Nhưng kỳ lạ chính là, vẫn không xuất hiện mùi hương đan dược.
Trên khoảng đất trống, vẻ mặt Dương Khai trang nghiêm, ung dung thi triển toàn bộ bản lĩnh của mình.
Toàn bộ những lý giải của hắn về Đan Đạo Chân Giải, giờ phút này đều được phát huy vô cùng nhuần nhuyễn.
Trong mắt của hắn chỉ còn lại lò luyện đan và những thứ bên trong, ánh mắt và suy nghĩ không còn điều gì khác nữa.
“Ông”… Một tiếng động bỗng nhiên từ Tử Hư Đỉnh truyền ra, cùng lúc đó, Tử Hư Đỉnh chợt phát ra hào quang màu tím tràn ngập.
Âm thanh kia không lớn, nhưng lại như tiếng chuông truyền vào tai những luyện đan sư, khiến tâm thần bọn họ chấn động. Trong mơ hồ, dường như có tiếng nói thì thầm quanh quẩn bên tai bọn họ, kể về đan đạo huyền bí trên thế gian, về chân lý luyện đan, nhưng cẩn thận lắng nghe lại không nghe được gì. Chỉ có một số ít người, sắc mắt bỗng nhiên biến đổi, chau mày khoanh chân ngồi tại chỗ.
Vẻ mặt tất cả luyện đan sư đều trở nên hết sức rúng động.
– Đây là…
– Đại Đạo Đan Âm!
– Đây là Đại Đạo Đan Âm trong truyền thuyết!
Những luyện đan sư không thể nghe được Đại Đạo Đan Âm đều dùng một loại ánh mắt hâm mộ lẫn ghen tỵ nhìn những đồng đạo đang khoanh chân ngồi xuống, bởi vì bọn họ từ động tĩnh vừa rồi đã cảm ngộ được một chút huyền bí về đan đạo.
“Ông…”.
Lại một tiếng động nữa phát ra.
Những luyện đan sư vốn đang rung động, vẻ mặt lại càng trở nên phức tạp hơn. Mà sau một tiếng Đại Đạo Đan Âm vang lên này, lại có mấy vị luyện đan sư khoanh chân ngồi xuống, hai mắt khép hờ.
Toàn bộ các luyện đan sư đều triệt để rúng động, máu nóng trong người sôi trào, vẻ mặt mỗi người đều vô cùng phấn khởi, ánh mắt hiện lên vẻ vô cùng khát vọng nhìn chằm chằm vào động tác Dương Khai.
Bọn họ hy vọng lại có Đại Đạo Đan Âm truyền ra, hy vọng mình có thể như một số ít đồng đạo kia, đạt được một chút huyền bí về đan đạo.
Không ai nguyện ý bỏ lỡ cơ hội trời cho trước mắt này.
Tả Đức trợn tròn mắt.
Khi nghe được âm thanh huyền bí quanh quẩn bên tai, hắn còn hơi hoài nghi, nhưng khi thấy từng luyện đan sư lần lượt khoanh chân ngồi xuống, lúc này hắn mới xác định, đây đúng là Đại Đạo Đan Âm!
Đó chính là âm thanh về đan đạo mà mọi luyện đan sư điều mơ ước.
Làm sao có thể, làm sao có thể phát sinh chuyện như vậy? Mình đã là luyện đan sư cấp Hư Vương, cả đời điều nghiên cứu đan đạo, đem toàn bộ tinh lực cả đời đều dâng hiến trên thuật luyện đan.
Nhưng cho đến tận bây giờ, ngay cả việc luyện chế ra đan dược sinh ra đan văn cũng cực kỳ thưa thớt, chứ đừng nói chi đến việc dẫn động Đại Đạo Đan Âm trong truyền thuyết.
Nhưng một võ giả tuổi không lớn, tu vi đạt tới Hư Vương lưỡng tầng cảnh, trong quá trình luyện đan lại nhẹ nhàng đưa tới dị tượng như vậy.
Từng tiếng động truyền vào, khiến Tả Đức cảm thấy vô cùng chói tai, sắc mặt đều trở nên méo mó, chỉ hận không thể ném những thanh âm kia ra khỏi lỗ tai của mình.
– Phụ thân, đây là tình huống gì vậy? Tuyết Nguyệt ngơ ngác nhìn cảnh tượng phía trước, không hiểu đang xảy ra chuyện gì.
Đại Đạo Đan Âm nàng cũng nghe được, chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ mà thôi, bởi vì bên tai thật sự tựa như có âm thanh gì đó đang thủ thỉ với nàng, nhưng nàng chú ý lắng nghe lại không nghe được gì cả.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt cuồng nhiệt của những luyện đan sư kia, nghe tiếng bọn họ thốt lên, Tuyết Nguyệt cũng hiểu rằng đã xảy ra điều gì đó rất thần kỳ.
– Đại Đạo Đan Âm! Vẻ mặt Ngả Âu cũng hết sức rung động: – Không ngờ lại là Đại Đạo Đan Âm.
– Đại Đạo Đan Âm là cái gì?
Tuyết Nguyệt hỏi.
– Một loại âm thanh của Thiên đạo! Ngả Âu hít sâu một hơi, cố gắng áp chế xúc động trong lòng, thấp giọng giải thích: – Võ đạo, đan đạo, khí đạo, trận đạo v.v…, đều là một nhánh của thiên đạo. Võ giả dùng võ nhập đạo, tương tự như vậy, luyện đan sư có thể dùng đan nhập đạo, luyện khí sư có thể dùng khí nhập đạo. Mọi người đều đang đeo đuổi thiên đạo chí cao vô thượng, chỉ có điều lựa chọn con đường bất đồng mà thôi. Đại Đạo Đan Âm là âm thanh của thiên đạo, nghe đồn nếu luyện đan sư đang luyện đan có đủ cơ duyên, đủ ngộ tính, sẽ có thể dẫn động loại thiên địa dị tượng này. Âm thanh này đối với ta và con vô dụng, nhưng những luyện đan sư này nếu có thể nghe được một ít gì đó, sẽ đạt được lợi ích suốt đời.
Ngả Âu nói xong liền cúi đầu liếc mắt nhìn Tông Ngạo đang ngồi ở bên cạnh.
Tông Ngạo là người thứ nhất khoanh chân ngồi xuống, điều này cũng có nghĩa là, trong tất cả những người ở đây, trừ Dương Khai ra, hắn là người có ngộ tính đối với đan đạo cao nhất.
– Có thể dẫn phát Đại Đạo Đan Âm, vạn năm không gặp, điều này không liên quan đến cấp bậc của luyện đan sư. Trong vô minh tự có thiên định, âm thanh thiên đạo này bao hàm đan đạo huyền bí, đan đạo cực hạn, là huyền bí do trời đất tự sinh ra!
Tuyết Nguyệt hơi biến sắc, lập tức hiểu Đại Đạo Đan Âm này đối với luyện đan sư mà nói quan trọng tới nhường nào.
Ngả Âu bỗng nhiên ngoác miệng cười ha hả: – Trời phù hộ Hằng La Thương Hội ta mà, sau ngày hôm nay, Thủy Thiên Thành ta không biết sẽ xuất hiện bao nhiêu học đồ luyện đan!
– Ý của phụ thân là… Tuyết Nguyệt nghi vấn hỏi.
– Vẫn không rõ sao? Đại Đạo Đan Âm này chẳng những có tác dụng đối với những luyện đan sư ở nơi này, mà đối với những người có tiềm năng về luyện đan cũng sẽ được khai thông. Âm thanh này lan rộng ra khắp Thủy Thiên Thành, có thể trực tiếp khiến cho Thủy Thiên Thành chúng ta sinh ra hơn mấy chục ngàn luyện đan sư, hơn nữa thành tựu trong tương lai chắc chắn không thể lường được, xuất hiện hơn mười vị luyện đan sư cấp Hư Vương cũng không phải là không thể!
Tuyết Nguyệt nghe vậy, vẻ mắt hết sức mừng rỡ.
Hiện nay, cả Tinh Vực cũng chỉ có ít ỏi ba bốn vị luyện đan sư cấp Hư Vương mà thôi, Hằng La Thương Hội cũng miễn cưỡng xem như có một người là Tả Đức, hơn nữa lại là thân phận cung phụng.
Nếu một ngày nào đó trong tương lai, Hằng La Thương Hội thật sự xuất hiện mười mấy vị luyện đan sư cấp Hư Vương, vậy thì thương hội không muốn lớn mạnh cũng khó. Không ai dám đánh giá thấp năng lực của luyện đan sư cấp Hư Vương, không ai có thể khinh thường thủ đoạn của luyện đan sư cấp Hư Vương.
– Tuyết Nguyệt, mau truyền lệnh ra ngoài, điều động toàn bộ nhân lực của Hằng La Thương Hội đi dò xét những người có tư chất luyện đan trong Thủy Thiên Thành, nhất thiết phải đưa ra điều kiện hậu hĩnh để lôi kéo vào thương hội, nhất là những đứa trẻ từ 10 tuổi trở xuống, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải khiến cho bọn chúng trở thành người của thương hội ta! Ngả Âu bỗng nhiên trầm giọng quát.
– Nhưng còn ở đây… Tuyết Nguyệt nhìn Dương Khai, có chút không muốn rời đi.
– Ở đây có vi phụ trấn giữ, con không cần quan tâm. Ngả Âu phất phất tay.
– Vâng! Tuyết Nguyệt không thể không nhanh chóng rời đi, chuẩn bị truyền đạt mệnh lệnh của Ngả Âu.
Đợi sau khi Tuyết Nguyệt rời khỏi, Ngả Âu mới hơi thất vọng lẩm bẩm một câu: – Hàiii, sao không phải là Võ Đạo Thiên Âm chứ!
Nếu là Võ Đạo Thiên Âm, vậy lão sẽ có cơ hội đột phá đến Hư Vương tam tầng cảnh.
Lão không khỏi có chút áo não.