Đây là một người xung phong với hơn mười vạn người, va chạm.
Từ trên cao nhìn xuống vừa đem lại rung động vừa tăng mấy phần bi tráng.
Tên mập ngừng ăn miếng đùi gà cắn còn một nửa, hắn đã ngừng ăn từ lúc khai chiến, nắm đùi gà đầy mỡ trong tay, tay kia cầm vò rượu. Tên mập cúi đầu nhìn trời sao bên dưới.
Người gầy đứng bên cạnh gã nuốt nước miếng, bỗng giật lấy vò rượu từ tay tên mập uống cái ực, lau mép khen thật lòng:
– Quá anh dũng! Nam nhi sống trên đời có lòng nhiệt huyết như vậy không tính sống uổng phí!
Tên mập ngoái đầu lại:
– Lúc trước từng nghe lời đồn, Ngưu Hữu Đức bị một đám đồng liêu nhục mạ thà làm rùa đen rút đầu cũng không dám trả lời, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ, nực cười hết sức!
Hai người nhìn nhau, tiếp tục cúi đầu nhìn bên dưới va chạm.
Lần này khác với lúc trước, trăm vạn đại quân xông pha đợt đầu vì đa số người né chiến, giờ mười vạn người không bày trận, không hề né tránh mà tập kết chủ động xung phong. Phía trước có hơn ba ngàn thiên tướng điều khiển linh thú làm chủ lực, khí thế hùng hổ. Thực lực như thế tập kết lại thì tu sĩ Thải Liên cũng phải lùi ba thước, nhưng Miêu Nghị cưỡng ép va chạm.
Đằng Phi Đằng đại soái thấy cảnh này cũng lộ biểu tình rung động, không nói thứ khác, cần có lòng can đảm mạnh mẽ cỡ nào mới dám làm như thế? Đổi lại người bình thường nào đều lo co giò chạy, Đằng Phi tự nhận năm xưa gã có tu vi như vậy cũng không làm được.
Đằng đại soái khẽ thở dài:
– Thà chết chứ không chịu khuất phục sao? Cần gì khổ như vậy?
Không khí rung động xen lẫn chút bi tráng khiến Khấu Văn Thanh xoe tròn mắt, trong mắt tràn đầy rung động, lòng chấn động. Khấu Văn Thanh ở Tu Hành giới nhiều năm nhưng lần đầu tiên thấy loại nam nhân này.
Bích Nguyệt Phu Nhân biểu tình rung động thẫn thờ đứng đó.
Cao Quan nhíu chặt mày, Miêu Nghị đã bị thương nặng nhưng cố chống chọi, hắn lừa được người khác nhưng không thể đánh lừa ánh mắt của gã và Đằng Phi. Cao Quan cảm thấy Miêu Nghị làm vậy là tự sát, gã không nghĩ ra tại sao hắn muốn làm như vậy.
Đằng Phi không biết rằng với Miêu Nghị thì lúc này chỉ có một lý do đó là… không lý do gì hết.
Nếu cứ phải cho lý do thì đó là giết người còn chưa đã, giết chưa đã tay! Lão tử muốn xúc động một lần, không thì nghẹn trong lòng khó chịu!
Từng khuôn mặt khắc cốt minh tâm đó, ban đầu Miêu Nghị đơn độc thì người người muốn lấy mạng hắn, đám người Chương Hãn Phương chạy trốn đã đốt cháy vài thứ trong lòng hắn. Không ai biết cảm nhận của Miêu Nghị khi lần đầu tiên ở phủ Đông Hoa Tổng Trấn chịu nhục rồi cứ nhẫn nhịn đến hiện giờ không lên tiếng.
Hai bên sắp lao đến gần, Chiến Như Ý xung phong đầu tiên đột nhiên giẫm chân:
Khiếu thiên kim giáp thú rống to:
– Grào!
Nó há mồm máu ra, ánh sáng vàng rực rỡ như mây trời lại như sóng gợn trùng kích vào Miêu Nghị lao tới.
Phản ứng đầu tiên của Miêu Nghị là tọa kỵ của đối phương có thể thi triển công kích sóng âm, sóng âm hình thành sắc vàng hữu hình thì càng khác với người bình thường hơn.
Mặc kệ có đúng hay không, Miêu Nghị chẳng quan tâm nếu bị đánh trúng sẽ có mùi vị gì, tâm diễm nhanh chóng hộ thể cho hắn và cả Hắc Thán.
Chỉ khoảnh khắc tầng tầng lớp lớp ánh sáng vàng đã phủ lên Miêu Nghị và Hắc Thán, quanh thân dao động sóng gợn, chỉ cảm giác lực lượng trùng kích vô hình lay động lòng người, còn lại không cảm thấy khó chịu gì.
Một người một ngựa tiếp tục lao vào Chiến Như Ý.
– Ủa? Có thể chống cự công kích Phệ Thần của khiếu thiên kim giáp thú?
Đằng đại soái xem cuộc chiến kinh ngạc kêu lên:
– Xem ra Ngưu Hữu Đức tu bí pháp không tầm thường.
Đây cũng là suy nghĩ của Chiến Như Ý, khi thấy Miêu Nghị vẫn yên ổn điều khiển tọa kỵ xông tới trong dải sáng vàng khiếu thiên kim giáp thú phun ra mà không chút khác lạ gì khiến nàng rất giật mình. Chiến Như Ý nhanh chóng giơ tay lên, trong trữ vật thủ trạc bỗng phun ra bảo kiếm Hồng Tinh độ thuần cao dài hơn trượng.
Chiến Như Ý một tay cầm thương, một chưởng vỗ vào, cự kiếm phát ra tiếng rít dồn dập chém tới, quanh thân kiếm nổi lên tia điện đì đùng.
Một tay Miêu Nghị giơ lên định đẩy Đả Bất Lạn ra ngăn cản nhưng Chiến Như Ý xòe tay, cự kiếm nháy mắt hóa thành trăm thanh tiểu kiếm dài cỡ cánh tay tản ra, kéo lưới điện lan tỏa như cái lưới to muốn bắt trọn Miêu Nghị và Hắc Thán.
Miêu Nghị dập tắt ý nghĩ sử dụng Đả Bất Lạn, hắn nhanh chóng xoay người vòng xuống dưới bụng Hắc Thán trốn tránh.