Lâm Minh ở trong dị động không gian rừng đá, ở trong chiến trường ngân hà lĩnh ngộ trận chiến của chủ nhân Tu La Lộ cùng Hồn Tộc vương giả chiến đấu, rốt cuộc có thu hoạch to lớn.
Hắn lĩnh ngộ với Tu La Thiên Thư càng phát thâm thúy, ngay tiếp theo uy lực của Vạn Ma Sinh Tử Luân không ngừng tăng lên mạnh hơn.
Vạn Ma Sinh Tử Luân trời sinh có thể nghiền áp tất cả hồn lực, ma vật, có thể nói là một trong những thủ đoạn mạnh nhất của Lâm Minh trừ ma phương ra, cũng là thủ đoạn tuyệt cường đối phó Hồn tộc.
Rầm rầm rầm!
Cơ hồ tất cả thần quang công kích, toàn bộ công kích bị cự luân nghiền áp.
Nhưng mà bản thân cự luân cũng sinh ra sức thừa nhận vô cùng to lớn.
Mạch máu toàn thân Lâm Minh lúc này vỡ nát.
– Hắn không chịu nổi! Hắn tiêu hao thật lớn, khí tức yếu đi thật nhiều.
– Cự luân kia tuy lợi hại, nhưng cũng hút đi rất nhiều chân nguyên của hắn.
Trong đám người có người hô lớn, nhưng khi bọn họ hô lớn còn mang theo khiếp sợ, Lâm Minh thật đáng sợ, không ngờ có thể sống sót dưới vây công này.
XÍU…UU!! XÍU…UU!! XÍU…UU!!
Lại có người ra tay, có võ giả đang xem cuộc chiến trên Hạm Thai gia nhập đội ngũ công kích, bọn họ vốn nhìn thấy Lâm Minh sát phạt quả quyết, sợ bị tai bay vạ gió. Không có ra tay nhưng bây giờ thấy Lâm Minh bị nhiều người vây công, dường như dần dần lộ ra xu thế thất bại, bọn họ liền chủ động xuất kích, muốn làm ra áp đảo cuối cùng.
Người ra tay càng ngày càng nhiều, Lâm Minh càng bất lợi.
Trên thế giới này vĩnh viễn không thiếu người bỏ đá xuống giếng, huống chi Lâm Minh chính là dị tộc, thành tựu của hắn khiến cho thiên tài Hồn tộc ghen ghét.
Mọi người không thích người khác tốt hơn mình, vì vậy khi đối phương gặp rủi ro, lại có ban thưởng có thể cầm, bọn họ không ngại giẫm Lâm Minh một cước.
Oanh!
Tiếng nổ tung kinh khủng vang vọng, hư ảnh cự luân trong tay Tu la tan nát, khóe miệng Lâm Minh chảy máu tươi.
Hai mắt của hắn đỏ hồng, sát ý toàn thân bộc phát.
Đây là bi ai của dị tộc, trong tộc đàn mà không chảy cùng dòng máu, càng tỏa ra hào quang chói mắt thì chết càng nhanh.
– Hắc hắc! Chết đi!
Tử Lăng Vương cũng ra tay, lúc trước hắn vẫn an vị ở vị trí an toàn, hiện tại thấy Lâm Minh nỏ mạnh hết đà, hắn mới tiến tới, hắn vừa ra tay đã ném ra các loại phù văn công kích, muốn ném chết Lâm Minh.
Trong mắt Lâm Minh bắn ra sát ý dữ tợn.
Vèo! Vèo!
Trong nội thế giới của Lâm Minh đột nhiên có hai đạo nhân ảnh bay ra ngoài.
Tốc độ hai nhân ảnh này nhanh tới tận cùng, một bóng người bay tới đám võ giả trên Ham Thai đá xuống giếng, nhân ảnh còn lại lao tới chỗ Tử Lăng Vương.
– Cẩn thận!
Có người kinh hô, nhưng mà đã chậm!
Bóng người phóng tới Ham Thai chính là hồn tuyền thần thai Lâm Minh áo tím, động tác của hắn như quỷ mị, hơn mười thiên tài trên Ham Thai bị Lâm Minh áo tím đánh nát đầu.
Mà nguyên linh thạch thai Lâm Minh áo đen cũng lao tới trước mặt Tử Lăng Vương.
– Đáng chết!
Tử Lăng Vương gào thét, nói:
– Cho rằng một phần thân là có thể giết ta sao?
Hắn lấy một thanh trọng kiếm trong tu di giới ra, ra tay chém giết Lâm Minh áo đen, hơn nữa trong kiếm quang ẩn chứa thần hồn công kích.
Oanh!
Va chạm đáng sợ làm thân thể Lâm Minh áo đen rèn luyện trong vô số năm tháng đã sớm không thể phá vỡ, lực lượng thân thể còn mạnh hơn cả Lâm Minh, mà thần hồn công kích của Tử Lăng Vương cũng không cách nào làm bị thương Lâm Minh áo đen, bởi vì trong thức hải của hắn có ngưng tụ sát ý của chủ nhân Tu La Lộ.
Phốc!
Tử Lăng Vương thổ huyết bay ra ngoài, vừa thấy mặt thì hắn đã bại.
Chỉ là một phân thân cũng khiến Tử Lăng Vương không cách nào chống lại, chênh lệch quá lớn!
Lâm Minh áo đen cạn tào ráo máng, tính cả Lâm Minh áo tím chém giết bốn phía, hai đại phân thân liên thủ không ngừng chém giết các nơi, đám võ giả vây công không ngừng chết đi, mà Lâm Minh ra tay tàn nhẫn, cơ hồ tất cả người bị giết đều bị đánh nát đầu!
Trong lúc nhất thời hư không bị máu tươi nhuộm đỏ.