Cô ghi nhận lòng tốt này của ông ta.
Ngay khi mọi người đang náo loạn nhìn nhau và vẫn chưa thể giải thoát khỏi cơn giận của ông Nhật Kinh thì Cố Thành Trung và Nhật Kinh Xuyên Lăng Tử cùng nhau bước tới.
“Có chuyện gì đang diễn ra vậy?”
Giọng điệu bình tĩnh và mạnh mẽ đánh vào trái tim mọi người và khiến mọi người tỉnh táo trở lại.
Khi cô Trần nhìn thấy Cố Thành Trung đang bước tới, cô ta lộ rõ ánh mắt né tránh tràn ngập sự sợ hãi. Cô ta muốn lợi dụng sự vắng mặt của Cố Thành Trung để nhanh chóng kết tội Hứa Trúc Linh. Nhưng cô ta không ngờ được rằng, ông Nhật Kinh đã có mặt ở đây và không biết vì lý do gì mà ông ta nổi giận, ngược lại khiến cô ta sợ chết khiếp.
Dù sao thì trong phòng tắm cũng không có camera giám sát, cô ta tin rằng những cô gái này sẽ không phản bội lại cô ta, vậy nên cô ta muốn nói gì cũng được. Trước khi, cô mở miệng nói, ông Nhật Kinh đã kể hết đầu đuôi câu chuyện.
“Anh Trung, tôi sẽ không bao che cho bất cứ người nào, và tôi cũng sẽ không thiên vị cho bất cứ ai cả. Tôi cho mười phút. Nếu anh không điều tra ra bất cứ điều gì có lợi thì tôi sẽ phải xử lý chuyện này với anh. Vợ của anh đã mắc sai lâm, anh sẽ phải gánh chịu hậu quả thay cô ấy.”
“Được rồi, làm phiền ông Nhật Kinh xử lý công bằng.” Cố Thành Trung cung kính nói rằng.
Đến bây giờ anh mới có mặt ở đây bởi vì anh bận xử lý công việc ở bên trong một lúc. Nếu không phải là Nhật Kinh Xuyên Hi ra mặt để trấn áp mọi người, thì sợ rằng Hứa Trúc Linh sẽ còn áp lực lớn hơn nữa. Anh khắc ghi sâu sắc lòng tốt này của ông ta.
Anh đi tới trước mặt của cô Trần, cô ta sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, cơ thể lạnh ngắt ngay cả khi đang trong vòng tay của chồng mình. Anh Trần cũng nhìn Cố Thành Trung nhiều lần nuốt nước miếng. Thực sự là khẩu khí của anh quá lớn, áp chế bọn họ, khiến bọn họ sợ hãi không dám nói câu gì.
“Cố Thành Trung… Hứa Trúc Linh đưa bàn tay nhỏ bé, giựt một cái vào vạt áo của anh, cô rất sợ anh dùng vũ lực để giải quyết chuyện này.
Anh rất tin tưởng cô, nhưng hiện tại cô không có chứng cứ để chứng mình cô vô tội, điều này rất bất lợi đối với cô.
Cô lo lăng hành động quyết liệt của Cố Thành Trung sẽ khiến mọi người phàn nàn. Cố Thành Trung ngoái đầu nhìn cô một chút, cầm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, trong ánh mắt của anh tràn ngập sự dịu dàng, xoa dịu tinh thân đang có chút sợ hãi của cô, để cô không còn cảm thấy lo lắng. Cô mở miệng muốn nói gì đó nhưng cô đã kìm chế không nói. Cô rất tin tưởng anh.
“Anh nói là vợ tôi xô đẩy vợ của anh khiến cô ta bị sứt đầu mẻ trán có phải không?”
“Vâng, đúng vậy.” Cô Trần sợ hãi rùng mình.
“Các người cũng đều là nhân chứng, tận mắt chứng kiến sự việc này có phải không?” Anh liếc nhìn đám đông, những người phụ nữ này, ai nấy cũng đều rùng mình, vừa run rẩy vừa gật đầu. Không ai là không sợ người có địa vị cao quý như anh.
“Tốt, tốt lắm.” Anh chỉ nói vỏn vẹn ba chữ ngắn gọn này, sau đó lấy điện thoại di động ra, trong đó có một đoạn video. Góc quay của video rất kỳ lạ vì chỉ có thể nhìn thấy phần thân dưới thôi. Nhưng ai cũng có thể nhìn thấy rõ ràng rằng cả hai không có bất cứ sự đụng chạm thân thể nào, chính là cô Trần bước đến chỗ cái bồn rửa tay rồi tự mình đập mạnh vào nó. Sau đó thì cô ta ngã xuống đất khóc lóc, la toáng kêu ba kêu mẹ. ; “Hơn nữa, cô Trần cùng mấy người phụ nữ này còn trêu đùa với vợ của tôi.”