Cái tên ngu ngốc này còn đợi ở cửa hai tiếng?
“Con mẹ nó cậu với cô ta qua lại!
Tra nam! Đại móng heo!”
Diệu Miêu đóng cửa lại kêu bịch một cái, suýt chút nữa đập phải cái mũi.
Nhật Kinh Lê Sa sờ tóc, bày ra dáng vẻ đáng yêu vô tội.
“Thật hung dữ, rất đáng sợ đó!”
“Vì sao… Quả thực chuyện này là thật, nhưng nói ra từ trong miệng cô lại thấy có chút kỳ lạ? Cô nói xem, có phải Diệu Miêu có hiểu lầm gì phải không?”
“Nói nhảm, tôi đã nói như vậy, tại sao có thể không hiểu lầm? Cô ta hiểu lầm, chứng minh trong lòng để ý anh.
Không có việc gì, đợi lát nữa tôi sẽ giải thích với cô ta, với tài ăn nói ngu ngốc của anh, vấn là để tôi đi.”
Cô ta vừa cười vừa nói.
Mở cửa lần nữa là Hứa Trúc Linh, Diệu Miêu thở phì phò ngồi trên ghế salon.
“Phó Thanh Viên, tại sao anh lại làm Diệu Miêu tức giận rồi? A, vị này là?”
Cô nhìn thấy Nhật Kinh Lê Sa, cảm giác đầu tiên chính là cô gái này rất tươi sáng đáng yêu, cả người mềm mại như vải nhung, giống như… Kẹo mềm, dáng vẻ rất là ngon miệng.
Mà nhìn lại cảm thấy cô ta có chút quen thuộc, giống như đã từng nhìn thấy ở đâu rồi.
“Gỗ. Go.
“Tôi tên là Nhật Kinh Lê Sa.”
Cô ta nói một câu tiếng Trung lưu loát, hoạt bát nháy nháy mắt với cô: “Khẳng định cô là mợ chủ Cố Hứa Trúc Linh có đúng không, lần đầu gặp mặt, xin chiếu cố nhiều hơn.”
“Nhật Kinh Lê Sa… Vậy cô và Nhật Kinh Xuyên Lăng Tử là…”
“Cô ấy là chị ruột của tôi, chị ấy khiến mọi người sứt đầu mẻ trán, thực sự là có lỗi. Mà tôi còn tới quấy rầy, thực sự là… Rất xin lỗi.”
Nhật Kinh Lê Sa khiêm tốn nói, vô cùng áy náy.