Ừm, công chúa nhỏ nhà anh giỏi giang như thế, chắc chắn sẽ không sai đâu.
“Dạ, ba cố lên.” Đường Vũ Kỳ nhanh chóng đồng ý, còn không quên cổ vũ ba của mình.
“Ừm.” Gương mặt cậu ba Nguyễn dịu lại, anh nói khe khẽ, công chúa nhỏ nhà anh vẫn yêu thương anh nhất.
Công chúa nhỏ chu đáo thật.
“Ba, con đã giúp ba như thế rồi, nếu như ba mà thua bác Đường thì sẽ khiến con lúng túng lắm đấy.” Tâm trạng của cậu ba Nguyễn vẫn còn chưa thoải mái hẳn, công chúa nhỏ lại nhanh chóng bổ sung thêm một câu.
Cậu ba Nguyễn: “…”
Đau lòng thật.
Công chúa nhỏ nhà anh biết cách đả kích người khác ghê.
“Ừm, ba biết rồi.” Cậu ba Nguyễn cảm thấy trái tim mình đang nhỏ máu, thế nhưng anh vẫn đồng ý khe khẽ, bởi vì đây là công chúa nhỏ nhà anh.
Sau khi cúp máy, cậu ba Nguyễn khẽ nhíu hàng lông mày lại.
Đường Bách Khiêm đến thành phố A sao?
Anh ta đến thành phố A khi nào?
Cậu ba Nguyễn nhanh chóng bấm dãy số điện thoại, có một vài chuyện anh cần phải kiểm chứng mới được.
“Bây giờ Đường Bách Khiêm như thế nào?” Vừa mới nối máy, cậu ba Nguyễn hỏi nhanh.
“Đại ca, em đang định báo cáo với anh, Đường Bách Khiêm rời khỏi nước M rồi.” Người ở đầu dây bên kia nhanh chóng bổ sung thêm.
“Rời khỏi từ bao giờ? Đi đâu thế? Rõ ràng nét mặt cậu ba Nguyễn đã thay đổi.
“Chừng bảy tiếng đồng hồ trước, anh ta đặt vé đi đến nhiều nơi khác nhau trong cùng một lúc, thế nên bây giờ chúng tôi chưa xác định được rằng anh ta đi đâu?”