“Cái gì?”. Huyền lão giật mình thốt ra.
Sau khi truyền lời xong, nữ đệ tử nhanh chóng đẩy cửa đi vào bên trong và bỏ mặc ánh mắt ngờ vực của ba người. La Thiên đưa tay lên gọi nữ đệ tử nhưng trước mắt hắn là một cánh cửa đóng chặt lại. “Tiểu cô nương, chậm… chậm đã?”.
Ngồi thẫn thờ một hồi lâu rồi quay qua nhìn Huyền lão với một ánh mắt đầy sự tức giận, quát. “Huyền lão? Ngươi đã hài lòng hay chưa?”.
“Giữa ngươi và công tử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu như không vì cái tính cách kiêu căng của ngươi thì mọi chuyện đâu bị như thế này?”.
“Huyền lão, ta không cần biết ngươi kiêu căng hay bá đạo như thế nào? Vì để cứu Thanh nhi, ngươi bắt buộc phải quỳ xuống”.
Huyền lão nghe thấy vậy thì run lên một cái rồi bước lùi ra sau mấy bước, ánh mắt lộ vẻ không mong muốn, nói. “Gia chủ… Ta…”.
“Nếu như ngươi không quỳ thì ta ép ngươi phải quỳ?”. La Thiên vẻ mặt hùng hổ và tức giận đi về phía Huyền lão. “Nể tình ngươi đi theo Thanh nhi từ nhỏ nên ta mới mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho ngươi nhưng bây giờ thì… Quỳ xuống”.
Bị uy thế của La Thiên dọa sợ, Huyền lão sợ hãi ngã ngửa ra sau. “Quỳ… ta sẽ quỳ”.
Quỳ trước cửa phòng, ánh mắt Huyền lão trừng lớn nhìn chằm chằm vào cánh cửa giống như muốn nhìn xuyên vào bên trong và Đế Nguyên Quân cơ hồ có thể cảm nhận được sát ý trong ánh mắt lão ta.
Căm phẫn ở trong lòng, Huyền lão tức giận nghiến chặt răng. ‘Nỗi nhục ngày hôm nay ta đã nhớ? Đợi La Thanh khỏi bệnh, ta chắc chắn sẽ giết ngươi?’.
Ở trong phòng!
Đế Nguyên Quân nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh ở xung quanh và hít thở không khí trong lành để xua tan đi những mệt mỏi và dịu xuống cảm giác ở trong lòng. Suốt một thời gian, Đế Nguyên Quân luôn đắm mình vào trong những trận chiến nên trong người luôn tồn đọng một thứ cảm giác gì đó rất khó chịu. “Đã lâu rồi ta mới hít thở được bầu không khí trong lành như thế này? Cảm giác này thật sự rất thoải mái? Nếu như có thể thì ta muốn được tự do như những cơn gió này thì tốt biết mấy?”.
Sau đó, hắn đưa mắt nhìn về nữ đệ tử, nói. “Mở cửa ra đi, chuyện nên làm thì cuối cùng cũng phải làm thôi”.
“Vâng”. Nữ đệ tử mở cửa, nói vọng ra ngoài. “La gia chủ, công tử cho mời”.
Cánh cửa từ từ mở ra, La Thiên nhìn nữ đệ tử mời vào thì vui mừng vô cùng. Cảm giác giống như hắn vừa tình dậy sau một thời gian ở dưới địa ngục. Nhanh chóng đi vào bên trong phòng, La Thiên tiến lại gần Đế Nguyên Quân rồi cúi đầu thi lễ, nói. “La Thiên gặp qua công tử”.
“La gia chủ, tính ra ngươi là người bề trên nên không cần đa lễ với ta như vậy?”. Đế Nguyên Quân nhìn La Thiên rồi nở một nụ cười nhẹ, đáp. “Chắc La gia chủ biết ta gọi ngươi vào đây là vì lý do gì rồi chứ?”.
“…”. La Thiên gật đầu rồi lấy ra một cái nhẫn trữ vật đặt ở trên bàn, nói. “Ở trong đây có một trăm vạn linh thạch, một trăm gốc Huyền cấp hạ phẩm linh thạch, một đan lô Linh khí Huyền cấp, một trăm bình đan dược các loại”.
“Ta biết với chừng này vẫn không đủ để mua được tính mạng của Thanh nhi nên chỉ cần công tử đồng ý ra tay cứu giúp thì La gia ta nợ một ân tình. Chỉ cần công tử muốn thì ta có thể vào sinh ra tử, miễn sao Thanh nhi có thể sống là ta đã cảm thấy vui lòng”.
“La gia chủ cần gì nói nặng lời như thế?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân lắc đầu, đáp. “Vào sinh ra tử thì ta không cần, nhưng ta có chuyện này muốn La gia đồng ý”.
“Chỉ cần lúc ta gặp chuyện thì La gia có thể ra tay trợ giúp”.
“Công tử yên tâm, ta đảm bảo”. La Thiên vui mừng nở một nụ cười, trả lời.
“Được rồi”. Đế Nguyên Quân gật đầu nói tiếp. “Phiền La gia chủ cho người mang đến cho ta một chậu nước mà một ít huyết dịch La Thanh đến đây?”.
“Công tử?”. La Thiên có chút nghi hoặc, hỏi hắn. “Với tình trạng Thanh nhi hiện tại thì nếu còn chần chừ nữa thì tính mạng rất khó giữ”.
“La gia chủ yên tâm, ta lúc trước đã bắt mạch rồi nên đã nắm được tình trạng của La Thanh cũng như suy đoán được thời gian”. Đế Nguyên Quân lắc đầu, ánh mắt tự tin nhìn La thanh, trả lời. “La Thanh từ ban đầu không phải bị bệnh và nguyên do chính là do ngươi, La gia chủ”.
“Với tính trạng hắn hiện tại thì không sống qua được ngày hôm nay nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc”.
La Thiên nghe thấy vậy thì cảm thấy mông lung vô cùng, ánh mắt không hiểu chuyện nhìn Đế Nguyên Quân, hỏi. “Ý của công tử là gì? Ta không hiểu?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân cười nhạt một tiếng, trả lời. “Đợi lát nữa ngươi mang huyết dịch La Thanh đến đây là sẽ biết, còn cách kéo dài tính mạng thì ngươi yên tâm. Có ta ở đây, La Thanh không thể chết được đâu?”.
“Mà trái lại mới đúng, ta sẽ tặng La Thanh một cơ duyên to lớn. Nói đúng hơn là tặng La gia các ngươi một cơ duyên rất to lớn”.
La Thiên nghe thấy vậy thì trong lòng vừa cảm thấy vui mừng và cũng vừa cảm thấy lo lắng. Nhưng khi hắn nhìn thấy dáng vẻ tự tin của Đế Nguyên Quân thì hắn mới cảm thấy an tâm được một phần nào đó. “Ta tin tưởng công tử”.
Lời nói vừa dứt, La Thiên không một giây phút chậm trễ liền nhảy ra khỏi cửa sổ và dốc hết tốc lực đạp không đi về phía La phủ.
Lúc này, Đế Nguyên Quân nhìn Huyền lão đang quỳ ở trước cửa phòng thì nở một nụ cười lạnh rồi tiến lại gần, nói. “Huyền lão, ngươi còn nhớ những gì ta từng nói?”.
“Ta nói nếu như ngươi muốn cầu xin ai đó giúp đỡ thì phải quỳ xuống? Ngươi bây giờ có cảm thấy lời nói của ta có đúng hay không?”.
“Ta cảm thấy chừng này vẫn chưa đủ, ta sẽ cho ngươi thấy cái giá khi trở thành kẻ thù của ta là như thế nào? Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết?”.
– —