Dương Khai kinh ngạc, nhưng cuối cùng cũng hiểu, vì sao pháp trận này lại không khác gì cái mình bố trí.
Bởi vì là Dương Viêm làm, còn trận đồ mình bố trí pháp trận không gian cũng là do Dương Viêm dạy, không giống mới là lạ.
Vốn tưởng rằng Dương Khai nghe đến tổ tiên Hằng La Thương Hội có chút giao tình với Đại Đế, lẽ ra phải biểu hiện khiếp sợ, nhưng phát hiện Dương Khai lại thờ ơ, Ngả Âu kinh ngạc không thôi, trong lòng lại đánh giá Dương Khai cao hơn.
Chỉ có hạng người tâm tính trầm ổn mới lạnh nhạt như vậy, hắn làm sao biết Dương Khai ở cùng Dương Viêm bao lâu, nói về hiểu biết Đại Đế, toàn bộ Tinh Vực cũng không ai hơn được.
Hắn tiếp tục nói: – Ám Tinh đó là một khoáng tinh, giá trị vô cùng lớn, đáng tiếc hơn vạn năm qua thương hội ta sở hữu núi bảo bối mà không có cửa vào, đúng là hổ thẹn phó thác của Đại Đế. Dương Khai, nếu ngươi có thể sửa được pháp trận này, vậy sẽ là ân nhân chân chính của thương hội ta, bổn tọa…
Ngả Âu nói tới đây, phát hiện mình không biết nói sao.
Vốn hắn muốn cám ơn Dương Khai, nhưng nói tới miệng, lại phát hiện mình không biết phải cám ơn thế nào. Dương Khai xuất hiện, mang tới lợi ích không thể ước đoán cho hắn và thương hội, ân tình như vậy, lấy cái gì mà cám ơn.
Bán cả thương hội cho hắn còn tạm được.
– Tiền bối yên tâm, chỗ này cứ giao cho ta.
Dương Khai gật đầu không chối từ.
– Được, vậy bổn tọa mong chờ, cần phải bao lâu? Ngả Âu hưng phấn hỏi.
– Chờ một chút! Dương Khai vừa nói, đã đi lên trận cơ lâu năm không tu sửa, thả ra thần niệm xem xét kỹ càng, sau đó liền có vẻ hiểu được.
Tiếp theo, hắn mở nhẫn không gian lấy ra các loại nguyên vật liệu, bao gồm cả Không Linh Tinh tinh khiết mang ra từ trong Thất Lạc Chi Địa.
Hỏa lực nóng rực phát ra từ trên người hắn, những nguyên vật liệu không ngừng biến đổi hình dạng, dung nhập vào trận cơ. Thần niệm của Dương Khai cũng chạy qua trận cơ, dùng thần thức hỏa bù đắp hoàn thiện trận đồ bên trong.
Trước sau không quá một nén nhang, hắn vung tay, các Không Linh Tinh tinh khiết lần lượt khảm vào những vị trí trên pháp trận.
Toàn bộ pháp trận kêu vang, dao động lực lượng không gian trào ra từ pháp trận, pháp trận phủ bụi, lúc này tỏa ra hào quang!
– Cái gì…
Ngả Âu đứng một bên nhìn đến ngây người, miệng há to, có thể nhét cả nắm tay vào.
Thân là hội trưởng Hằng La Thương Hội, còn là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, sống hơn nửa đời người, chuyện lạ lùng gì chưa thấy, hắn đã sớm có thể núi non sụp đổ trước mặt mà không đổi sắc.
Nhưng mà bây giờ, hắn quả thật bị chấn trụ.
Hắn nghĩ rằng, Dương Khai muốn sửa chữa pháp trận không gian này, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
Hắn nghĩ rằng ngắn thì cũng phải một hai tháng, thậm chí một hai năm.
Hắn nghĩ rằng Dương Khai phải tiêu hao tâm thần rất lớn…
Hắn nghĩ rằng…
Nhưng mà má nó mới có một nén nhang thôi! Dương Khai lại giải quyết xong nan đề làm khó vô số tinh anh Hằng La Thương Hội trong vạn năm qua.
Tiểu tử này còn là người hả?
Ngả Âu cảm giác cả người muốn sụp đổ, không thể tin nổi nhìn phía trước, pháp trận ông ông cùng lực lượng không gian tràn ra, cùng với hào quang nhàn nhạt, thể hiện rõ ràng pháp trận không gian đã thật sự được sửa chữa xong.
Trong khi hắn thất thần, hắn phát hiện Dương Khai lấy ra một ít thứ, luyện hóa trong tay, không lâu sau đã thành một tấm lệnh bài.
Kế đó, Dương Khai vẫy gọi Ngả Âu, mỉm cười nói: – Tiền bối, có muốn đi bên kia xem thử.
– Vậy… vậy là xong rồi?
Ngả Âu nghi thần nghi quỷ, không phải hắn nghi ngờ bản lĩnh của Dương Khai, mà là những gì đã thấy vượt quá tưởng tượng của hắn.
– Phải, pháp trận này cùng một mạch với ta học, chỉ là trong linh trận đồ có chút vấn đề, ta sửa một chút là không có gì nữa. Ta còn gia cố trận cơ, bổ sung một chút Không Linh Tinh, đủ cho pháp trận này vận hành vạn năm không hư hỏng!
Ngả Âu nuốt ực một cái, nhưng nghĩ tới đối diện mà khoáng tinh mà các đời hội trưởng nhớ mãi không quên, hắn không nén được kích động, nhấc bước đã vào trong pháp trận.
– Tiền bối cầm thứ này, ổn định thần hồn. Dương Khai đưa lệnh bài mới luyện chế cho hắn, căn dặn.
– Đây là truyền tống lệnh đặc thù của ngươi luyện chế? Không có vật này, sẽ không thể sử dụng pháp trận không gian? Ngả Âu hỏi, hiển nhiên Thần Đồ đã báo cáo tất cả cho hắn, bởi vậy hắn cũng biết tới truyền tống lệnh.
– Không sai, nhưng không phải không dùng được, mà là tùy tiện sử dụng, sẽ bị đày vào trong hư không vô tận. Dương Khai cười nhe răng.
– Được được được, có chiêu này, bổn tọa yên tâm. Ngả Âu cười to, vung tay: – Lên đường thôi, để cho bổn tọa xem khoáng tinh kia trù phú cỡ nào.
Dương Khai không nói nữa, mà đẩy thánh tinh vào trận pháp, bấm pháp quyết, vận chuyển trận pháp.
Hào quang chói lọi cắn nuốt Dương Khai cùng Ngả Âu, sau đó hai người liền biến mất.
Cách xa không biết bao nhiêu vạn dặm, trên một ngôi sao vắng lặng, bên trong cung điện cổ xưa, ánh sáng lóe lên, chừng 10 nhịp thở mới tan đi.
Đợi cho ánh sáng tan đi, Dương Khai cùng Ngả Âu mới hiện ra.
Không hổ là cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, lực lượng thần thức mạnh mẽ, dù trải qua truyền tống liên hành tinh, nhưng Ngả Âu khôi phục rất nhanh, không giống Thần Đồ lúc trước choáng váng cả buổi.
Hắn vội quan sát xung quanh, thần niệm nhanh chóng mở rộng, đang tra xét xung quanh có nguy hiểm hay không.