người, lại đây tìm tòi đến tột cùng đi.
Hai người liếc nhau, trực tiếp đi vào phòng ngủ.
Tiến vào phòng ngủ, lực chú ý của Tiêu Lam đã bị chiếc giường lớn giữa phòng hấp dẫn.
Cũng không phải giường đẹp bao nhiêu, chủ yếu là trên giường đang ném lại một cái quần lót chữ Đinh (丁) màu vàng, cùng với một đôi tất chân màu tím rõ ràng từng bị mang rồi.
Dấu vết trên giường có hơi không phù hợp với trẻ em một chút.
Tiêu Lam bình luận: “Cái khẩu vị này… độc đáo ghê á……”
Phối màu kích thích như vậy mà còn có người mặc được trong phòng ngủ, hơn nữa còn có thể bảo trì không cười, sau đó còn bum ba la bùm nữa chứ.
Thực sự quá lợi hại.
Lạc nói: “Trong văn minh loài người, hình như cũng không tính là hiếm thấy.”
Tiêu Lam nhìn chằm chằm hắn: “Làm sao mà anh biết được?”
“……” Lạc vẻ mặt vô tội mà nhìn sang bên cạnh, phảng phất như trên vách tường mọc đầy hoa.
Bỗng nhiên, Tiêu Lam nhăn mày lại: “Anh nghe xem, tiếng ca hình như có hỗn loạn âm thanh gì đó.”
Lạc cũng thò qua tới cẩn thận lắng nghe.
Rất nhanh, bọn họ đều phát hiện, hỗn loạn đứt quãng giữa tiếng ca chính là “Chết…”, “Toàn bộ…”, “Đi chết đi…”.
Ngay cả tiếng ca cũng mang theo nguyền rủa người vào phòng.
Lại là một cái bóng màu xám xẹt qua người Tiêu Lam.
Tiêu Lam trực tiếp trở tay quét một đao, vẫn cứ không đánh trúng được bất cứ thứ gì.
Tiêu Lam lại lấy ảnh chụp ra nhìn thoáng qua.
Chỉ trong khoảng thời gian này, trên vai cậu lại nhiều thêm một bàn tay, bây giờ hai vai đều có một bàn tay quỷ.
Lạc bên kia cũng không khác là bao.
Tiêu Lam nói: “Mới qua bao lâu lại có thêm một bàn tay, tốc độ này có phải quá nhanh rồi không?”
Lạc nói: “Có lẽ, quy tắc thời gian quỷ quái công kích bị sửa chữa qua rồi.”
Hai người đều cảm giác được thời gian cấp bách, mà bọn họ còn chưa tìm được manh mối về Boss, như này không ổn à nha.
Cứ như đáp lại lời cậu nói, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Cùng với tiếng gõ cửa, xuất hiện còn có tiếng người: “Tiêu…… Lam……”
Tiếng nói kia gọi tên Tiêu Lam, rồi lại kéo âm điệu đến thật dài, giọng còn vô cùng nặng nề, chỉ cần người có đầu óc bình thường đều sẽ không muốn đi ra ngoài nhìn xem.
Tiêu Lam và Lạc nhìn cửa, còn có một cái bóng xám dưới cửa kia, không nói gì.
Tiếng gõ cửa giằng co một hồi, bỗng nhiên biến thành mãnh liệt đập mạnh, lực rất lớn, đập đến toàn bộ cửa vang lên ầm ầm ầm, tựa hồ sắp phá cửa mà vào.
Đúng lúc này, một tiếng bước chân khác xuất hiện.
Người nọ có vẻ như vừa lúc gặp được thứ ngoài cửa, bị hoảng sợ, xoay người chuẩn bị chạy trốn, một loạt tiếng bước chân dồn dập xuất hiện ở hành lang.
Nhưng tiếng bước chân dồn dập mới vang lên không lâu, liền vang lên âm thanh vật nặng rơi xuống đất, tiếp theo là âm thanh chiến đấu kịch liệt và giãy giụa.
Chiến đấu cũng chẳng liên tục bao lâu, người bị công kích kia đã mất đi năng lực phản kháng.
Âm thanh kéo lê dần dần đến gần vị trí phòng, Tiêu Lam cũng nghe ra giọng nói của người kia.
“Cứu mạng……”
Đó là giọng của Vương Thái Địch.
Cậu ta phí công giãy giụa dưới đất, chạm vào vật phẩm trang trí lăn lông lốc trên hành lang, cậu ta muốn ngăn cản quỷ quái không biết tên lôi đi nhưng cũng không thành công, Tiêu Lam bên này có thể rõ ràng nghe được tiếng móng tay cào lên tường, âm thanh chói tai lại có vẻ phí công vô ích.
Khi đi đến cửa phòng chỗ Tiêu Lam, cậu ta đột nhiên đập mạnh cửa: “Bên trong có ai không?! Cứu mạng! Cứu mạng với!”
Âm thanh quái dị xuất hiện trước đó nói: “Tiêu…… Lam……”
Cậu ta hô to: “Tiêu Lam! Anh ở bên trong sao? Cứu mạng! Cứu em với!!!”
Cậu ta lại đột nhiên đập mạnh cửa, nhưng tiếng gõ cửa dần dần vô lực, cùng với âm thanh xương cốt bị bẻ gãy, tiếnh kéo lê lại lần thứ hai vang lên.
“Cứu… em……” Giọng Vương Thái Địch cũng nhỏ dần xuống.
Tiêu Lam dùng giọng điệu bình tĩnh: “Chiều cao chính xác của anh trai cậu là bao nhiêu? Nói được thì cứu cậu ngay.”
“Vương Thái Địch” này xuất hiện quá trùng hợp, cùng với nói là cậu ta không cẩn thận đụng phải quỷ quái, không bằng nói hai tên này căn bản chính là đang tự biên tự diễn, lừa cậu mở cửa.
Hơn nữa Vương Thái Địch đã sớm không phải thiết lập nhân vật gà yếu này rồi.
“Vương Thái Địch”: “……”
Nó đương nhiên trả lời không ra, nhưng nó vẫn không cam lòng mà nói: “Cứu em với… Mở cửa……”
Rất rõ ràng, sau khi mở cửa bọn họ sẽ đối mặt chính là một cái bẫy.
Nhưng Tiêu Lam lại nở nụ cười, cậu nhìn về phía Lạc, cũng đối diện với mỉm cười ưu nhã của đối phương.
Bọn họ muốn tìm còn không phải là Boss sao? Nếu Boss đã trực tiếp đưa tới cửa, còn lãng phí thời gian tìm manh mối chi nữa, trực tiếp chộp vũ khí chính trực đối mặt thôi.
Boss có lòng săn sóc như vậy thật sự là rất hiếm thấy.
Ngoài cửa là một quỷ ảnh toàn thân xám xịt như rrên ảnh chụp, âm thanh trước đó toàn bộ đều là nó làm ra, mục đích chính là dụ dỗ người trong nhà mở cửa.
Nhìn thấy cửa mở ra, trên mặt dữ tợn của nó lộ ra một nụ cười mưu kế thực hiện được.
Lại không nghĩ, hai người mở cửa cười còn muốn xán lạn hơn cả nó, nhất thời thế nhưng không biết ai mới là quỷ.
Quỷ ảnh ngốc ra, còn không kịp phản ứng, lưỡi dao đen nhánh và bóng đen cũng đã dừng trên người nó.
Cùng với chính là, đòn hiểm đến từ xã hội loài người.
Hết thảy khắc sâu giáo dục nó rằng, đừng tùy tiện gõ cửa người xa lạ.
Chẳng sợ mi có là quỷ đi chăng nữa.
Quỷ ảnh kêu thảm rồi biến mất, màn chơi cũng nổi lên sóng gió, hai người nhân cơ hội thoát khỏi phạm vi trò chơi này.
Xuất hiện trước mắt chính là một cái cầu thang thật dài.
Ở cuối cầu thang là một khoảng ánh sáng trắng chói mắt, nơi đó chính là nơi của chúa tể.
Tiêu Lam cùng Lạc bước lên cầu thang.
Bọn họ cũng không hề hoàn toàn buông lỏng cảnh giới, mà là cẩn thận tiến lên cầu thang.
Cầu thang tựa hồ không có điểm cuối, đi một hồi lâu cũng chưa tiếp cận được khoảng sáng trắng kia, nói thật loại cảm giác này có phần làm người khó chịu.
“Xin dừng bước, hai vị.” Giọng nữ kiều diễm mang theo vài phần quen thuộc vang lên.
Tiêu Lam quay đầu lại, thế mà ngoài ý muốn gặp được một hình bóng quen thuộc.
Dáng người cao lớn đô con, búi tóc cao hoa lệ, trang điểm đậm cộng thêm nửa gương mặt lợn rừng.
Đây là phu nhân Bella.
Giờ phút này, đôi mắt ả là màu đỏ như máu, hiển nhiên kẻ thao túng thân thể là tồn tại tên Otia kia, không biết khi nào ả cứ như vậy trống rỗng xuất hiện sau lưng hai người không xa.
Tuy rằng Bella chỉ là một Boss màn chơi cấp thấp, nhưng Tiêu Lam không hề quên đối phương là thuộc hệ bất tử.
Dù lực công kích có bình thường nhưng giải quyết lên cũng là rất phiền toái, hơn nữa lúc ấy bọn họ cũng cũng không có chân chính giao thủ qua với bản thể Otia, còn không biết đối phương sẽ có sức mạnh như thế nào.
Trông tư thế này của đối phương cũng rõ ràng là tới chặn đường, mà không phải tới ôn chuyện rồi.
Tiêu Lam nắm chặt đao, đang chuẩn bị tiến lên.
Bỗng nhiên, một thân ảnh khác nhảy vào giữa sân.
Người mặc đồng phục siêu thị, làn da màu than chì, đôi mắt vẩn đục.
Đây là Boss đầu tiên mà Tiêu Lam gặp được —— Trương Đông, không chỉ như thế, nguyên series ký tên XX phần của người này cũng coi như là ác mộng của Tiêu Lam.
Không ngờ Trương Đông vẫn đứng trước người Tiêu Lam, đối mặt Bella, rõ ràng là tư thế muốn đứng về phía Tiêu Lam.
Tiêu Lam có vài phần khó hiểu, người này là làm sao vậy?
Trương Đông quay đầu lộ ra một nụ cười mỉm tự cho là rất tuấn tú với Tiêu Lam: “Cậu cầm chữ ký tay của tôi lâu như vậy, tôi không thể phụ lòng fan trung thành của mình được.”
Nói xong, Trương Đông hiên ngang lẫm liệt phóng về phía phu nhân Bella.
Lúc này, ký ức của Tiêu Lam mới từ trong một góc xó xỉnh nhảy ra.
Hình như lúc ở học viện Coriff, kỹ năng của mình cũng từng rơi xuống chữ ký tay của Trương Đông.
Nhưng là bởi vì lúc ấy đang chiến đấu, cậu trực tiếp nhét đạo cụ vào túi rồi chạy lấy người, sau đó cũng không nhớ ra vứt nó đi.
Tiêu Lam không khỏi có phần cảm động: “Trương Đông, không nghĩ tới anh thế mà là kiểu người này ——”
Tiêu Lam nói còn chưa nói xong, liền thấy phu nhân Bella tát ra một cái, trực tiếp tát bay Trương Đông đi luôn.
Thân ảnh Trương Đông vẽ ra một đường cong giữa không trung, biến mất giữa một mảnh hỗn độn.
Tiêu Lam: “……”
Cái sức chiến đấu này liệu có quá yếu rồi không? Khả năng chỉ có 0.5 luôn ấy.
Nhưng cậu một chút cũng chẳng cảm thấy ngoài ý muốn là sao dị?
Phu nhân Bella nhẹ lay động cây quạt: “Được rồi, kẻ vướng bận đã rời đi, nên ta sẽ chơi chơi với các ngươi.”
Rồi lại là một luồng sương trắng bốc lên, từ giữa đi ra cũng là một người quen của Tiêu Lam——. Harry Potter fanfic
Cố Mặc.
Cô gái đã chết thảm ở suối nước nóng Lục Đạo, sau đó thì trở thành Boss.
Cố Mặc nhẹ giọng nói một câu: “Hãy cho tôi nhìn thấy kết quả khi không trốn tránh đi.”
Nói rồi, cô suất lĩnh quân đoàn vong linh của mình đối đầu với phu nhân Bella.
Hệ bất tử đối đầu với vong linh gần như vô cùng vô tận cũng là hệ bất tử, hai bên tức khắc giằng co lên.
Tiêu Lam nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”
Sau đó cùng Lạc tiếp tục đi tới.
Đi được không lâu, bọn họ gặp chủ nhà ở chung cư 404, mang theo nhóm khách trọ của gã chặn đường.
Lúc này đây là nhân viên bảo vệ trạm tàu điện ngầm số 13 và người yêu của anh ta chắn ở phía trước.
Nhân viên bảo vệ gật đầu với Tiêu Lam, Tiêu Lam và Lạc cũng gật đầu thăm hỏi, hai bên không nói gì, lại như hết thảy đều đã rõ.
Tiếp theo là Ẩn, ngăn lại nó chính là hai mẹ con Adelin và phu nhân Hồng Nguyệt.
Sau khi cáo biệt mẹ con Adelin, Tiêu Lam yên lặng cảm khái trong lòng, tự cầu nhiều phúc đi Doraemon phiên bản linh hồn.
Lại đi tới một hồi, đã rất gần cuối khoảng sáng trắng.
Phía trước bỗng nhiên xuất hiện tảng lớn quỷ quái.
Những quỷ quái này Tiêu Lam đều rất xa lạ, nhưng ánh mắt chúng nhìn về phía Tiêu Lam lại phảng phất như có thâm cừu đại hận gì.
Tiêu Lam nháy mắt sáng tỏ thân phận của chúng——
Bọn quỷ quái trên tàu Endymion.
Lúc đó Tiêu Lam chính là cùng Lạc phá hủy tất cả hang ổ lũ quỷ quái, thù này kết lớn rồi.
Quả nhiên, làm người không thể quá kiêu ngạo.
Lúc ấy Tiêu Lam còn nghĩ dù sao mình lập tức qua cửa rồi, đám quỷ quái trong màn chơi có tức giận cũng tìm không thấy mình.
Ai biết thế mà còn có thể gặp mặt được nhau, hiện tại nhưng không phải xấu hổ lắm sao.
Tiêu Lam đã làm tốt chuẩn bị đại chiến một trận.
Một hành lang mới lại xuất hiện trước mặt cậu, kéo dài hướng về cuối cầu thang.
Hành lang này tựa hồ ở trong một không gian khác biệt, rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng lũ quỷ quái trên tàu Endymion lại không cách nào tiến vào.
Tiêu Lam nhìn ra xung quanh, lại không phát hiện ai mới xuất hiện.
“Làm độc giả tôi cảm thấy hứng thú nhất, cậu có vẻ như có thể khiến tôi nhìn thấy thứ càng thú vị hơn nữa, đừng làm tôi thất vọng nhé.” Giọng nói đột nhiên xuất hiện này nghe lên thực ôn hòa, như là một học giả nho nhã.
Lạc rất xa lạ với giọng nói này. Có điều Tiêu Lam đã từng nghe qua, dù sao cậu không chỉ có cầm chữ ký của người ta, còn thiếu tiền người ta kia kìa.
Người không hiện thân lại mở ra một con đường cho bọn họ này là chủ nhân của Minh Nguyệt Quán —— Ô Nha.
Lão sư Ô Nha ngầu như trái bầu!
Đồng dạng là cầm chữ ký, đãi ngộ bên này hoàn toàn không giống Trương Đông à nha……