Yến Nam Trúc: …
Thiệt tình Ninh Thư không muốn ở chung với Yến Nam Trúc, bởi vì Yến Nam Trúc muốn bắt nàng đi Tướng Quốc Tự, Ninh Thư cũng không biết Tướng Quốc Tự ở nơi nào, đã đi mấy ngày rồi, rốt cuộc Ninh Thư đi không nổi nữa, trên chân đều mọc bọng nước, cả người đều không khỏe.
Hoài nghi gia hỏa này cố ý tra tấn nàng, không thuận mắt yêu nữ Ma giáo là nàng.
“Vì sao chúng ta không thuê xe ngựa nhỉ?” Ninh Thư thở hồng hộc hỏi Yến Nam Trúc.
Yến Nam Trúc khuôn mặt vô cảm, lau mồ hôi trên mặt, “Ta đi gấp, không mang theo tiền, nói nữa đi bao vây tiêu trừ Ma giáo, mang tiền làm gì.”
Ninh Thư: “Tại sao không bán nghệ kiếm chút tiền đi, hai chúng ta giả thành huynh muội, không có lộ phí tìm người thân, ngươi múa đại đao một trận, chơi xuất sắc một tí, nói không chừng còn có thể kiếm được một ít lộ phí.”
Yến Nam Trúc nghiêm mặt, có vẻ đặc biệt uy nghiêm chính khí: “Võ công chỉ dùng để duy trì yên ổn võ lâm, mà không phải dùng để làm những thứ này, ta là minh chủ võ lâm, không thể hủy hoại thanh danh người võ lâm.”
Ninh Thư: …
Đứng đắn đến cứng nhắc, quả thực.
“Cũng để ngươi trải qua sinh hoạt của người thường, lĩnh hội sinh hoạt của người thường khó khăn cỡ nào, Ma giáo các ngươi giết người không chớp mắt, những người thường này vô tội cỡ nào.” Yến Nam Trúc nhìn Ninh Thư, “Bản tính ngươi không xấu, sao lại trở thành Thánh Nữ Ma giáo, nối giáo cho giặc.”
Ninh Thư: …
Cút, không muốn nói chuyện với ngươi.
Chờ tới lúc Ninh Thư đến chân núi Tướng Quốc Tự, gậy chống đã gãy, giày đã rách nát lộ ra ba ngón chân, hiện tại trên mặt Ninh Thư phủ một lớp mồ hôi, cả người chật vật không chịu nổi.
Trong lòng Ninh Thư chua xót không thể tả, đây là kết quả của không có sức chiến đấu, nếu nàng có võ công, trực tiếp làm một trận với Yến Nam Trúc, tiêu sái rời đi, đâu phải cực khổ đi theo Yến Nam Trúc tới Tướng Quốc Tự như vậy.
“Cung Vô Mị có nói các ngươi hội họp ở nơi nào không?” Yến Nam Trúc hỏi, Yến Nam Trúc bây giờ cũng chật vật nhếch nhác, trên kính trang màu lam đều là bùn lầy, giày trên chân càng nhìn không ra là màu gì, tóc cũng dơ dính vào nhau, từng sợi từng sợi, dù sao nhìn chung chính là đặc biệt lôi thôi.
Ninh Thư nhàn nhạt nói: “Cung Vô Mị cũng không có nói với ta hội hợp ở nơi nào, chẳng lẽ chúng ta cứ chờ ở Tướng Quốc Tự?”
Yến Nam Trúc gật đầu, ngay sau đó hỏi Ninh Thư: “Nếu Cung Vô Mị tới, có phải ngươi còn muốn đi cùng Cung Vô Mị không, sau đó theo Cung Vô Mị làm chuyện thương thiên hại lí.”
Ninh Thư lập tức nhấc tay thề, “Ta thề, ta nhất định sẽ không theo Cung Vô Mị làm chuyện thương thiên hại lí, cũng sẽ không trở lại Ma giáo, bằng không ta chết không được tử tế, minh chủ, như thế đã được chưa?”
Dọc đường đi, Ninh Thư đã thề vô số lần.
Ninh Thư và Yến Nam Trúc trụ lại Tướng Quốc Tự, cuối cùng Ninh Thư cũng sảng khoái mà tắm rửa sạch sẽ một trận, sau đó lấy châm chọt bọng nước trên chân, đột nhiên cửa ‘bành’ một tiếng mở ra, tay Ninh Thư cầm châm run lên tiếp đó đâm vào thịt rồi.
Muốn chết à! Ninh Thư tức giận ngẩng đầu, liền trông thấy Cung Vô Mị đứng ở ngoài cửa, hơi thở toàn thân hung ác, ánh mắt âm đức, môi phát tím, mắt đỏ muốn nứt nhìn Ninh Thư.
“Tiện nhân, cư nhiên dám hạ độc bản tôn.” Giọng nói của Cung Vô Mị lạnh như băng.
“Minh chủ, cứu mạng a.” Ninh Thư thét chói tai, thế nào nàng cũng không nghĩ tới Cung Vô Mị cư nhiên tới Tướng Quốc Tự thật, lúc trước khi Cung Vô Mị bóp cổ nàng, nàng liền hạ độc Cung Vô Mị, bây giờ Cung Vô Mị độc phát rồi, đến Tướng Quốc Tự chờ nàng, này có tính là chui đầu vô lưới không.
“Đưa thuốc giải cho bản tôn, bằng không bản tôn muốn ngươi chết.” Cung Vô Mị cất bước đi đến, vươn tay muốn bóp cổ Ninh Thư.
Yến Nam Trúc vừa tắm rửa còn ướt sũng chạy tới trông thấy Cung Vô Mị, liền lập tức quấn đánh Cung Vô Mị, Ninh Thư khom lưng định chạy, hai người các ngươi đánh đi, đánh chết một đứa bớt một đứa.
“Tiện nhân, đứng lại.” Cung Vô Mị nhìn thấy Ninh Thư muốn bỏ chạy, một bên tránh né Yến Nam Trúc công kích.
Ninh Thư cũng không quay đầu lại bỏ chạy luôn.