“Đuổi gấp như vậy,” Khổng Lĩnh siết chặt cổ áo chống làn gió rét run, “Là vì chuyện vừa rồi à?”
“Ta với ngươi đã nhiều ngày không thưởng tuyết,” Chu Quế giấu đầu hở đuôi, “Gần đây phu nhân quản nghiêm lắm, suốt ngày ở phủ trông cháu thôi, hôm nay vừa khéo.”
Khổng Lĩnh khẽ than, buồn bã nói: “Ngươi không cần phải học người khác giấu giấu giếm giếm như thế.” Hắn rụt tay, tránh gió lùa, nói tiếp, “Không cần khuyên ta, ý của ta vẫn không đổi.”
Chu Quế biết không thể lay chuyển, bèn nói: “Nhưng đừng vì thế mà để lại khúc mắc với Nguyên Trác.”
“Ngươi cho rằng Khổng Thành Phong ta tuổi nào rồi?” Khổng Lĩnh sóng bước cùng Chu Quế, “Nguyên Trác có thể nói thẳng không kiêng kỵ, chính là vì lòng y không thẹn. Chính kiến không gặp nhau là điều khó tránh, hùa theo phụ họa mới là tối kỵ. Ta hiểu rõ, Nguyên Trác hiểu rõ, Phủ quân nếu đã không tìm chúng ta đàm luận, thì chính là đang tỏ thái độ.”
Chu Quế vì chuyện của Cao Trọng Hùng mà hà khắc tự trách, bây giờ làm việc gì cũng phải hỏi qua Thẩm Trạch Xuyên, không dám tự quyết định nữa. Gần đây trong lúc bàn công vụ càng chú ý không cho đám phụ tá dương dương tự đắc, lo lắng bọn họ sẽ tranh cãi với Diêu Ôn Ngọc.
Chu Quế nhìn mấy cành khô khẳng khiu trong sân bị gió thổi nghiêng ngả trong tuyết, đập soàn soạt vào góc tường. Hắn hít một hơi dài, chán nản nói: “Ta sợ trở mặt…”
“Nước trong thì không có cá,” Khổng Lĩnh giơ tay phủi hạt tuyết đọng trên thái dương, trấn định một chút, nghiêm túc nói, “Nha môn các nơi sao có thể thực sự trong như nước? Ngươi làm châu phủ Từ Châu vài năm, biết rõ rằng phía trên phức tạp, phía dưới cũng phức tạp, mấy chuyện tham ô nhận hối lộ, giết hoài giết mãi, không thể dứt điểm. Mấy năm trước ngươi quản tốt hay không, Phủ quân lẽ nào không hiểu? Từ đầu đến cuối Phủ quân chưa từng giận chó đánh mèo với ngươi, giết hai kẻ phụ tá nọ cũng hàm ý nhắc nhở ngươi một chút, không phải cảnh cáo ngươi. Giờ ngươi cẩn trọng như vậy, ngược lại càng khiến Phủ quân bận tâm.”
Bề trên khó xử, bề tôi càng khó xử.
(御下难, 奉上也难. Câu này mình không chắc về nghĩa lắm, tra cũng không ra. Ai biết thì chỉ mình với nhé ;;v;;)
Chu Quế tiến vài bước, rầu rĩ đáp: “…Nhạc phụ ta lúc trước không chịu tiến cử ta vào đô, cũng vì nghĩ ta không phải hiền tài. Có một số việc ta không so đo, nhưng một mình mò mẫm làm mọi thứ, khó lắm.”
“Nếu ngươi không làm chuyện trái lương tâm, việc gì phải sợ?” Khổng Lĩnh khẽ lắc đầu, “Cũng không cần phải cố gắng nhường nhịn Nguyên Trác, thất xảo linh lung tâm [2], chút tâm tư của người sao có thể qua mắt y. Dần dà như vậy thì mới thực sự trở thành người xa lạ.”
[2] thất xảo linh lung tâm (七窍玲珑心): chỉ người thông minh, có lương tâm* * *
Thẩm Trạch Xuyên về nhà nhằm lúc gió đang rít mạnh, Phí Thịnh đưa ngang tay che ô cho y, thế mà ngoại bào vẫn bị thổi phần phật.
Phí Thịnh xoay lưng chắn gió, mở lời: “Chủ tử, chúng ta đổi sang kiệu nhé.”
Thẩm Trạch Xuyên bị gió thổi mù mịt chẳng mở mắt nổi, cái rét khiến vành tai đỏ ửng. Y đáp: “Đi mấy bước, cần gì phải ngồi kiệu.”
Nhưng lạnh lắm!
Phí Thịnh lo rằng chỉ mấy bước như thế cũng đủ để Thẩm Trạch Xuyên trở sốt. Mấy ngày nay ra ngoài đều cẩn thận, trong viện thì treo rèm vừa nặng vừa dày trên hành lang, người hầu kẻ hạ ra sức chèn chặt mành, trong phòng thì đốt địa long nghi ngút, vô cùng tỉ mỉ.
Vất vả lắm mới tiến vào được cửa chính, Đinh Đào đang chờ trong phòng thấy thế thì nhảy xổ ra ngoài, cùng Lịch Hùng như tạo thành một bức tường chặn ngang Thẩm Trạch Xuyên.
Thẩm Trạch Xuyên chậm rãi lách người vào trong, đau đầu nói: “Cản cái gì, đi nhanh chút, ở đây toàn là gió lùa, tí nữa lại ngã kềnh ra đó.”
Đinh Đào dạo gần đây nhổ giò cao lớn hơn nhiều, hắn nói: “Chủ tử dặn là phải che chắn cẩn thận, lọt miếng gió nào quất ta miếng ấy.” Hắn vỗ vỗ Lịch Hùng, ngược hướng gió mà kêu, “Gấu bự, đi nhanh lên!”
Chờ Thẩm Trạch Xuyên đến được góc cuối hành lang, áo khoác ngoài đã bị tuyết thấm ướt, dính nhẹp vào cổ khó chịu cực kỳ, y bèn cởi ra. Phí Thịnh hoảng loạn nhận lấy ngoại bào, gọi thị nữ cầm đi phơi, định bụng khoác thêm cho y một tầng ngoại bào nữa, ấy thế mà Thẩm Trạch Xuyên không hề quay lại, tiếp tục hướng về phía trước.
Ở Đôn Châu, Phí Thịnh đảm nhiệm việc chiêu mộ người mới cũng không tồi, trong lòng vui đến độ muốn nở hoa, trở về gặp Kiều Thiên Nhai cũng xem như thuận mắt. Thẩm Trạch Xuyên ở lại Ly Bắc một thời gian, hắn cũng ở nhà cùng Kỷ Cương, vừa chuyên chú nghiền ngẫm Kỷ gia quyền vừa nghe lời ông. Đợi đến lúc Thẩm Trạch Xuyên trở về, hắn đã giống như bà mụ, chăm sóc cho Thẩm Trạch Xuyên không thể chu đáo hơn.
Hầu gia bây giờ còn đang chạy ngoài chiến trường đó!
Phí Thịnh vừa nghĩ vừa lẽo đẽo theo sau Thẩm Trạch Xuyên.
Phủ quân không sinh bệnh, Hầu gia cũng vui vẻ, khi trở về sẽ không coi thường hắn nữa. Mọi người về sau đều là người một nhà, hắn cũng không thể không lọt vào mắt Tiêu Trì Dã.
Thẩm Trạch Xuyên bước vào sảnh chính, hà hơi vào tay, vừa ngồi xuống Phí Thịnh đã lải nhải: “Chủ tử, gọi nhà bếp mang thuốc lên nhé?”
Thẩm Trạch Xuyên không muốn uống, mấy ngày gần đây y có bệnh đâu, bồi bổ mãi e rằng sẽ chảy máu mũi, huống hồ trong nhà trừ Đinh Đào cũng không ai có kẹo cả. Y giả điếc, lật án vụ ra đọc.
Phí Thịnh thấy Thẩm Trạch Xuyên làm ngơ, bèn chờ bên cạnh, sau một lúc, hắn nhắc: “Chủ tử, thuốc——”
Thẩm Trạch Xuyên nhẫn nhịn ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Phí Thịnh làm bộ không hiểu ánh mắt y, đằng sau việc uống thuốc cỏn con này ngoài Tiêu Trì Dã còn có Kỷ Cương âm thầm giám sát, mà cả hai người này Thẩm Trạch Xuyên đều không đắc tội nổi.
Thẩm Trạch Xuyên chỉ có thể nói: “Lấy đi.”
Phí Thịnh cong đuôi chạy đi, sau một chốc, Kiều Thiên Nhai lại vén rèm bước vào.
“Nhan Hà Như đến,” Kiều Thiên Nhai không buông mành, quay đầu lại liếc, “Tiểu tử này gào thét om sòm chạy sang phía Nguyên Trác, ta đành phải xách sang đây.”
Thẩm Trạch Xuyên chấm mực, bảo: “Đưa bạc tới, tiếp đãi khách khí chút.”
Lời chưa dứt, một người thò đầu chui vào phòng. Nhan Hà Như mặc một bộ bào gấm mới tinh, đỏ hồng đan xen, thêu thỏi vàng. Trên cổ hắn tòng teng một sợi dây gắn vào cái bàn tính mới cóng, tạo vết hằn tím tái lên gáy mà vẫn không thèm gỡ xuống.
Hai mắt cười híp tịt trên khuôn mặt trắng phấn của tiểu tử, hắn vui sướng bảo: “Chúc tết Phủ quân nha! Năm mới vui vẻ! Lúc trước muốn bái kiến Phủ quân, ai ngờ ngài lại đến Ly Bắc mất tiêu! Lần này thì không, ngài vừa về, ta liền tới. Lúc này ta không chỉ vì Hầu gia mà chuẩn bị châu ngọc phỉ thúy, còn chọn cho Phủ quân rất nhiều cái xinh đẹp ——”
Phí Thịnh vừa bưng thuốc vào, đánh mắt với Kiều Thiên Nhai, Kiều Thiên Nhai liền giơ tay nhấn đè Nhan Hà Như xuống.
Ly Bắc vừa có tang, Từ Châu năm nay không treo đèn kết hoa, Thẩm Trạch Xuyên và Tiêu Trì Dã chỉ mặc áo tang tơ trắng, ngay cả ngọc châu y cũng tháo xuống, Nhan Hà Như dám mở miệng nói lời như vậy, khác gì thiếu đánh.
Thẩm Trạch Xuyên viết hai chữ “Đuổi về” lên giấy, chẳng hề liếc mắt nhìn Nhan Hà Như lấy một cái.