Quá đau đớn, tôn Côn Bằng ngẩng đầu rống lớn một tiếng và trên cơ thể nó bắt đầu hiện lên những vết nứt.
Chịu đau đớn suốt ba canh giờ, Đế Nguyên Quân gương mặt uể oải quát lớn một tiếng. “Phá”.
Ngay sau tiếng quát lớn đo, đan điền hắn đã hoàn toàn sụp đổ và dần sản sinh ra một cái đan điền khác rộng lớn hơn trước và tôn côn bằng ban đầu đã nứt vỡ nay đã ngưng tụ thêm một lần nữa.
Cảm nhận khí tức trên người Côn Bằng, Đế Nguyên Quân bất chợt nở một nụ cười nhẹ, nói. “Đúng là thu hoạch ngoài ý muốn?”.
Hắn không thể ngờ bản thân đột phá bích chướng đạt Thúc Nhân cảnh tầng thứ mười và tôn Côn Bằng nay cũng đã có sự biến hóa. Nhìn thân hình nó càng ngày càng rõ rệt, Đế Nguyên Quân vui mừng thốt ra. “Không ngờ một viên đan dược lại có thể khiến Côn Bằng công đồ đột phá thêm một tiểu cảnh giới từ tiểu thành sơ kỳ nhập tiểu thành trung kỳ”.
Cùng lúc này, ở trên cao!
Một tòa lôi vân kinh khủng kéo tới che phủ cả một khu vực và đánh xuống từng đạo lôi quang sáng chói ra khắp nơi rồi tụ tập về phía đỉnh Thanh Dược Lâu giống như đang tức giận.
Chứng kiến một cảnh này, những người ở trong thành cũng bắt đầu chú ý và nhìn về phía Thanh Dược Lâu với ánh mắt tò mò xen lẫn cảm giác khó hiểu. “Lôi quang từ phía Thanh Dược Lâu? Rốt cuộc ở đó đã xảy ra chuyện gì?”.
“Hay là Thanh Dược Lâu vừa luyện chế được một viên đan dược trân quý dẫn đến dị tượng?”.
“Đi, nhanh chóng qua đó nhìn xem”.
“…”.
Ngồi trên tầng cao nhất, Thanh Lương các chủ đang nhâm nhi linh trà thì nghe thấy những thanh âm vang trời thì không mấy để ý. Mãi cho đến khi một đạo lôi quan đánh lên đỉnh khiến Thanh Dược Lâu phải rung chuyển kịch liệt thì mới biết là có chuyện gì đó không đúng đang xảy ra thì ngay lập tức chạy ra bên ngoài hỏi. “Rốt cuộc là có chuyện gì?”.
“Các chủ, không xong rồi?”. Lúc này, Phương Dương trưởng quầy vẻ mặt hốt hoảng chạy lên, lớn giọng nói. “Dị tượng này xuất hiện trên đỉnh và đang nhắm đến Thanh Dược Lâu”.
“Cái gì?”. Thanh Lương các chủ nghe thấy vậy thì kinh hãi thốt ra. “Chuyện này thật không thể hiểu được? Nhanh đi điều tra rõ ràng cho ta?”.
“Vâng…”. Phương Dương gương mặt lo lắng, đáp.
“Các chủ… Các chủ…”. Ngay sau đó, một tên đệ tử hớt ha hớt hải chạy từ dưới lên, nói với giọng điệu hoảng sợ. “Có rất nhiều người đang đứng ở bên ngoài, bọn họ nói trong Thanh Dược Lâu xuất hiện chí bảo nên muốn xông vào? Nếu người không xuống thì chúng đệ tử không thể ngăn được?”.
“Khốn kiếp? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?”. Thanh Lương tức giận chửi thề một tiếng rồi chạy xuống phía bên dưới.
Chạy xuống phía bên dưới, Thanh Lương các chủ nhìn đám người đứng vây kín ở bên ngoài thì tức giận quát lớn một tiếng cùng với khí tức Thiên Địa cảnh đỉnh phong khiến ai ai cũng phải giật mình kinh hãi. “Các ngươi đang định làm gì trước Thanh Dược Lâu?”.
“Là… Là Thanh Lương các chủ?”. Đám đông nhìn Thanh Lương đi ra thì vẻ mặt ai ai cũng hốt hoảng thốt ra. “Không phải hắn đi ra ngoài rồi hay sao?”.
“…”.
Nhìn đám đông xì xào bàn tán, Thanh Lương các chủ càng ngày càng tức giận và ánh mắt thậm chí còn không giấu diếm sát ý kinh khủng của mình, nói. “Nếu như ta không quay về thì các ngươi có thể tùy ý ra vào Thanh Dược Lâu ta?”.
“Ai cho các ngươi có gan đó?”.
“Thanh Lương các chủ?”. Từ bên trong đám đông đi ra, một vị trung niên nhân với gương mặt góc cạnh và khí tức trên người mười phần cường hãn nhìn hắn rồi nở một nụ cười lạnh, nói. “Ngươi cần gì phải nói nặng lời như vậy?”.
“Hay là ngươi muốn lấp liếm che đậy chí bảo hay sao? Ngươi biết ở đây là Nam Hoang Sơn Mạch, tất cả những thứ ở trong này đều không thuộc về bất cứ ai cả mà chỉ cần người đó có thực lực thì có thể đoạt lấy nó”.
“Ta nói có đúng không?”.
“Hahaha…”. Đáp lại, Thanh Lương các chủ nhìn trung niên nhân kia rồi nở một nụ cười lớn, đáp. “Ngươi tốt nhất nên thu cái trò mèo của ngươi lại, ngươi nói thì có vẻ hay lắm. Muốn kích động những người khác để ngươi ngư ông đắc lợi?”.
“Đúng là bỉ ổi, vô liêm sỉ”.
“Thanh Lương các chủ, ngươi…”. Trung niên nhân tức giận, quát.
“Ta ngươi cái gì?”. Thanh Lương các chủ không một chút sợ hãi bước xuống bậc thang, đáp. “Ngươi muốn lấy chí bảo, cũng được thôi. Chỉ cần ngươi đi vào bên trong và tìm được thì nó là của ngươi. Còn không thì để cái mạng chó của ngươi lại?”.
“Ngươi dám không?”.
Nhìn dáng vẻ tự tin của Thanh Lương các chủ, trung niên nhân sắc mặt mới bắt đầu có biến hóa. Hắn không ngờ Thanh Lương lại là người bá đạo đến như vậy và hắn cảm thấy bản thân chịu không được nên hắn hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời đi. “Hừ, ngươi hay lắm?”.
Sau đó, Thanh Lương các chủ ánh mắt nhìn lướt qua đám người đứng ở phía bên dưới rồi lạnh giọng nói. “Nếu các vị muốn tìm chí bảo thì cứ tự nhiên nhưng một khi không tìm thấy thì phải để cái mạng ở lại. Không biết các vị có ai muốn hay không?”.
Đám người đứng phía bên dưới nghe thấy vậy thì chỉ biết nhìn nhau mà không một ai dám đứng ra. “Chuyện này… Chuyện này…”.
“Là ta đã làm phiền các chủ”.
“Ta còn muốn sống nên các ngươi cứ tự nhiên”.
“…”.
Nhìn đám người lần lượt rời đi, Thanh Lương các chủ lúc này mới thở phào được một hơi, sau đó quay qua nhìn tên đệ tử, hỏi. “Các ngươi điều tra đến đâu rồi?”.
“Bẩm các chủ”. Tên đệ tử cúi đầu hành lễ, đáp. “Đệ tử đã cho người tìm khắp nơi nhưng không phát hiện có gì khác thường. Duy chỉ có phòng luyện đan của Nguyên Quân công tử là chưa kiểm tra”.
“Như vậy thì có lẽ nào?”. Thanh Lương các chủ nghe thấy vậy thì thở dài một hơi, thầm nói. “Dị tượng này là do hắn dẫn đến sao? Tuyệt đối không thể?”.
– —
Ps: Cầu like, càu vote, cầu cmt.
Tỉ lệ like và view chênh lệch quá mọi người ơi, nhanh like hết những chương đã đọc để ủng hộ mình ra chương đi mọi người ơi… Hiu hiu.