Lận thái y vội vàng tiến về phía trước vài bước, khom người chắp tay làm lễ: “Lão hủ Lận Viễn ra mắt Đỗ đại phu”.
Đỗ Văn Hạo vội vàng đưa tay ra đỡ: “Không dám! Xin thái y đừng làm vậy! Mời ngồi!”
Sau khi hai người phân biệt ngồi vào hai ghế chủ khách, Lận thái y thở dài một tiếng chắp tay nói: “Đỗ tiên sinh lão hủ tới đây là để cầu cứu! Xin Đỗ tiên sinh cứu lão hủ một mạng!”
Đỗ Văn Hạo có chút bất ngờ khó hiểu nói: “Lận thái y nói quá rồi, có gì khó khăn xin cứ nói ra, không nên dâng trọng lễ như vậy, ta thật sự không dám nhận!”
Truyện Tống Y
Lận thái y rơi lệ nói: “Nếu như tiên sinh có thể cứu tính mạng ta, lão hủ tình nguyện táng gia bại sản để cảm tạ đại ân đại đức của tiên sinh!”
“Lận thái y, điều này lại càng làm cho Đỗ mỗ khó hiểu”.
Lận thái y lại thở dài, vung tay lên. Tiểu đồng sau lưng hắn ôm bọc tã tới, cẩn thận khom người đặt lên bàn trà.
Đỗ Văn Hạo cúi người không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí. Ở trong đó chính là bé gái ngày trước thiếu nãi nãi Bồ gia sinh ra. Nhưng mà, hài tử này so với mấy ngày trước thân thể còn bệnh tật hơn. Hai cái tay nhỏ bé không ngừng vùng vẫy, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn bởi vì đau đớn mà vặn vẹo rất quái dị, chiếc miệng nhỏ chưa nhú răng muốn mở ra khóc lớn, nhưng âm thanh lại yếu ớt như tiếng mèo kêu.
Đỗ Văn Hạo nói: “Lận thái y, đây là có ý gì?” Truyện Tống Y
Lận thái y chắp tay nói: “Đứa nhỏ này không còn sống được bao lâu, cầu Đỗ tiên sinh cứu nó”. Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo ngạc nhiên nói: “Lận thái y là danh y đương thời, là thái y của Thái Y viện, y thuật vang danh tứ hải. Sao không tự cứu hắn mà lại phải bỏ gần cầu xa?”
Lận thái y không có trả lời, quay đầu ý bảo hai người khuân vác cùng hai tiểu đi ra ngoài, sau khi cửa đóng kín mới lắc đầu thấp giọng nói: “Vì thầy không thể tự trị cho chính mình, y giả không thể nhìn ra bệnh của mình hay người trong nhà”. Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo càng thêm ngạc nhiên: “Ngài nói là ngài cùng đứa nhỏ này có quan hệ họ hàng?”
Lận thái y cười khổ: “Đúng vậy! Ôi! Nghiệt chướng! Hết thảy đều là nghiệt chướng!”
“Đứa bé này không phải là tôn nữ Bồ gia sao? Tại sao lại có quan hệ thân thuộc với ngài?”
“Chuyện nói ra rất dài, lão hủ cùng Bồ lão thái là sư huynh muội, hai chúng ta tình đầu ý hợp. Nhưng một lần say rượu đầu óc không tỉnh táo cùng sư muội tư thông, bị sư phụ ta phát hiện trách phạt sau đó đuổi ra khỏi sư môn. Trước khi đi, ta hứa hẹn cùng sư muội lúc ổn định sự nghiệp sẽ trở lại cưới nàng, không ngờ một năm sau ta trở về biết được nàng đã gả cho phú thương Bồ gia. Ta tức giận, nghĩ biện pháp hẹn gặp nàng để hỏi cho ra lẽ, nàng nói cha mẹ buôn bán thiếu không ít nợ của Bồ gia, mà nhi tử Bồ gia lại thấy nàng vừa mắt, cùng cha mẹ nàng thương lượng dùng nàng để gán nợ, cha mẹ nàng không có cách nào khác phải gả nàng vào nhà họ Bồ”. Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo nhớ lại chuyện xưa Hoàng Thế Nhân bức Dương Bạch Lao cho mình để gán nợ. Từ thời Tống, người giàu có tiền lợi dụng ưu thế kinh tế việc gì cũng có thể làm ra. Việc dùng con gái để gán nợ cũng không có gì hiếm hoi.
Bồ thái y tiếp tục nói: “Ta cực kỳ tức giận, muốn tìm Bồ gia chất vấn thì bị nàng kéo lại. Ta cũng bình tĩnh trở lại hiểu rằng mình quá lỗ mãng, mình dựa vào cái gì mà chất vấn người ta chứ? Lúc đó ta thề sẽ báo thù, khổ cực học y thuật, cuối cùng cũng thành tài, nhưng mà lúc này đã qua hai mươi năm, ta cũng đã sớm lập gia đình, ý nghĩ báo thù đã sớm tan thành mây khói, cho nên không có tìm nhà họ Bồ trả thù nữa. Một năm trước ta trị khỏi bệnh cho Bồ Lương Thần, liền bày tiệc rượu trong nhà tạ ơn ta, không ngờ lại gặp sư muội trong nhà hắn! Thì ra người này chính là kẻ cưỡng ép sư muội ta phải lấy, con trưởng của Bồ gia!”
Đỗ Văn Hạo cười nói: “Thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà!”
“Đúng vậy! Bồ Lương Thần cũng không biết chuyện của ta cùng sư muội, hắn xem ta là ân nhân cứu mạng, mà ta cũng đã sớm không còn ý nghĩ báo thù nữa, nhưng cũng không muốn nhìn thấy bọn họ, cho nên năm lần bảy lượt hắn mời ta đều từ chối. Sau đó con dâu hắn khó sinh, dâng trọng kim mời ta đến chẩn sát. Chuyện ngoài ý muốn là thai nhi trong bụng sản phụ mắc chứng thi chú! Một khi sinh hạ, toàn thân thống khổ vô cùng, rồi sẽ mắc những bệnh kỳ quái. Không sớm thì muộn sẽ rời xa nhân thế, sống không quá một tuổi sẽ chết đi. Hơn nữa, bệnh này còn có thể lây cho người khác! Thật là tai họa! Ta trầm tư một lúc lâu, quyết định không để cho nàng sinh hạ yêu nghiệt này. Vì không thể nói thẳng cho bọn họ biết cho nên mới bảo là trong bụng nàng mang tử thai. Cho nên viết cho bọn họ phương thuốc phá thai”. Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo chợt hiểu, không ngờ bên trong còn có nội tình như vậy, lúc ấy hắn rất ngạc nhiên, thai nhi trong bụng sản phụ có tử vong hay không? Điều này ngay cả người mới học y thuật như Bàng Vũ Cầm cũng có thể chẩn ra. Mà Lận Viễn đường đường là thái y thì làm sao có thể chẩn sát ra là tử thai chứ, thì ra là hắn nhận định thai nhi mắc phải chứng thi chú, sinh ra sẽ hại mình hại người cho nên mới lừa bọn họ là tử thai, muốn đem hài tử này bỏ đi. Truyện Tống Y
Thi chú chứng có ghi lại trong Chư Bệnh Nguyên Hậu Luận nói là một bệnh nan y rất quỷ dị, làm cho sản phụ đau đớn vô cùng, đứa bé sinh ra không được bao lâu sẽ chết. Hơn nữa bệnh này còn có thể lây cho người khác.
Tất nhiên Đỗ Văn Hạo sẽ không tin có loại bệnh tật như vậy. Nhưng mà hắn cũng không phản bác, cũng không hỏi xen vào. Kiên nhẫn lắng nghe Lận Viễn kể lại.
Lận Viễn nói tiếp: “Bồ Lương Thần đối với y thuật của ta rất tin tưởng không hề nghi ngờ, sư muội mặc dù không tin vào kết luận của ta nhưng cũng không ngăn cản ta quyết định dùng thuốc phá thai. Kỳ lạ là, dùng thuốc xong, hài tử cũng không chết, sau này ta mới biết được, là ngón tay của thai nhi co lại bắt lấy nhau thai nên thuốc không vào được. Ta vốn định tăng thêm liều lượng nhưng nghĩ tới sản phụ đã hoài thai đến tháng thứ mười, sắp trở dạ đến nơi rồi, nếu gia tăng lượng thuốc phá thai sẽ làm gây nguy hiểm cho cả người mẹ. Không còn các nào ta đành quyết định chờ lúc sinh xong hài tử thì nghĩ cách xử lý. Không ngờ, ngày hôm qua sư muội ta phái hai người hầu gái ôm một đứa trẻ đến cho ta kèm theo một phong thư, chỉ viết vài chữ ngắn gọn: “Bồ Lĩnh là con của ngươi, đây là cháu gái của ngươi, ngươi đã mưu sát chính cháu gái của mình rồi!” Truyện Tống Y
Đỗ Văn Hạo trong lòng run lên, thì ra Bồ lão thái đã biết tất cả, nhưng lại ngồi yên không thèm để ý tới, chờ xem trò vui. Tâm địa độc ác đến cực điểm. Thời cổ đại con người chính là sức lao động, là sức chiến đấu, một quốc gia muốn giàu có mạnh mẽ đều khuyến khích sinh nhiều con, đặc biệt là cấm nạo phá thai, thai nhi cũng được tính là một mạng người. Thai nhi vừa xuất hiện trong bụng mẹ bắt đầu được tính là một tuổi. Cho nên, Lận Viễn phá thai trong mắt người cổ đại chính là sát hại chính cháu gái của mình. Điều này làm cho Lận Viễn chịu đả kích ngoài tưởng tượng.
(1)Lễ hạ vu nhân tất có sở cầu: Dâng lễ cho người, tất là có điều cầu xin.