“Tôi không thể tiết lộ chuyện này.”
“Cậu tới đây, tôi cho cậu xem cái này.
Ông ta hơi run rẩy, chiếc lưng còng lại, không hề chống gậy, nhìn có hơi loạng choạng.
Cố Thành Trung tiến tới đỡ ông ta, anh tăng nhanh tốc độ, tiếc vào phòng bên trong.
Ông ta run rẩy, lấy một khung ảnh ra từ bên trong ngăn kéo, trên hình là một gia đình bốn người.
Cả người ông ta mặc bộ âu phục, bên cạnh là một bà chủ xinh đẹp.
Trên tay bà chủ xinh đẹp kia ôm một đứa trẻ, còn có một cô bé đứng giữa hai người ” Cái này…
Sau khi Cố Thành Trung nhìn thấy, cặp mày cau lại, có cảm giác nghỉ ngờ.
Người phụ nữ này chính là Bạch Nhược Minh Lan, cô bé kia là Ngọc Diệp, đứa trẻ mà người phụ nữ đang ôm đĩ nhiên là Hứa Trúc Linh.
Nhưng mà không phải Bạch Nhược Minh Lan vấn luôn miệng nói rằng Nhật Kinh Xuyên Hi giết chết Sói đêm, và cũng chính là kẻ thù đã giết chết bố của Hứa Trúc Linh sao?
“Tôi chính là Sói đêm, Sói đêm chính là tôi đây.”
Nhật Kinh Xuyên Hi trầm giọng nói, nước mặt rơi xuống không một tiếng động.
Có mấy lời trong lòng, chỉ chôn giấu thật sâu không nói ra được cho ai.
Lúc nửa đêm, đột nhiên ông ta thức giấc nhưng phát hiện là mình đang ở trong giấc mơ khóc lóc không thành tiếng.
“Nhưng mà mẹ vợ tôi nói cha vợ đã chết rồi, hơn nữa còn là tự tay ông giết chết ông ấy.” : “Quả nhiên, cậu đã gặp bà ấy. Tôi biết bà ấy còn sống, bà ấy đã gặp mặt rất nhiều người nhưng duy nhất ta thì bà ấy không để tôi gặp được.”
“Rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Rốt cuộc giữa ông với mẹ vợ tôi đã xảy ra chuyện gì?”
“Tôi là nỗi sỉ nhục của gia đình Nhật Kinh, con ngoài dã thú. Mẹ tôi vì muốn bố con tôi được bình an nên đã dùng tính mạng của mình ra để lợi dụng điểm yếu uy hiếp người khác, bảo vệ chúng tôi được bình an. Nhưng mà sau khi bà ấy trở về, vì quá nhớ nhung bố con tôi nên đã sinh bệnh. Sau khi sinh ra em gái tôi, bệnh tình lại càng nặng thêm. Bà ấy đã cố nén cơn đau do bệnh hành hạ, kiên cường cố gắng chống lại vì muốn chúng tôi có thể sống chung với nhau thêm mấy năm.”