– Truyền lệnh tiếp theo!
Ánh mắt Thu Vũ Đường nhìn sang thị nữ tâm phúc Thu Ức Nhu:
– Bảo quân đoàn Sóc Châu của Yến Thập Tam lập tức vượt ngang đế đô xuôi xuống phía Nam, cắt đứt con đường chạy trốn về phía Bắc của quân đoàn Mãnh Hổ!
————–
Ánh tà dương đã ngã về Tây.
Phía Bắc cảng Phong Lâm ba trăm dặm, năm vạn tàn binh của quân đoàn Mãnh Hổ đang theo quan đạo rộng rãi xuôi xuống phía Nam. Lúc này quân đoàn Mãnh Hổ đã mất đi lợi thế hành quân bằng ván trượt tuyết, chỉ có thể bằng vào hai chân mà hành quân. Trải qua hai ngày liên tục hành quân gấp rút, các tướng sĩ đã mỏi mệt không chịu nổi.
Càng tệ hơn nữa, quân đoàn Mãnh Hổ chiến đấu trong lãnh thổ nước địch, cho nên không thể kiếm được binh lực bổ sung, mà các tướng sĩ bị thương cũng không tìm được nơi yên tĩnh nghỉ ngơi, chỉ có thể mang theo trong lúc hành quân mà thôi. Chuyện này chính là một gánh nặng vô cùng to lớn cho quân đội, bởi vì những binh sĩ trọng thương không thể tự mình di chuyển, chỉ có thể sử dụng cáng thương.
Có thể nói mà không sợ khoa trương chút nào, hiện nay quân đoàn Mãnh Hổ đang ở vào tình thế vô cùng bất lợi, nếu như lúc này đột nhiên có một cánh quân của đế quốc Minh Nguyệt thể lực sung mãn xuất hiện ngay trước mặt quân đoàn Mãnh Hổ, cho dù là một quân đoàn tân binh cũng có thể đánh cho quân đoàn Mãnh Hổ tan tác, còn nếu gặp phải đại quân chủ lực của Thu Vũ Đường, vậy quân đoàn Mãnh Hổ coi như xoá sổ!
Đương nhiên cũng phải nói, hung danh “không phải kẻ tốt lành” của Mạnh Hổ cũng không phải hư danh, ba ngàn kỵ binh Man nhân thủ hạ của hắn cũng không phải ngồi không. Nếu như đại quân của đế quốc Minh Nguyệt muốn tới gần quân đoàn Mãnh Hổ trong vòng hai trăm dặm cũng không phải chuyện dễ dàng. Đương nhiên không có gì là tuyệt đối, nếu như đế quốc Minh Nguyệt đã có chuẩn bị từ trước, vậy thì lại khác!
Nói một cách khác, nếu như Thu Vũ Đường biết trước quân đoàn Mãnh Hổ muốn tiến công cảng Phong Lâm, cho nên trước đó cho một cánh quân mai phục ở một noi kín đáo nào đó gần cảng Phong Lâm, vẫn có thể tránh khỏi tai mắt của đám kỵ binh Man nhân. Dù sao trước khi đám kỵ binh Man nhân đến thì cánh quân của đế quốc Minh Nguyệt đã ẩn nấp hoàn toàn, cho nên nếu muốn tìm thấy hành tung của họ là vô cùng khó khăn.
Đại quân còn đang hành quân rộn ràng, Mạnh Hổ bất thần quát Ô Vân Cái Tuyết ngừng lại.
Tất Điêu Tử và Cổ Vô Đạo đi theo sau Mạnh Hổ cũng lập tức giật cương ghìm ngựa lại, Cổ Vô Đạo thở hồng hộc hỏi:
– Tướng quân, vì sao không đi tiếp?
– Không đúng!
Mạnh Hổ bỗng nhiên cau mày, giọng ngưng trọng:
– Sự tình có vẻ khác thường!
– Không đúng?
Cổ Vô Đạo quay đầu nhìn sang Tất Điêu Tử, ngạc nhiên nói:
– Tướng quân, hết thảy vẫn đang thuận lợi, bất kể là quân đoàn Sóc Châu hay là quân đoàn Dự Châu cũng đều bị hành động tập kích của quân ta mà điều động về cứu Tây Kinh. Hơn nữa thời gian truyền tin của đế quốc Minh Nguyệt có sự chênh lệch, quân ta cũng có đủ thời gian công chiếm cảng Phong Lâm, còn có chuyện gì không đúng?
Mạnh Hổ trầm giọng:
– Chính vì tất cả đều thuận lợi cho nên mới khác thường, các ngươi không biết rằng Thu Vũ Đường rất khó đối phó hay sao? Nếu như dễ dàng đối phó nàng như vậy, sao nàng có thể đạt được địa vị cao nhất ở đế quốc Minh Nguyệt cho tới hôm nay? Làm sao nàng có thể bằng vào hai quân đoàn tân binh mà bình định được loạn Thất vương?
Tất Điêu Tử nghiêm nghị vuốt râu:
– Ty chức cũng hiểu rằng sự tình thuận lợi sẽ làm cho người ta có cảm giác khó tin một chút, dường như Thu Vũ Đường không dễ dàng đối phó đến như vậy. Tuy nhiên ty chức thật sự không nghĩ ra rằng trong chuyện này có chỗ nào sơ hở? Không lẽ ngoài mấy cánh quân của đế quốc Minh Nguyệt mà quân ta đã biết, đế quốc Minh Nguyệt còn có cánh quân khác hay sao?
– Điều đó không có khả năng!
Mạnh Hổ lắc đầu quả quyết:
– Mười đại quân đoàn của đế quốc Minh Nguyệt, quân đoàn cận vệ, cấm vệ, Tịnh Châu đang ở dưới trướng Thu Vũ Đường, bốn đại quân đoàn Thanh Châu, Ứng Châu, Định Châu, Vân Châu đã bị đánh gần như tàn phế, số tàn binh còn lại không được bao nhiêu. Ngoài Sóc Châu, U Châu và Dự Châu ra, không có khả năng còn cánh quân chính quy nào khác!
– Vậy thì đúng rồi!
Tất Điêu Tử lắc đầu cười nói:
– Vậy ty chức thật sự nghĩ không ra Thu Vũ Đường còn có thể giở trò gì nữa? Không lẽ nàng cố ý thả chúng ta đi theo đường thuỷ của sông Thông Thiên, sau đó lợi dụng quân đoàn Thuỷ sư của Tiêu Thành Đống chặn đường tiêu diệt quân ta hay sao? Nếu như Thu Vũ Đường quả thật làm như vậy, nhất định nàng sẽ phải hối hận!
Cổ Vô Đạo lau lau cái trán đẫm mồ hôi, mở lời đề nghị:
– Tướng quân, lão Tất, hay là chúng ta đừng suy nghĩ nhiều, chờ đại quân qua khỏi sườn núi phía trước liền lập doanh hạ trại, đêm nay nghỉ ngơi và hồi phục một đêm cho thật khoẻ, ngày mai sẽ thừa dịp cảng Phong Lâm trống không mà chiếm lấy đại trại Thuỷ sư. Lúc ấy mọi chuyện đều đã định, tiểu quả phụ Thu Vũ Đường kia dù cho còn trò mèo gì nữa cũng không kịp giở ra!
Sườn núi phía trước?
Mạnh Hổ trong lòng thoáng động, khum tay che trán nhìn thật kỹ về phía trước.
Trong tầm mắt của Mạnh Hổ là một ngọn núi giáp với vùng bình nguyên trải dài hình thành một sườn núi không cao, tuy nhiên trên sườn núi đó lại có một khu rừng cây cối xum xuê tươi tốt. Quan đạo dẫn đến cảng Phong Lâm chính là xuyên qua khu rừng rậm ấy, thoạt nhìn quan đạo vừa chạy tới khu rừng thì biến mất, dường như vĩnh viễn không có đoạn cuối.
– Sườn núi này tên là gì?
Mạnh Hổ hỏi, giọng ngưng trọng:
– Khu rừng này dường như rất rộng!
Cổ Vô Đạo vội lấy bản đồ ra, dùng tay dò trên bản đồ một hồi mới trả lời:
– Tướng quân, theo như bản đồ thì sườn núi phía trước tên là Thương Tâm lĩnh!
– Thương Tâm lĩnh?!
Mạnh Hổ vừa nghe không khỏi cau mày, tên này thoạt nghe không thấy lấy gì làm tốt đẹp, cảm giác giống như lúc trước hắn nghe thấy tên Sát Hổ khẩu vậy, chính là cảm giác làm cho người ta cảm thấy sởn tóc gáy. Mạnh Hổ cũng không phải là người nhát gan, hắn chỉ có trực giác nhạy bén sâu sắc với nguy hiểm mà thôi, Thương Tâm lĩnh phía trước cũng giống hệt như Sát Hổ khẩu, làm cho hắn cảm thấy không yên lòng.
– Truyền lệnh…
Đột nhiên Mạnh Hổ quay đầu lại quát Trương Hưng Bá đang ở phía sau:
– Toàn quân lập tức ngừng lại không đi tới nữa!
Trương Hưng Bá ầm ầm đáp lại, sau đó mang theo đội cận vệ như gió cuốn mây bay toả ra tứ phía, truyền đạt quân lệnh của Mạnh Hổ.
Tất Điêu Tử và Cổ Vô Đạo ngơ ngác nhìn nhau, một lúc sau, Cổ Vô Đạo mới hỏi:
– Tướng quân, phát hiện chuyện gì sao?
Mạnh Hổ lắc lắc đầu, rầm giọng nói:
– Ta có một dự cảm không tốt, có thể trong khu rừng ở Thương Tâm lĩnh phía trước có phục binh!
– Phục binh!?
Cổ Vô Đạo ngạc nhiên:
– Không phải tướng quân vừa mới nói đế quốc Minh Nguyệt không còn cánh quân chính quy nào khác nữa sao, vậy phục binh ở đâu ra?
Tất Điêu Tử bên cạnh bỗng nhiên cất tiếng:
– Cũng còn có một khả năng!
Mạnh Hổ đột ngột quay đầu lại, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Tất Điêu Tử, Cổ Vô Đạo không nhịn được hỏi gấp:
– Lão Tất nói mau, khả năng gì vậy?
Tất Điêu Tử nói:
– Chính là chuyện quân đoàn Dự Châu gấp rút tiến về phía Bắc tiếp viện Tây Kinh ắt có gian trá trong đó!
– Quân đoàn Dự Châu có gian trá?
Cổ Vô Đạo tỏ ra bối rối:
– Có thể gian trá gì vậy?
Mạnh Hổ trầm giọng nói:
– Ý lão Tất ngươi muốn nói, có khả năng quân đoàn Dự Châu không phải gấp rút tiến lên phía Bắc tiếp viện Tây Kinh phải không?
– Chuyện này không có khả năng!
Cổ Vô Đạo vội kêu lên:
– Vừa rồi nhận được phi tiễn truyền thư của kỵ binh Man nhân, sáu vạn đại quân của quân đoàn Dự Châu đã tới phía Nam Tây Kinh chỉ còn cách hơn trăm dặm!
Tất Điêu Tử nói:
– Đó có khả năng là kế nghi binh mà thôi!
– Nghi binh?
Cổ Vô Đạo hỏi lại:
– Ý lão Tất ngươi muốn nói…
Tất Điêu Tử nói:
– Thu Vũ Đường có thể chiêu mộ tráng đinh bên trong thành Phong Lâm, cho bọn họ mặc chiến bào và áo giáp của quân đoàn Dự Châu, sau đó gấp rút tiến lên phía Bắc tiếp viện Tây Kinh, còn quân đoàn Dự Châu chân chính thì mai phục trên con đường của đại quân ta đến cảng Phong Lâm! Đương nhiên chuyện này cũng có một điều kiện bắt buộc, tức là Thu Vũ Đường phải tiên đoán được hành động lần này của chúng ta!
Cổ Vô Đạo nghe vậy hít sâu một hơi khí lạnh, giọng ngưng trọng:
– Vậy…
Mạnh Hổ trầm giọng:
– Bất kể trong khu rừng trước mặt có phục binh hay không, chúng ta cũng phải phòng bị!
– Tướng quân anh minh!
Tất Điêu Tử và Cổ Vô Đạo đồng thời ôm quyền, vẻ mặt nghiêm nghị:
– Quân ta đơn độc xâm nhập vào lãnh thổ nước địch, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tiêu diệt toàn quân, cẩn thận một chút vẫn hơn!
Mạnh Hổ hít sâu một hơi, quát lớn:
– Trương Hưng Bá!
Trương Hưng Bá vừa mới truyền lệnh trở về lập tức giục ngựa tới trước mặt Mạnh Hổ, giọng ồm ồm:
– Có!
Mạnh Hổ giơ roi ngựa trong tay chỉ vào khu rừng rậm ở Thương Tâm lĩnh xa xa trước mặt, gằn giọng nói:
– Chuẩn bị thật nhiều hoả tiễn, phóng lửa đốt rừng!
Trương Hưng Bá ầm ầm đáp lại, khẩn cấp gom góp hoả tiễn từ bọn cung tiễn thủ của các sư đoàn, sau đó dẫn đội cận vệ xông về phía khu rừng trên Thương Tâm lĩnh nhanh như gió cuốn mây bay. Gần như cùng lúc đó, bốn sư đoàn của quân đoàn Mãnh Hổ bắt đầu tập kết, vội vàng triển khai đội hình chiến đấu trên vùng bình nguyên bát ngát phía Bắc Thương Tâm lĩnh.
Chuyện đã tới nước này, Mạnh Hổ cũng không còn lựa chọn nào khác.
Thương Tâm lĩnh là con đường mà quân đoàn Mãnh Hổ bắt buộc phải đi qua nếu muốn xuôi Nam tới cảng Phong Lâm, hơn nữa xem ra rừng rậm hai bên quan đạo kéo dài vô tận, lúc này nếu muốn tìm đường vòng để xuôi xuống phía Nam thì đã không còn kịp nữa. Mạnh Hổ lại vừa mới nhận được phi tiễn truyền tin của kỵ binh Man nhân, sư đoàn kỵ binh Sóc Châu của Yến Thập Tam đã đuổi gần sát sau lưng quân đoàn Mãnh Hổ, hiện tại hai bên chỉ còn cách nhau không quá hai trăm dặm.
Hiện tại quân đoàn Mãnh Hổ chỉ còn một cơ hội cuối cùng, chính là phải ép quân mai phục trong rừng chường mặt ra, sau đó đánh tan bọn chúng!
Nhưng cũng phải nói, nếu làm như vậy thì vô cùng phiêu lưu mạo hiểm, bởi vì lúc này quân đoàn Mãnh Hổ sau khi trải qua hai ngày hai đêm hành quân gấp rút, tất cả các tướng sĩ ai nấy đều rơi vào tình trạng kiệt sức. Mà phục binh nếu có cũng đã trong tình trạng dưỡng sức đã lâu, ở thời đại dùng hàng nguội, thể lực là nhân tố quyết định sự thắng bại trên chiến trường, quân địch lấy khoẻ chống mệt, có thể nói là chiếm hết ưu thế.
Càng tệ hơn nữa chính là sư đoàn kỵ binh Sóc Châu của Yến Thập Tam có thể đuổi kịp bất cứ lúc nào, nếu như không thể đánh tan phục binh của quân đoàn Dự Châu có thể có trong khu rừng trước mặt trước khi trời tối, như vậy quân đoàn Mãnh Hổ rất có thể bị quân đoàn Sóc Châu đuổi kịp giữ chân, nếu quả thật là như vậy, có lẽ hôm nay là ngày tận thế của quân đoàn Mãnh Hổ!
Đương nhiên Tất Điêu Tử cũng hiểu được tình thế nghiêm trọng mà quân đoàn Mãnh Hổ đang gặp phải, vội nói:
– Tướng quân, thế cục hiện tại vô cùng nghiêm trọng!
Mạnh Hổ gật mạnh đầu, ánh mắt sắc bén vẫn nhìn không chớp vào khu rừng rậm phía trước, tình thế mà quân đoàn Mãnh Hổ gặp phải bây giờ quả thật vô cùng nghiêm trọng, nhưng Mạnh Hổ vẫn không hề quan tâm. Trên thực tế, từ lúc quân đoàn Mãnh Hổ đột ngột quay đầu xuất chiêu Hồi Mã thương đánh thẳng Tây Kinh cho đến nay, những tình huống đã trải qua cũng không hề dễ chịu chút nào. Từ đó đến nay nguy cơ vẫn theo sát quân đoàn Mãnh Hổ như hình với bóng, Mạnh Hổ vẫn không thèm để ý, bởi vì hắn đã sớm quen với những tình huống như thế này.
Thân là một lão binh, Mạnh Hổ đã sớm nếm trải cuộc sống trên đầu đao mũi kiếm, dùng cân não để đối phó với cuộc sống từng ngày, thân là một tướng quân, Mạnh Hổ cũng đã sớm giác ngộ chuyện tử trận sa trường, da ngựa bọc thây. Nếu như sợ chết, vậy ngàn vạn lần ngươi đừng tham gia vào quân ngũ, nếu như sợ hãi nguy cơ, vậy ngàn vạn lần ngươi đừng làm một tướng quân chỉ huy vạn đại quân, nếu không, cuối cùng chẳng những hại mình, còn hại đến cả hàng ngàn hàng vạn tướng sĩ!