“Chị gái cô… Tàn nhãn như vậy.”
“Không, so với nhiều người thì ngoan hơn chút, là một người sói có được không! Sói cái!”
Nhật Kinh Lê Sa tràn đầy trách móc nói, từ nhỏ đến lớn, sống dưới bóng ma ưu tú hoàn mỹ như vậy của chị gái, cuộc sống của cô ta cũng không dễ chịu.
Nhưng làm sao bây giờ, đó là chị ruột của cô ta.
Mà chị ấy cũng không hoàn toàn là loại người này, tối thiểu ở trong nhà rất che chở mình, cũng dung túng cho cô †a, điều đó mới khiến cho cô ta không đến mức cứng ngắc như vậy.
Chị gái trong mắt người ngoài là bà la sát, ở trong mắt cô ta cũng giống như vậy, nhưng… Nhưng cũng là sự dịu dàng tốt nhất của bà la sát.
Bởi vì, cô ta chỉ có một người chị gái như vậy, chị gái ruột!
“Nhưng không được lùi bước, nhất định phải đánh.”
“Tại sao lại muốn chết?”
“Đây không phải vấn đề sinh tử, là vinh nhục, là trách nhiệm, là đảm đương. Tóm lại… Không được lùi lại.’ “Vậy… Vậy được rồi, tôi liều chết đi cầu xin, hi vọng có thể bảo vệ được một nhà các người. Vì cảm ơn ơn cứu mạng của Phó Thanh Viên, cảm ơn Cố Thành Trung thu nhận, cám ơn cô đã chiêu đãi nồng hậu!”
“Hay là tôi dẫn cô đi xem phòng cho khách”
Hứa Trúc Linh đưa cô ta đi thăm căn phòng, cô ta không có gì là không hài lòng.
Vốn Cố Thành Trung có kế hoạch tối nay trở về, nhưng hội nghị thương mại không ngừng, cho nên muốn ngủ lại văn phòng.
Anh gọi điện thoại cho Hứa Trúc Linh, mặc dù miệng cô nói không trở về thì không trở về, sẽ chăm sóc mình tốt, nhưng vẫn như cũ có thể nghe ra được một chút mất mác.
Tâm trạng của anh rất nặng nề, bâu không khí ngột ngạt mấy giây.