Nơi này giống như động thiên phúc địa, không cần lo lắng cũng có thể kiếm được linh dược. Hàn Lập rất là cảm khái.
“Tiểu tử, xem đã đủ chưa?”
“Ai?”
Một thanh âm khàn khàn đột ngột truyền đến làm Hàn Lập trong lòng rùng mình, không khỏi cất giọng hỏi.
“Hắc hắc, một khi đã xem qua, vậy hiện tại ngươi hãy an tâm đi chết đi!” Người này căn bản không để Hàn Lập chất vấn, ngược lại một âm thanh quái dị giống như lầm bầm lầu bầu vang lên.
Cùng lúc đó có hai bóng xanh từ bên cạnh bụi cây hoa tùng quỷ dị thoát ra, vô thanh vô tức từ phía sau Hàn Lập đánh tới.
Mặc dù bóng xanh tấn công phía sau nhưng vẫn không dấu giếm được, sớm đã có đề phòng.
Thần thức Hàn Lập sớm đã phát hiện, sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, nửa người trên vẫn bất động, thân hình kéo dài ra vài thước khiến cho hai bóng xanh một trước một sau xẹt qua một bên.
Hàn Lập vội vàng đưa mắt nhìn bóng xanh, thấy thân dài thẳng tắp giống nhau, trên thân ngoài màu xanh biếc còn có một ít hắc văn nhàn nhạt, hình dạng thật sự có chút kỳ quái.
Dù bối rối nhưng Hàn Lập không có nghĩ nhiều. Cho dù dễ dàng hóa giải thế công của đối phương, nhưng vẻ mặt hắn vẫn nghiêm trọng, không dám có chút lơ là. Ngoài cửa kia đã có thảm trạng của ba người, hắn đã tận mắt nhìn thấy, hắn không muốn có kết cục giống như vậy.
Vì thế sắc mặt Hàn Lập âm trầm, hai mắt không ngừng lóe lên bất định, hướng ra bốn phía, ý đồ phát hiện ra khí tức ẩn giấu của địch nhân. Nhưng lúc này đột nhiệt trong miệng người nọ đột nhiên phát ra âm thanh ti ti quái dị, khiến cho người ta nghe xong cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.
Hàn Lập nghe xong thấy nao nao, đang nghĩ tới ý đồ của đối phương. Nhưng bỗng nhiên sắc mặt đại biến, cả người đột nhiên bắn ra ngoài, thân hình Hàn Lập bay ra cách đó vài chục trượng mới dừng lại.
Hàn Lập hành động như thế làm cho thân hình Hàn Lập cách hai bóng xanh một khoảng xa! Thân hình chúng cách phía trước Hàn Lập không xa, thân mình đột nhiên chuyển động tiến lên, đồng thời còn triển khai một đôi cánh màu xanh biếc trong suốt.
Hai con phi xà bay lên, vừa rồi chính là chúng tấn công Hàn Lập, thân hình thẳng đơ khiến Hàn Lập tưởng nhầm là vật chết. Hiện tại thân hình chúng nhẹ nhàng như một chiếc lá, thân hình đột nhiên chuyển biến 180 độ, với tốc độ mau chóng, nhanh như một tia chớp lao đến, nhìn không kém hơn so với La yên bộ của Hàn Lập.
Hiện tại hai con phi xà này ngửa hai đầu với bốn con mắt lạnh lẽo nhìn Hàn Lập, nhe răng chuẩn bị tiếp tục tấn công Hàn Lập.
“Tiểu tử, chạy rất nhanh! Nhưng ngươi có chạy nhanh hơn nữa cũng có thể nhanh hơn hai con phi xà hoang dã này sao? Hãy thành thật để để rắn yêu của ta cắn một miếng, không có chút thống khổ nào đâu!” Giọng khàn khàn nọ đối với thân hình nhanh như vậy của Hàn Lập không khỏi có chút kinh ngạc. Nhưng hiển nhiên hắn rất tin vào phi xà của mình, cho nên mới trào phúng nói những lời trên.
“Thúi lắm!”
Hàn Lập mắng thầm trong lòng, nhưng cũng không có nói ra mồm! Cũng không phải hắn kiêng kị gì đối phương mà không dám nói ra, mà là hai con quái xà kia đã biến thành hai đạo lục mang, mang theo vài đạo tàn ảnh lao tới.
Được nửa đường, chúng đột nhiên lại chia ra làm hai, không hẹn mà cùng phân làm hai hình vòng cung, theo hai bên tả hữu lao đến.
Hàn Lập nhìn thấy vậy, cũng không để ý nhiều, trong lòng thầm mắng vài tiếng, thân hình nhanh chóng lùi lại phía sau, tốc độ so với bóng xanh cũng không chậm hơn, trong chớp mắt cùng với bóng xanh tới một nơi không lớn lắm, nhanh chóng bay lộn được vài vòng, cũng không dám dừng chân lại một một khắc nào.
Lúc này hắn thuần túy dựa vào cước lực đôi chân để chạy, La yên bộ cùng Ngự phong quyết đều không có thi triển.
Không phải Hàn Lập tự phụ, có ý coi thường đối phương. Mà do phải liên tiếp trải qua hai trận ác đấu, hơn nữa đã đến cực hạn diễn luyện, khiến cho thể lực hắn cho tới bây giờ còn chưa có khôi phục lại. Vì vậy chưa đến lúc sanh tử quan đầu, Hàn Lập cũng không muốn tái thi triển La yên bộ vốn rất hao phí thể lực. Do đó Ngự phong quyết cũng là đạo lý như vậy, đã có linh ngoa thêm vào, nếu lại thêm Ngự phong quyết gia tốc sẽ làm thân thể Hàn Lập chịu gánh nặng quá lớn, không có lợi đối với việc khôi phục thể lực.
Đương nhiên Hàn Lập cũng sẽ không để cho hai con phi xà này dây dưa với mình.
Hắn mặc dù không dám tùy ý gia trì vòng bảo hộ, khiến thân hình chậm lại, thí nghiệm thử vòng bảo hộ cùng quái xà so xem ai lợi hại hơn, nhưng phương xử lý hai con tiểu xà này thì hắn có rất nhiều! Chỉ có điều vừa rồi hắn phải đem phân nửa tâm tư đặt ở những nơi bí ẩn bên cạnh, nhưng thủy chung vẫn không có phát hiện ra tung tích của chủ nhân phi xà. Vì vậy mới cùng hai con phi xà dây dưa đến bây giờ. Hiện tại Hàn Lập đã quyết định chủ ý mang hai con phi xà này đánh chết. Do đó hắn tự nhiên sẽ không khách khí nữa.
Hàn Lập chủ ý đã định, lập tức lật tay, phù lục Hỏa xà thuật liền xuất hiện trong tay hắn. Hai ngón tay hắn giữ chặt phù lục này, đang muốn kích phát rồi ném ra, hỏa thiêu hai con rắn!
“Đạp vân ngoa?”
“Dừng tay, ta có chuyện muốn nói!”
Giọng khàn khàn bỗng nhiên nhận ra trên chân Hàn Lập chính là Linh ngoa, thanh âm tràn ngập sự ngạc nhiên, lập tức kêu to lên yêu cầu dừng tay. Chẳng biết dùng phương pháp này chế trụ hai bóng xanh, làm cho hai thân ảnh lục xà theo đường cũ bay trở về, tiến vào trong thảo mộc, không còn thấy bóng dáng.
Hàn Lạp vừa nghe thấy vậy liền nhíu mày, chần trừ trong chốc lát xem có nên ném phù lục đang cầm trong tay ra hay không, nhưng một tay vẫn cẩn thận đặt tại túi trữ vật.