“Thưa anh, hóa đơn vừa mới in ấn cho anh có vấn đề, bây giờ tôi cần làm lại hóa đơn khác cho anh”
Cô gái trẻ tuổi đắc ý nhìn Lâm Ngữ Lam.
Trương Thác nhìn chằm chằm nhân viên tài vụ trước mặt mình, lại nhìn người đàn ông trung niên, cuối cùng nhìn cửa hàng trưởng của cửa hàng thú bông này: “Vậy thì trả lại hết tiên cho chúng tôi đi”
Hôm nay Trương Thác vốn đang vui, anh cũng không muốn so đo với loại người như thế này. Hiện giờ những kẻ địch mà Trương Thác đối mặt đều là hạng người có thể khuấy đảo cả thế giới, còn loại người thường tự cho là hơn người, thích ÿỷ thế hiếp người này đã không bị Trương Thác để vào mắt. Trương Thác cũng không có tâm tình lãng phí thời gian cho chúng.
Xảy ra chuyện này cũng khiến Lâm Ngữ Lam không còn muốn mua sắm gì nữa. Nghe Trương Thác nói, cô cũng gật đầu.
Cửa hàng trưởng nghe thấy Trương Thác nói muốn trả lại toàn bộ thú bông thì thay đổi sắc mặt. Vừa rồi Lâm Ngữ Lam nói mua hết toàn bộ thú bông trong cửa hàng, đó là thành tích rất lớn, nếu trả lại hết thì sẽ ảnh hưởng tới tiền lương tháng này của mình.
“Xin lỗi anh” Cửa hàng trưởng nói: “Thú bông của chúng tôi không có vấn đề gì, đã in hóa đơn thì không được phép trả hàng, chỉ có con thú bông này phải trả lại thôi”
“Đã in hóa đơn thì không được trả?” Lâm Ngữ Lam cau mày: “Theo tôi được biết, trung tâm thương mại này có quy định tất cả hàng hóa trong vòng bảy ngày chưa cắt nhãn mác, không bị người khác làm hư hỏng thì đều có thể trả hàng vô điều kiện cơ mà?”
“Cửa hàng chúng tôi không có quy tắc này” Cửa hàng trưởng lắc đầu: “Thưa cô, chúng tôi chỉ có thể trả lại tiền con thú bông này cho cô.”
Lâm Ngữ Lam nổi giận: “Không có quy tắc này thì ai cho phép cô mở cửa hàng ở đây hả?”
“Là tôi cho phép, có vấn đề gì sao?” Người đàn ông trung niên lên tiếng.
Thấy vậy, cửa hàng trưởng khinh thường nhìn Lâm Ngữ Lam. Bởi vì cô ta biết thân phận của người đàn ông trung niên này, là quản lý cấp cao của trung tâm thương mại này, ngay cả chủ cửa hàng này cũng phải dựa vào ông ta.
Nghe vậy, Lâm Ngữ Lam mới quan sát kỹ người đàn ông trung niên: “Ông có tư cách gì mà đòi thay đổi quy tắc của trung tâm thương mại?”
“Tư cách?” Người đàn ông trung niên cứ như nghe thấy chuyện cười: “Chỉ dựa vào trung tâm thương mại này do tôi quyết định! Cô có vấn đề gì không?”