– “công tử , uống chén rượu cho ấm người đã”
Cả bọn nâng chén rượu lên uống . Vạn Vân Phong tuy không thích uống rượu, nhưng trong trường hợp này không thể không uống . Hắn nâng chén rượu lên uống ,nhưng lúc này Thu nhi bất ngờ lại có động thái lạ . Nàng níu tay hắn mà nói.
– ” công tử , coi chừng bọn chúng hạ độc”
” hự…” Vân Phong suýt nữa phun rượu ra ngoài , cố gắng nhịn cười mà nghĩ thầm “Thu nhi ngây thơ của ta đã bắt đầu biết nghi ngờ rồi sao ?” Suy nghĩ đó khiến hắn khó kiềm chế được cảm xúc , xém phun hết rượu ra mà cười . Có lẽ nàng ta đã quên rằng cơ thể của nam nhân này kháng độc, cả độc tính của thanh xà còn không làm được gì hắn cơ mà. Nhưng chuyện đó không nói ra lúc này được, bởi ba tên kia còn đang ngồi đây. Ba tên bắt cóc đương nhiên không thấy Thu nhi, chúng không biết Thu nhi đang ở đó , chỉ thấy Vạn Vân Phong xém sặc rượu, liền hỏi .
– “công tử , chẳng lẽ rượu này không đủ ngon để làm hài lòng công tử hay sao?”
Vạn Vân Phong thấy vậy liền tùy cơ ứng biến , hắn đặt chén rượu xuống , ra vẻ thanh cao mà nói .
– ” ừ, thì ta uống rượu hảo hạng quen rồi. Rượu này cũng ngon nhưng hơi nhạt.”
Miệng nói xong, tay rút cây quạt giấy phe phẩy trước mặt . Ba tên kia thoáng nhìn nhau mà có chút ngại ngùng . Chúng đã chuẩn bị loại rượu ngon nhất nhưng vẫn chưa làm hài lòng người khách này . Đang không biết nói thế nào, thì Vân Phong lúc này đã vỗ cây quạt giấy vào tay mà nói .
– “được rồi , vào vấn đề chính đi . Chuyện ta nhờ ba vị anh hùng, ba vị đã làm tới đâu rồi ?”
Quả nhiên là người làm ăn, mọi việc đều vào thẳng vấn đề mà không cần lòng vòng . Ba tên kia lúc này lại thở dài lắc đầu nói.
– ” công tử , việc công tử nhờ chúng tôi thật sự rất khó . Vùng đất này tuy xa xôi với kinh đô nhưng không phải là không có pháp luật , chúng tôi không thể nào coi trời bằng vung mà làm chuyện bắt cóc người về cho công tử thưởng thức được, thật sự rất khó .”
Vạn Vân Phong nhíu mày . Bọn này chắc là đang muốn làm giá đây mà . Cái giá của hắn đưa ra chả lẽ không đủ lớn? lòng tham vô đáy sao ? Vạn Vân Phong giả vờ tức giận , hắn “hừ” một tiếng rõ to, chỉ cây quạt giấy vào mặt ba tên đó mà nói .
– “ba tên vô dụng các ngươi, nhờ có chút chuyện không làm được , bộ các ngươi tưởng ta tới đây một mình mà không dẫn theo gia nô hay sao ? Chỉ là ta lạ nước lạ cái , chưa muốn gây động tĩnh lớn nên nhờ những người bản xứ làm việc . Nếu cần, bổn công tử tự kiếm , không để các ngươi phải làm .”
Nói xong đứng dậy toan bỏ đi . Ba tên kia đương nhiên là không để mỏ vàng đi dễ dàng như vậy được, chúng vội níu Vân Phong lại mà nói .
– “ối… công tử …hiểu nhầm rồi . Mọi chuyện không phải như vậy, xin công tử hãy nghe chúng tôi giải thích “
Vân Phong biết bọn chúng trả giá , nhưng vẫn giả bộ tức giận mà “hừ” một tiếng. Hắn tỏ thái độ khó chịu mà ngồi xuống . Bọn chúng thấy Vân Phong ngồi xuống rồi , vẻ mặt vẫn đang còn bực bội thì liền dịu giọng mà trình bày.
– ” Không giấu gì công tử , anh em chúng tôi đã bàn bạc xem mặt hàng nào tốt nhất phù hợp với công tử và đi đến thống nhất sẽ chọn cho công tử một mỹ nữ xinh đẹp về làm nha hoàn “
– ” Vân Phong nghe vậy thì khoăn tay trước ngực, hừ một tiếng “
– ” được, nếu nha đầu đó thuận mắt của ta , số tiền đã hứa lập tức đưa cho các ngươi “
Nói xong lại rút tờ ngân phiếu 50 kim nguyên bảo ra phẩy một cái . Đương nhiên hắn không đưa cho bọn chúng mà lại cất vào . Ba tên kia cũng hiểu tiền trao cháo múc , chưa có gái cho hắn thì hắn sẽ chưa đưa tiền, điều này là hiển nhiên. Ba tên này lúc này lại nói tiếp .
– ” thế nhưng việc này có hơi phức tạp, vẫn là cần có chút thời gian . Trước tiên, chúng tôi phải đưa công tử đi xem mặt hàng , thấy mặt hàng nào ưng ý rồi lúc đó mới giăng bẫy để đem hàng về cho công tử được . Điều này thật sự không dễ dàng , mong công tử hãy bỏ chút thời gian hợp tác và cho chúng tôi thời gian”
Vạn Vân Phong nghe vậy thì ồ lên một tiếng, vẻ mặt ngạc nhiên mà nói .
– “giăng bẫy là giăng bẫy như thế nào ? Các ngươi có thể lấy ví dụ cho ta hiểu rõ được không ?”
Ba tên kia nghe vậy lại nhìn nhau gật đầu, bọn chúng lại cười nhạt “
– ” cũng không giấu gì công tử . Chúng tôi làm trong kỹ viện Thiên Thai , đã từng thấy bà chủ giăng bẫy bắt được một mỹ nữ xinh đẹp của trấn Thạch Thần về . Mưu kế này chúng tôi hoàn toàn có thể áp dụng lại giúp công tử kiếm được nha hoàn mà lại không vi phạm pháp luật”
Lời nói rõ ràng rành mạch. Mỹ nữ ở làng thập phần ư ? Cái này không phải là đang nói đến Thu nhi đó sao? Thu nhi tròn mắt ngạc nhiên, mà Vân Phong lúc này cũng hứng thú lắm . Hắn lại xòe cây quạt giấy, ra vẻ bình thản rồi rút ra ba nén vàng thẩy tới mà nói .
– ” được , ta có hứng thú . Các ngươi kể ta cho ta nghe mưu kế đó xem nào “
Ba nén vàng luôn , quả nhiên là mạnh tay . Ba tên kia , mỗi tên đón lấy một nén mà sung sướng . Cầm nén vàng lên mặt suýt xoa , rồi từ từ cất vào trong người. Bọn chúng khoái chí lắm , bắt đầu nhìn Vân Phong mà thay nhau kể.
– ” cũng không giấu gì công tử , mỹ nữ kia là người nhà họ Trần ở làng Thạch Thần , mọi chuyện bắt đầu là như thế này…”
Và thế là ba tên kia bắt đầu kể lại quá trình giăng bẫy để bắt cóc Trần Thị Thu, mỹ nữ của làng Thạch Thần. Mọi chuyện sẽ nhanh chóng sáng tỏ.