– Nếu như quả thực đúng là người của Hắc Giáp Doanh chặn giết độ ngũ hộ vệ Tây quân Thương Thiếu Dung mà nói, có thể có liên quan tới chuyện lão Vương gia trở lại Kinh?
– Lão Vương gia?
Vân Thiên Hà không giải thích được nói:
– Chẳng lẽ là Vũ Uy Vương?
Đồ Nguyên Khánh thấy bộ dáng mê hoặc của Vân Thiên Hà, giải thích nói:
– Vũ Uy Vương đối với đám tiểu bối các ngươi tự nhiên không quá nổi danh, thế nhưng đối với những người cùng bối phận với người thì không ai không biết vị lão Vương gia Uy Vũ Vương này, ngươi biết bản đồ Tây Nam Đại Đường hiện nay vì sao lại rộng lớn như vậy hay không?
Vân Thiên Hà hình như suy đoán được cái gì, nói:
– Lẽ nào đều do vị Vương gia này đánh hạ được?
– Đúng vậy!
Trong ánh mắt Đồ Nguyên Khánh mang theo vẻ sùng bái, nói:
– Lão Vương gia năm đó thống lĩnh một đội thiết Lang quân đánh đâu thắng đó, không gì cản nôi, thậm thí còn giết tới tận thủ đô Liệt Diễm đế quốc, lúc nguy cấp, bức bách Liệt Diễm Quốc rời đô, đồng thời xưng thần, còn cắt nửa thổ địa quốc gia, vì Đại Đường vương triều sáng lập một công lao sự nghiệp cực lớn, uy danh quả thực chấn cổ thước kim. Liệt Diễm Quốc hiện tại chính là vì sợ hãi uy danh của Vũ Uy Vương nên mới không dám có chút vọng động.
Vân Thiên Hà vừa nghe đoạn chuyện xưa này, không khỏi nghĩ tới đám binh linh Tây quân liều mạng hộ vệ xe ngựa, sắc mặt không khỏi động dung, nói:
– Giả như Hắc Giáp Quân thực sự muốn chặn giết đội ngũ Thương Thiếu Dung mà nói, như vậy động cơ hẳn là vì lão Vương gia này, nếu như lão Vương gia có điều gì bất trắc, như vậy Tây quân tất loạn, thế nhưng lão Vương gia không phải dưỡng lão tại Khai Châu sao, vì sao phải trở về Kinh?
Sắc mặt Đồ Nguyên Khánh lúc này ngưng trọng không gì sánh được, nói:
– Như vậy chỉ có một khả năng, đó chính là vị Vũ Uy Vương này sắp không được rồi.
Nói tới đây, Đồ Nguyên Khánh lại hỏi:
– Ngươi có nhìn thấy trong đội ngũ này có bốn kiện tướng, chính là bốn người hình dạng rất kỳ quái, mặt đen, rất xấu xí, hơn nữa thân thể to lớn, lực lượng mạnh mẽ, sử dụng binh khí là một đôi cự chùy?
– Không nhìn thấy?
Vân Thiên Hà lắc đầu nói.
– Không thấy?
Đồ Nguyên Khánh nhíu mày, nói:
– Bốn vị kiện tướng này là bốn cô nhi lão Vương gia thu dưỡng, bọn họ đối với lão Vương gia cho tới bây giờ đều giống như hình với bóng, nếu như không có bên cạnh mà nói…
Vân Thiên Hà nói:
– Như vậy có thể là lão Vương gia qua đời rồi hay không? Lại không phát tang, Thương Thiếu Dung muốn đưa di thể lão Vương gia trở về Kinh bí mật an táng, đối với những chiến sĩ Hắc Giáp Doanh, theo cháu phỏng đoán, bọn họ hẳn là muốn cướp giật di thể lão Vương gia, thế nhưng đoạt thi thể lão Vương gia có lợi ích gì đây?
Đồ Nguyên Khánh nói:
– Nếu như đúng theo suy đoán của cháu, như vậy di thể lão Vương gia bị cướp đi, rất có thể sẽ có người lợi dụng uy hiếp bốn vị kiện tướng, làm cho Tây quân xảy ra náo động, thậm chí còn kích động Liệt Diễm Quốc phát động chiến sinh thu hồi lãnh thổ đã mất!
Chỉ là Vân Thiên Hà không giải thích được nói:
– Thế nhưng vì sao Thương Thiếu Dung lại hộ tống di thể, không thể an bài tướng quân khác được sao?
Đồ Nguyên Khánh sờ sờ chòm râu:
– Thương Thiếu Dung là cháu trai bộ binh thượng thư Thương Tử Kiều, mà Thương Tử Kiều thuộc về Bắc phái, xem ra lão Vương gia lo lắng người này, lâm chung giao cho người này hộ tống, đây coi như hắn dùng di thể của chính mình đánh bạc lần cuối cùng, vị lão Vương gia này trời sinh là hảo đổ, bất quá không phải bài bạc, mà là đổ mệnh số, khi hắn còn sống, số lần đổ thắng tương đối nhiều!
Vân Thiên Hà nói:
– Xem ra lần này, vị lão Vương gia này lại thắng nữa rồi!
Đồ Nguyên Khánh xua tay nói:
– Việc này tạm thời không nói nữa, về phần Thương Thiếu Dung có thực hộ tống di thể lão Vương gia trở về hay không, tất cả chỉ là suy đoán. Mà việc Hắc Giáp Doanh theo như lời cháu nói lại có chút kỳ quái, ba loại doanh trong ngự lâm quân, bình thường chỉ có hoàng thượng mới có thể điều động, nhất là hành động của Hắc Giáp Doanh từ trước tới nay đều bảo mật, bọn họ không có khả năng quang minh chính đại đi chặn giết Thương Thiếu Dung ngay trên quan đạo được, không thể bài trừ khả năng có người giả mạo!
– Nếu như Hắc Giáp Doanh chủ yếu là hành động ám sát, như vậy ai dám giả mạo Hắc Giáp Doanh đây? Chúng ta đã từng trải qua một hồi chém giết với Hắc Giáp Doanh, những người này cho dù biết rõ đánh không lại, thế nhưng vẫn tử chiến không lùi, mãi cho tới khi bị giết chết hết mới thôi, nếu không phải tử sĩ mà nói, có người nào không nhìn thời thế xem thời cơ đào tẩu, ngây ngốc chờ người tới giết sạch sẽ đây?
Vân Thiên Hà nói. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com
– Theo như lời cháu vừa nói, xác thực có chút phong cách làm việc của Hắc Giáp Doanh!
Đồ Nguyên Khánh nhíu mày nói.
Vân Thiên Hà nói:
– Lão gia tử, người ngày mai lúc lâm trầm, có thể tới nhà Thương Tử Kiều, thuận lợi tìm cơ hội đơn độc hỏi Thương Thiếu Dung về chuyện người trong xe ngựa, xác nhận một chút xem có phải là lão Vương gia hay không, nếu như hắn không chịu trả lời, người hãy nói cho hắn, thời điểm người muốn hắn báo ân tới rồi, hắn nhất định sẽ lặng lẽ nói cho người!
– Tiểu tử thối, vẫn là kiểu tinh quái như vậy, nguyên lai nói nhiều từ đầu tới giờ là vì chuyện này!
Đồ Nguyên Khánh tức giận trừng mắt liếc nhìn Vân Thiên Hà, liền đuổi hắn rời khỏi.
Vân Thiên Hà tin tưởng mình nói nhiều như vậy, nhất định ngày mai Đồ Nguyên Khánh sẽ tới phủ Thương Tử Kiều, bởi vì trong lòng Đồ Nguyên Khánh cũng muốn biết kia có phải là lão vương gia hay không, vì vậy Vân Thiên Hà nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch rồi rời khỏi chủ trạch.
Đêm đó, trong một nhà dân nào đó tại Kinh Thành.
Một gian nhà tối đen như mực, có vẻ mười phần cũ nát, trong phòng tràn đầy tơ nhện, tựa hồ đã thật lâu không hề có người ở lại.
Nhưng mà, tại lúc đêm khuya như thế này, cánh cửa nhà dân lại bị một bóng đen giống như quỷ mị tiến đến mở ra.
Khi bóng đen này mở cửa ra, liền bước vào trong tòa nhà dân cũ nát, hắn không hề tiến vào trong gian phòng tràn đầy mạng nhện, mà trực tiếp đi tới hậu viện, đẩy ra vách tường đổ nát cư nhiên có thể di động, sau đó từ khoảng không đen kịt sau bức tường chui vào trong.
Phía sau mặt tường này là một tòa nhà dân khác, thế nhưng cổ quái chính là, lúc bóng đen này tiến vào, liền biến mất không còn dấu vết, nguyên lai là chui vào trong hầm ngầm.
Trong mê cung bên dưới mấy tòa nhà dân, khi bóng đen kia hiện ra, đã đi tới đầu cùng của mê cung, lộ ra một kiến trúc giống như cung điện ngầm, có chút giống bố cục vương cung. Tại vị trí chính giữa tòa cung điện ngầm này, có đặt một bộ bàn ghế dài, trước chiếc ghế là một bức mành vẽ sông núi thiên thiên. Sau bức này chỉ có một bóng lưng người nào đó chắp tay đằng sau.
Khi hắc y nhân tiến vào trong, liền quỳ trước tấm mành, thấp giọng nói:
– Chủ nhân, nhiệm vụ thất bại, toàn quân bị diệt!
Lúc này, người đứng sau tấm mành mạnh mẽ xoay người lại, trên chỉ lộ một khuôn mặt mang mặt nạ quỷ, truyền ra âm thanh phảng phất giống như hỗn hợp âm thanh hỗn tạp, có vẻ mười phần phẫn nộ, nói:
– Một đám phế vật, ngay cả hơn mười gã binh sĩ hộ vệ bình thường cũng không đối phó được sao?