– Ta làm thư đồng hay không cũng không sao cả. Ta chỉ hy vọng ông có thể tha thứ cho Đại tiểu thư!
– Tha thứ cho nó. Hừ…
Hạ tướng quân nghe thấy ba chữ “Đại tiểu thư”, đôi mắt thoáng bốc lửa, hừ mạnh nói:
– Trong mắt nó căn bản là không có người cha này. Ta còn muốn nó làm con gái làm gì nữa?
– Không thể nói như vậy, tính cách Đại tiểu thư cũng giống như ông vậy, cương liệt bướng bỉnh. Ông ép buộc nàng phải gả cho một người nàng không thích, căn bản là làm khó nàng.
Triệu Tử Văn bình tĩnh nói.
Hạ tướng quân nhìn Triệu Tử Văn cười trào phúng nói:
– Không gả cho Tiểu Vương gia, chẳng lẽ còn gả cho một tiểu thư đồng nho nhỏ như ngươi sao?
– Ta không phải thư đồng!
Hai mắt Triệu Tử Văn chợt lóe lên tia sáng lạnh, hừ nhẹ nói.
Hạ tướng quân khinh miệt nói:
– Đúng, ngươi là một cao thủ có tài học phi phàm, tương lai khẳng định sẽ có ngày xuất đầu. Đáng tiếc tương lai là tương lai, hiện tại ngươi vẫn chỉ là một thư đồng nho nhỏ.
Triệu Tử Văn kìm chế lửa giận trong lòng, lạnh nhạt nói:
– Vậy ông muốn như thế nào mới bằng lòng tha thứ Đại tiểu thư?
– Nếu muốn ta tha thứ cho nó, trừ phi ngươi đánh thắng ta.
Đôi mắt Hạ tướng quân lóe lên hàn quang vô cùng tự tin.
Công phu của Triệu Tử Văn và Hạ tướng quân này là tương đương nhau, đánh hơn một ngàn chiêu vạn chiêu cũng không phân ra thắng bại. Triệu Tử Văn căn bản là không có khả năng thắng được ông ta. Hạ tướng quân này không những không cần tha thứ Đại tiểu thư, lại có thể làm khó Triệu Tử Văn. Chiêu này thật sự là đủ tuyệt.
Hạ tướng quân thấy thần sắc phức tạp trong mắt Triệu Tử Văn, có chút tự tin cười ha ha nói:
– Công phu của ngươi và của ta sàn sàn như nhau, cho dù đánh ba ngày ba đêm cũng là lưỡng bại câu thương. Ta xem ngươi làm sao có thể đánh thắng ta, như thế nào khiến ta tha thứ cho Tình Nhi!
– Ông sai lầm rồi.
Đột nhiên, Triệu Tử Văn phóng thích ra sát khí toàn thân, giống như một chiến thần bất bại, lạnh lùng nhìn Hạ tướng quân nói:
– Có một điểm ta chiếm ưu thế hơn ông.
– Ưu thế gì?
Hạ tướng quân ngạc nhiên hỏi.
Triệu Tử Văn khí phách nói:
– Chính là ta trẻ tuổi hơn ông! Ta đang tuổi sung mãn mà năm nay ông đã gần năm mươi. Mỗi ngày ta đều đến đấu võ với ông, tiêu hao tinh lực của ông, đến lúc ông tuổi già sức yếu, chính là lúc ta đánh thắng ông.
Toàn thân hắn toát ra sát khí linh hoạt, sắc bén, đôi mắt lóe lên lạnh lẽo, gằn từng tiếng mạnh mẽ vô vùng. Khí phách ngạo nghễ thiên hạ đó khiến Hạ tướng quân giật mình không ngừng, nhưng Hạ tướng quân tung hoành sa trường vài thập niên, cũng không phải dễ dọa, liền cười ha hả nói:
– Có chí khí! Tuy nhiên đó cũng là chuyện của mấy năm sau này.
Triệu Tử Văn cười lớn nói:
– Mấy năm thì sao, mười mấy năm thì sao? Ta sẽ đợi tới ngày đó. Sớm muộn gì ông cũng sẽ là bại tướng dưới tay ta.
– Ngươi…. Ngươi rốt cuộc là ai?
Hạ tướng quân thấy sát khí vô cùng hung hãn của Triệu Tử Văn. Loại sát khí này dường như chỉ có thể xuất hiện trên những người đã trải qua vô số trận chiến, giết chóc rất nhiều. Khí thế của Hạ tướng quân hoàn toàn bị hắn chèn ép, rốt cục không kìm nổi hỏi.
– Núi cao, đường xa, vực thẳm, vẫn dẫn đại quân tung hoành ngang dọc. Ai dám vung đao cản ngựa, chỉ có Triệu đại tướng quân ta đây!
Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa, hôm nay Triệu Tử Văn phải ngả bài với vị Hạ tướng quân ngạo mạn không chịu nổi này.
Hạ tướng quân kinh hãi lùi một bước, ngạc nhiên nói:
– Ngươi chính là Triệu tướng quân, lấy sức lực một người, bị vây khốn trong ngàn quân vẫn chém đầu tướng địch sao?
Triệu Tử Văn chính là muốn dùng khí phách này dọa Hạ Anh Kiệt đáng chết này. Bởi vậy gật gật đầu với lão.
– Lẽ ra ta nên sớm nghĩ ra rằng ngươi chính là Triệu tướng quân ở trận chiến Vọng Giang Thành. Ngươi không chỉ có họ Triệu, võ công lại tuyệt luân.
Đôi mắt Hạ tướng quân đầy vẻ bừng tỉnh đại ngộ, hạ giọng lẩm bẩm. Hạ tướng quân lại nói tiếp:
– Dường như ngươi trước tiên là thư đồng trong phủ của ta, sau đó mới nhập ngũ. Có phải ngươi đã gặp kỳ duyên gì đó, đột nhiên luyện được một thân võ công tuyệt đỉnh hay không?
Triệu Tử Văn không nhanh không chậm nói:
– Việc này dường như không liên quan tới Hạ tướng quân thì phải.
Hạ tướng quân nói:
– Ngươi tới đây không phải vì Tình Nhi sao? Tuy nhiên chuyện của nó cũng dường như không liên quan chuyện của ngươi.
Triệu Tử Văn nhìn thấu tâm tư của lão cáo già này, cũng không bận tâm, nói:
– Tình Nhi đã chịu nhiều khổ sở vì ta, sau này tất cả đau khổ sẽ do một mình ta chịu đựng.
– Xem ra Triệu tướng quân thích tiểu nữ. Tuy nhiên ngươi cho rằng ta sẽ gả tiểu nữ cho ngươi sao?
Khuôn mặt Hạ tướng quân cứng lại, không chút biểu tình, nói.
Triệu Tử Văn nói:
– Không quản ông có chịu hay không, chỉ cần một ngày Đại tiểu thư chưa lấy chồng, ta liền chờ nàng một ngày. Đại tiểu thư đã hy sinh nhiều vì ta như vậy, ta chờ nàng mười năm có là gì đâu?
Tư tưởng của Đại tiểu thư không thể cởi mở như của Triệu Tử Văn được. Nếu không có mệnh của cha mẹ, căn bản nàng không thể cưới bất cứ ai. Triệu Tử Văn nắm được điểm ấy, cho nên mới có thể nói rằng hắn nguyện ý chờ, đợi cho tới khi Đại tiểu thư gả cho hắn mới thôi.
– Tử Văn….
Triệu Tử Văn chấn động toàn thân, chậm rãi quay đầu, chỉ thấy Đại tiểu thư đứng ở trước cửa phủ, hai hàng lệ trong veo nhẹ nhàng rơi xuống gò má, hai vai khẽ run rẩy.
– Đại tiểu thư, sao nàng lại tới đây?
Triệu Tử Văn ngạc nhiên hỏi.
Đại tiểu thư như hoa lê gặp mưa, nức nở nói:
– Sao chàng ngốc thế. Ta…
– Nghịch nữ, ngươi còn quay về làm gì nữa?
Hạ tướng quân cả giận nói.
Đại tiểu thư không dám nhìn Hạ tướng quân, vai run lên thấp giọng nói:
– Cha, nữ nhi biết tội.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 190: Đánh thắng ông