“Con mau quay về!”
Trình Phụ lo lắng nói.
Nhưng…đã quá trễ rồi!
Chỉ nhìn thấy Lâm Dương đột nhiên tiền lên một bước, lao thẳng về phía Trình Thường Sinh.
Trình Phụ sắc mặt biến đổi trầm trọng, ông ta hét lên thảm thiết: “Bảo vệ cậu chủ!”
Năm vệ sĩ lao ra khỏi đám đông để ngăn cản Lâm Dương.
“Cút ra!”
Lâm Dương gầm gừ, không biết cánh tay của mình mạnh mẽ đến mức nào, thật sự đã hất cả năm người đàn ông cao 1 mét 9 xuống đất.
“Hả2”
Trình Thường Sinh, người đang chuẩn bị chạy trốn, đã vô cùng hoảng sợ, vội vàng lùi về phía sau.
“Trình Thường Sinh, anh đã nguyện ý trung thành với Nam Phái, vậy thì tôi sẽ phế bỏ anh, cũng không quá đáng đúng không?”
Lâm Dương nắm lấy vai của Trình Thường Sinh, sau đó phát lực kéo.
bùm!
Trình Thường Sinh ngã lộn nhào, đầu bị chảy máu.
“Ông đây liều mạng với cậu!”
Trình Thường Sinh rống lên, vội vàng đứng dậy đấm vào Lâm Dương một cái.
Nhưng Lâm Dương không chút nhúc nhích.
bùm!
Nắm đắm đập vào ngực của anh, nhưng nó lại giống như đắm vào một tắm thép.
Trình Thường Sinh chỉ cảm thấy xương tay của mình đều sắp nỗ tung rồi, về phần Lâm Dương … vẫn là không nhúc nhích…
Trình Thường Sinh ngây ngốc rồi, sững sờ nhìn Lâm Dương mặt không không cảm xúc, cảm giác đau đớn từ xương tay truyền tới cũng không cảm nhận được.
Bốp!
Lại nhìn thấy Lâm Dương giơ tay ra, siết chặt lấy cổ họng của Trình Thường Sinh, sau đó chậm rãi nhấc anh ta lên.
“Ưm … buông ra… buông tay ra, tôi sắp không thể thở được …nhanh buông tay ra…” Trịnh Thường Sinh điên cuồng giãy dụa, nhưng cuối cùng vẫn không thoát ra khỏi bàn tay cứng như sắt của Lâm Dương.
“Mau, kéo cậu chủ về, đánh chết tên đó cho tôi, đánh chết cậu ta!!” Trình Phụ hét lớn vào mặt năm tên vệ sĩ.
Tuy nhiên, năm vệ sĩ đã do dự rồi.
Bọn họ đã nhìn thấy sức chiến đấu của Lâm Dương, làm sao có thể là người được? Đây rõ ràng chính là Siêu nhân!
“Các anh còn sững ra đó làm cái gì vậy? Lên đi!” Trình Phụ hét lên.
Các vệ sĩ nghiền răng, cuối cùng vẫn xông tới.
Nhưng đôi chân nhanh như tia chớp của Lâm Dương vẫn đang đợi bọn họ.
Bùm bùm bùm bùm bùm bùm!
Năm âm thanh vang lên.
Đám vệ sĩ toàn bộ đều bị đá bay ra ngoài, có người ngất xïu ngay tại chỗ, người không ngắt xỉu thì cũng giả vờ ngát xïu, hoàn toàn không chịu nổi một đòn.
Thành Phụ chết lặng.
Trình Thường Sinh tuyệt vọng rồi.
Đám người Nam Phái chung quanh toàn bộ cũng sững sờ.
Không ai dám lên nữa!
Người đàn ông này …chính là một kẻ điên! Chính là một con quái vật!
“Hiện tại, không ai có thể cứu anh rồi!”
Lâm Dương nhìn chằm chằm vào Trình Thường Sinh nói.
“Anh… anh muốn làm cái gì?” Trịnh Thường Sinh toàn thân run rẩy hỏi.
“Không làm gì cả, chỉ là muốn trả lại đồ cho anh!”
“Đồ gì?”
“Cái này!” Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó rút mười cây kim bạc trêи ngực ra, lần lượt đâm từng cái một lên cánh tay của Trình Thường Sinh.
“AII”
Trình Thường Sinh lập tức hét lên một tiếng, toàn bộ cánh tay run rẩy điên cuồng, kịch liệt và thường xuyên hơn so với những phản ứng khác.
Rõ ràng, những gì Lâm Dương thì triển vào cơ thể anh ta không chỉ đơn giản là Phân Tịch …
Một lúc sau, giọng nói của Trình Thường Sinh đột nhiên dừng lại, cả người ngất đi, không có động tĩnh gì giống như một xác chết.
“Cậu đã làm gì con trai tôi?” Trình Phụ hét lên thảm thiết.
“Không có gì cả, chỉ là khiến cho con trai của ông cả đời này không thể dùng đến đôi tay được nữa.” Lâm Dương bình tĩnh nói.
*Cái gì?” Trình Phụ ngây ngốc ngay tại chỗ như bị sét đánh ngang tai.
“Khoản nợ của nhà họ Trình sẽ không kết thúc như vậy.
Chúng ta đã kết oán dưới sườn núi rồi, tôn chỉ của tôi là nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, nhưng bây giờ, tôi còn có một món nợ cần phải tính!”
Lâm Dương bình tĩnh nói, đôi mắt nhìn thẳng vào Văn Nhân Chiếu Giang trong đám người đằng kia.
Văn Nhân Chiếu Giang toàn thân run lên, nghiến răng nghiền lợi lạnh lùng nói: “Lâm thần y, thế nào? Anh còn muốn động đến tôi sao?”
“Tôi không thể động đến anh sao?” Lâm Dương thờ ơ hỏi.
“Gia tộc Văn Nhân của tôi không phải là nhà họ Trình! Tốt hơn hết anh nên suy nghĩ thật kỹ!” Văn Nhân Chiếu Giang lạnh lùng nói.
“Vậy thì tôi sẽ thử xem gia tộc Văn Nhân của anh rốt cuộc là hơn nhà họ Trình ở chỗ nào!”
Lâm Dương nói xong, trực tiếp sải bước đi về phía Văn Nhân Chiếu Giang!
Không còn đường quay lại.
Văn Nhan Chiếu Giang sắc mặt thay đổi hoàn toàn, liên tục lùi về phía sau muốn gọi người ở phía sau giúp đỡ, nhưng mà vừa quay đầu lại liền nhận ra xung quanh mình đã là một khoảng không trồng rỗng.
Tất cả mọi người … đều đã cách xa anh ta…
Văn Nhân Chiếu Giang ngây người!
Giờ phút này, bất luận là ai đều sợ hãi Lâm Dương đến cực điểm!
Không có ai nguyện ý giúp đỡ Văn Nhân Chiếu Giang nữa…
Phải làm sao bây giờ?
Văn Nhân Chiếu Giang đầu óc rối bời, nhìn Lâm Dương từng bước đi tới, trong lòng anh ta cũng vô cùng hoảng SỢ.
Nhưng chính vào lúc này …có một người đã bước tới, đứng trước mặt Văn Nhân Chiếu Giang.
Văn Nhân Chiếu Giang sửng sốt, sau đó hân hoan đến điên cuồng: “Sư phụ!”
Những người ở hiện trường đều sững sờ, kinh ngạc nhìn người trước mặt Văn Nhân Chiều Giang.
Đó chính là Long Thủ!