Trong trường hợp hiện tại, cậu có nên làm lại những gì quá khứ mình từng làm.
Mặc dù cảnh ngộ mà Khải Thần với Fumio khá tương đồng, nhưng ít nhiều thì vẫn có khác biệt không hề nhỏ.
Thịnh Hàm trước kia, lúc vào thân phận ngài Fumio, cậu ta có Khải Thần, khi đó là anh chàng Atsushi phò trợ.
Với tài năng đó, đã bao lần giúp ích cho cậu chủ Fumio để đánh bại anh trai Orichi, giành được vương quyền.
Thế nhưng rơi vào tình thế lúc này, Khải Thần phải tự thân vận động, khi không một ai giúp sức cho cậu.
May mắn hiện tại, ít nhất so với Fumio, cha của cậu, Nam tước Kaisen còn rất khỏe mạnh và không có dấu hiệu ốm yếu như ngài Hideyoshi.
Điều này có nghĩa là Khải Thần vẫn còn nhiều thời gian và cơ hội để thong thả làm một số việc.
Ý nghĩ này chợt léo sáng trong đầu cậu.
Chiều hôm đó, khi mặt trời dần khuất núi, những tia sáng đỏ rực của ánh hoàng hôn chuẩn bị vụt tắt.
Lúc này Khải Thần bắt đầu đi ra một khu đấy trống bên ngoài, cách phòng cậu không quá xa.
Ở đó một cựu võ sĩ đã đứng chờ cậu từ bao giờ.
Dáng vẻ một người đàn ông trung niên, dáng người cao thẳng, ông ấy chừng ngoài bốn mươi, hai hàng lông mày rậm và có để râu trông khá uy nghi, nước da ngăm đen, sạm đi vì nắng, nhìn vẻ bề ngoài ông ấy khá rắn chắc.
Mặc một chiếc áo choàng xám sờn rách với một miếng vá chừng 3,4 cm. Có vẻ ông ấy khá bụi bặm và về mặt tài chính không được sung túc cho lắm.
Điều đặc biệt đáng chú ý là tay áo bên trái của ông ấy hoàn toàn rỗng, cánh tay còn lại hoàn toàn đã biến mất.
Khi Khải Thần chú ý đến ông ấy, chiều ngược lại vị lãng khách này cũng chú ý đến bóng dáng của cậu.
Không đợi đối phương phản ứng, Khải Thần đã chủ động bước tới với nụ cười rạng rỡ trên môi:
“Rất vui được gặp ông, ngài Kit.”
“Cậu chủ Kelin… cậu thế nào?”
“Tôi đã nhận được món quà cậu gửi, tôi vô cùng cảm kích, rất mong được đóng góp tài hèn sức mọn để nghe theo sự sai bảo của cậu.”
Nói xong, hai người đã bới gượng gạo hơn lúc đầu, nhìn Khải Thần một hồi, ông ấy nở nụ cười thân thiện.
Trước kia, ông ấy chưa tiếp xúc nhiều với Khải Thần, mà chỉ sự chỉ đạo từ ngài Nam tước và cậu cả, gần đây dưới sự chèn ép của cậu cả mà ông ấy xảy ra cơ sự thảm như vậy.
Bây giờ, tìm được người tốt như Khải Thần, theo đánh giá tình hình của ông ấy đây thực sự đúng là con người để dốc lòng phụng sự.
Mà Khải Thần cũng là con chủ ngài Nam tước, vẫn là thành viên quý tộc của gia tộc nên mặc nhiên không được Khải Thần quan tâm thì ông ấy cũng vẫn phải nghe theo lệnh.
“Không có gì.”
Những suy nghĩ trước đây về thành viên quý tộc đều có hình tượng không mấy tốt đẹp, thì trái ngược Khải Thần lại vô cùng kính trọng lão, không tỏ vẻ bề trên hay coi thường ông.
Anh ấy có thái độ rất hòa nhã, biết lễ nghi và luôn nở nụ cười thân thiện trên môi, điều này khiến ông Kit cảm thấy khác biệt hoàn toàn với cậu chủ cả.
Nhìn cậu chủ nhỏ, ông ấy nói:
“Thưa cậu! Sắp muộn rồi, chúng ta mau bắt đầu thôi!”
“Được rồi”
Khải Thần đáp và gật đầu, đưa thanh kiếm trong tay cho lão.
“Trước khi chính thức bắt đầu huấn luyện, tôi muốn kiểm tra tình hình hiện tại của cậu.”
“Từ đó tôi mới biết chính xác nên hướng dẫn và truyền thụ những gì để giúp cậu học nhanh nhất”
“Thưa cậu!”
Ông ấy bằng ánh mắt chứa chan sự chân thành, giọng điệu hết sức từ tốn để nói với Khải Thần.
Khải Thần là người chăm chỉ luyện tập nên việc kiểm tra các chỉ số, điểm nội công hay kiếm thuật, với cậu là điều hết sức đơn giản.
Trước mắt, cậu từ từ rút thanh kiếm khác, nhẹ nhàng với những động tác múa kiếm vô cùng uyển chuyển, tuy rằng loại kiếm pháp này vẫn có nét còn thô, nhưng thao tác dứt khoát, nội lực rất mạnh mẽ không hề giống một người mới luyện kiếm.
Rõ ràng đây là kĩ sảo kiếm pháp mà chỉ có người đã nắm thành thạo kiếm thuật mới có thể có được.
Kit sửng sốt!
Ông ấy không thể ngờ rằng người con út này với vẻ ngoài thư sinh, trông có phần yếu đuối, mà lại có năng lực trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài kém cỏi của cậu.
“Cậu chủ chắc hẳn đã vô cùng chăm chỉ luyện tập trong âm thầm mới có được tuyệt kĩ xuất sắc như vậy.”
Nhìn kiếm pháp của cậu, ông Kit đã cảm thấy tài năng này có lẽ đã vượt trội hơn hẳn so với anh cả Omanda, người thường hay có thói flexing thích phô trương một chút thành tựu của bản thân cho bàn dân thiện hạ.
“Tuy nhiên, vẫn còn một số vấn đề nhỏ chúng ta cần cải tiến nó.”
Ông vừa nói vừa hướng mắt về phía Khải Thần, cánh tay điêu luyện múa lại kiếm pháp để Khải Thần được thấy rõ hơn.
“Vấn đề của cậu chủ nằm ở thủ pháp, chỉ cần tinh xảo hơn, đường kiếm nhanh gọn lẹ hơn thì sẽ khắc phục được hạn chế khi giao tranh xảy ra.”
Dù sao giờ phút này khi ở trong thế giới giả lập lần này, cậu đã bộc lộ được rất nhiều tài năng tích lũy từ trước nhưng sẽ có nhiều điểm bị thiếu xót do chưa thể phục hồi hoàn toàn.
Trong mắt một người thầy dạy võ tầm thường thì có lẽ sẽ không đủ tinh tế để cảm nhận được những thiếu sót đó.
Thật may mắn cho anh, khi tìm được người thầy tâm huyết như ông Kit, trong mắt lão tướng dày dạn kinh nghiệm trận mạc, trải qua bao phen hiểm nguy thì có thể giúp cậu bổ sung những tuyệt kĩ còn thiếu.