– Chuyến đi này của hắn, Tà Nguyệt Chí Tôn Vực nhất định sẽ nhấc lên một lần sóng gió cực lớn!
Nhìn xem cổ thuyền biến mất, tinh thần của Cửu Thiên Thiên Đạo phát ra chấn động yếu ớt.
– Tà Nguyệt Chí Tôn Vực không phải thế giới A Dục Vương ở lại sao? Nghe nói trong đó cao thủ nhiều như mây, cường giả Tru Thiên cảnh như cá diếc sang sông, hắn bất quá chỉ là Tru Thiên cảnh sơ kỳ, có thể tạo thành sóng gió gì?
Trần gia lão tổ cảm nhận được ý tứ của sóng tinh thần, có chút kỳ quái.
Tuy Nhiếp Vân vô địch ở Cửu Thiên giới, nhưng ở Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, tuyệt đối không tính lợi hại, đừng nói chỗ đó, cho dù ở Đại Hiên Hỗn Độn giới chỉ sợ cũng không tính là gì!
Đối với Đại Hiên Hỗn Độn giới, hắn đã từng nghe người khác nói qua, trong đó cường giả Tru Thiên cảnh sơ kỳ có không ít, thậm chí còn có Tru Thiên cảnh trung kỳ, Tiên Quân cùng Xích Thiên Cảnh ở chỗ đó căn bản không tính là cái gì.
Cho dù thực lực của Nhiếp Vân không kém, tiến vào loại Đại Thế Giới này, hẳn rất khó lăn lộn ra, thiên tài càng lợi hại, không có thực lực tuyệt đối, là rất dễ dàng vẫn lạc.
– Ngươi sai rồi, nhấc lên sóng gió cũng không cần thực lực rất mạnh!
Cửu Thiên Thiên Đạo lẳng lặng đứng tại nguyên chỗ.
– Cường giả chân chính cũng không cần thiên phú cao bao nhiêu!
– Cường giả không cần thiên phú?
Trần gia lão tổ có chút không rõ.
Muốn trở thành cường giả, không có thiên phú tu luyện làm sao thành công?
– Không nói cái khác, ở Cửu Thiên giới từ khi ý thức của ta thanh tỉnh, xuất hiện qua vô số người thiên phú mạnh, nhưng mà chân chính đạt tới đỉnh phong, cơ hồ không có! Vô số thiên tài, đều bị chết ở trong lịch sử cuồn cuộn! Cho nên, muốn trở thành cường giả chân chính, cần không phải là thiên phú, mà là tâm! Chỉ có cường giả chi tâm mới có thể chính thức đặt chân chí cường!
Trong giọng nói của Cửu Thiên Thiên Đạo mang theo tôn sùng khó có thể che dấu:
– Nhiếp Vân này, làm việc quyết đoán tàn nhẫn, tâm trí kiên định, chỉ cần nhận định sự tình, sẽ không vì bất cứ chuyện gì dao động, đây là tâm tính tối thiếu nhất để thành đại sự, mặt khác… Ngươi không thấy sao? Thời điểm Kim Giáp nói ra thân phận, thần thái của hắn có biến hóa chút nào không?
– Hắn… Không có biến hóa gì!
Trần gia lão tổ suy nghĩ một chút, lúc này mới nhớ tới thần thái sắc mặt của Nhiếp Vân, chút biến hóa nào cũng không có, thật giống như thân phận Kim Giáp của đối phương không đáng giá nhắc tới.
– Cái này là tâm trí cùng đảm lượng! Không có tâm trở thành chí cường giả, thì làm sao trở thành chí cường giả?
Cửu Thiên Thiên Đạo gật đầu:
– Trọng yếu nhất là, nếu như ta không nhìn lầm mà nói, hắn đã lĩnh ngộ nguyên vẹn Tam Thiên Đại Đạo, bất quá đều là hình thức ban đầu của Tam Thiên Đại Đạo, không có hoàn toàn quán thông mà thôi!
– Lĩnh ngộ nguyên vẹn Tam Thiên Đại Đạo?
Trần gia lão tổ nuốt nước miếng, con mắt trợn tròn.
– Mặc dù chỉ là hình thức ban đầu, nhưng theo thời gian trôi qua, nhất định có thể dần dần trở nên viên mãn, ngươi nói loại người có thể lĩnh ngộ Tam Thiên Đại Đạo này, sẽ không thể quấy phong vân sao?
Cửu Thiên Thiên Đạo nhẹ nhàng nói, thân hình tiêu tán ở giữa thiên địa.
Ở chỗ sâu trong Hỗn Độn, một chiếc cổ thuyền theo gió vượt sóng, phảng phất như cá lớn du động ở trong nước, không bị áp chế, rất nhanh đi về phía trước.
Nhiếp Vân lẳng lặng đứng ở đầu thuyền, con mắt nhắm lại, vẫn không nhúc nhích, phảng phất như cọc gỗ.
– Nhiếp Vân thiếu gia đứng như vậy hơn nửa năm, không có sao chứ?
Trong khoang thuyền, một cái bàn hai bình rượu, Nhiếp Đồng cùng U Thương đối diện mà ngồi, U Thương vừa ăn đồ ăn, vừa nghi ngờ hỏi.
Bọn hắn tiến vào Hỗn Độn đã hơn nửa năm rồi, Nhiếp Vân chưa một lần đi ra, càng làm cho hắn nghi hoặc chính là, không chỉ như thế, còn không nhúc nhích đứng đấy, ngay cả tim đập hô hấp cũng không có, nếu như không phải tốc độ của thuyền không giảm, hắn đều cho rằng đối phương đã chết.
– Ca ca đang tu luyện, không cần phải xen vào!
Nhiếp Đồng nhìn thoáng qua, ánh mắt lộ ra kính nể.