Hoành Ngọc Độ không biết nghĩ tới điều gì mà âm thầm hít sâu một hơi, mở to mắt kinh ngạc nhìn Ứng Trác.
Tương Văn là Thiên Diễn do Thiên Đạo ban cho, làm sao có thể bị con người dễ dàng chế tạo ra?
Ứng Trác thong thả nói: “Năm đó ở Thiên Diễn học cung, người người đều nói Tương Văn của ta vô dụng, chỉ có sư huynh là không chê ta, còn kiên nhẫn khuyên nhủ ta.”
Ứng Trác nhớ mãi buổi chiều tuyết rơi hôm đó.
Hắn bị người của Ly Tương Trai bắt nạt, một mình trốn dưới tán cây quế ở sân sau của Chư Hành Trai ngồi khóc, lúc đó thiếu niên Hề Tuyệt đang ở trên cây hái hoa quế ăn, đã dịu dàng an ủi hắn…
“Nhóc con, đừng khóc, khóc nữa sư huynh ta đau đầu chết mất.”
Hề Tuyệt khoác áo choàng rất dày, cả người thơm lừng hương hoa quế, cây roi đen nhánh treo trên cành cây, ống quần xắn cao lộ ra bắp chân thon dài— Chẳng qua trên bắp chân sáng bóng có mấy vệt đen giống như bị sét đánh.
Hắn dường như không biết đau, hai tay gối sau đầu, mặt mũi diễm lệ, phóng khoáng tùy tiện.
“Khóc có ích gì? Ai bắt nạt ngươi thì ngươi trả đũa lại… Nói cái gì mà, Diêm Hạ Chức quá yếu? Ha ha ha, bọn họ nói yếu là ngươi thấy yếu à, vậy ngươi xứng đáng bị bắt nạt. Đi ra chỗ khác chơi, bây giờ ta không được vui, đừng khóc lóc ở đây làm phiền ta.”
Đã qua nhiều năm, nhưng Ứng Trác vẫn nhớ như in từng chi tiết.
Khóe môi của Phong Duật giật giật.
Cái tên Ứng Xảo Nhi này… Coi bộ thần kinh có vấn đề.
“Chờ đến khi ta có thể chế tạo ra Tương Văn cấp Linh, có lẽ sư huynh sẽ khôi phục lại tu vi.”
Ứng Trác dịu dàng nhìn Hề Tương Lan đang đứng im bất động trên thuyền hoa, trong mắt không che giấu được ham muốn và độc chiếm.
Hoành Ngọc Độ lạnh lùng nói: “Hàng giả mãi mãi là hàng giả, Tương Văn được Thiên Đạo ban cho sao có thể bị con người làm ra?”
Ứng Trác cười: “Chắc hẳn ngươi đã biết chuyện Thập Tam Châu chỉ có mười ba Tương Văn cấp Linh, nhưng hôm nay lại có thêm một Tương Văn cấp Linh còn chưa thức tỉnh, ngươi đoán xem, những thế gia Trung Châu kia sẽ vì Tương Văn cấp Linh mà làm ra chuyện động trời gì đây?”
Hoành Ngọc Độ sầm mặt.
Thật ra kể từ khi Nhượng Trần nói ra câu ‘Chỉ có mười ba Tương Văn cấp Linh’, Trung Châu đã bắt đầu rục rịch.
Khúc gia bị treo lên đầu ngọn sóng.
Bởi vậy không biết lời đồn là thật hay giả, cộng thêm những thế gia khác ở Trung Châu cố ý đổ dầu vào lửa, mấy năm qua linh mạch Thiên Diễn của Khúc gia bị xâu xé hơn phân nửa.
Phong Duật nhíu mày: “Rốt cuộc các ngươi đang nói gì vậy? Không phải đang nói về Hề Tuyệt sao…”
“Đúng đó, đang nói về sư huynh.” Ứng Trác dịu dàng nói: “Ta…”
Hắn đang muốn nói gì đó thì con ngươi đỏ đen lẫn lộn bỗng co rụt lại, tức khắc một con rối gỗ khác bay đến bên cạnh hắn rồi nói ra chữ ‘Hộ’, một bức tường lưu ly màu đen hóa thành kết giới bảo về toàn thân Ứng Trác.
Con rối vừa lên tiếng đã vỡ nát.
Một giây tiếp theo, luồng sét không tiếng động bổ thẳng vào mi tâm của Ứng Trác, nhưng được kết giới cản lại.
Lôi văn kêu tách tách vang dội, Thiên Diễn Châu trên cổ tay của Thịnh Tiêu bay lượn theo ống tay áo của hắn, vô số tia sét không tiếng động bổ thẳng vào kết giới của Ứng Trác, bức tường ngọc lưu ly đen nhánh bị đánh cho nứt lả tả từng chút một.
Phong Duật vốn đang sốt sắng vì Hề Tương Lan, nhưng thấy Thịnh Tiêu tới thì hắn liền thở phào nhẹ nhõm.
—Mỗi lần Hề Tương Lan hoặc người của Chư Hành Trai gặp phải nguy hiểm, sự xuất hiện của Thịnh Tiêu giống như Định Hải Thần Châm, làm người ta cảm thấy yên tâm.
(Định Hải Thần Châm là gậy như ý của Tôn Ngộ Không, tác dụng trấn giữ biển Đông Hải như trên phim.)
Hoành Ngọc Độ nhíu mày nói: “Vô Chước.”
Phong Duật lập tức chuyển sang trạng thái ‘hóng hớt’, hắn lùi ra sau một bước đỡ bị cuốn vào trận đánh của thần tiên.
Ứng Trác vừa nhìn thấy Thịnh Tiêu, dù có bệnh hoạn điên cuồng đến mấy thì trong mắt hắn cũng lóe lên chút kiêng dè, trên cánh tay phải bằng gỗ phảng phất như truyền đến cơn đau nhói, từng giờ từng phút nhắc nhở người này là làm thế nào dùng Thiên Diễn Châu giáng sét đánh tay phải của hắn sờ sờ cháy khét thành than.
“Thịnh Tiêu.” Ứng Trác không còn nhàn hạ thoải mái như khi đối thoại với Hoành Ngọc Độ, cả người banh chặt giống như đang đối đầu với kẻ địch, hắn lạnh lùng nói: “Xem ra mấy trăm cái lồng giam đều không cản nổi bước chân của ngươi.”
Trên mặt Thịnh Tiêu phủ đầy ý lạnh, con ngươi khô cạn rơi vào thân ảnh an tĩnh của Hề Tương Lan trên thuyền hoa.
Hoành Ngọc Độ dường như nhìn ra ý định của hắn, bèn nói: “Kết giới mà vỡ, Tương Lan khó mà giữ được tính mạng.”
Từ trước đến nay Thịnh Tiêu không có kiên nhẫn với người khác, ngay cả một câu cũng lười nói, Thiên Diễn Châu bắn sét đùng đùng, lần nữa giáng sét đánh thẳng vào Ứng Trác.
Kết giới lưu ly hàng nhái của Ứng Trác tất nhiên là không so bì được với ‘Hoán Minh Nguyệt’ hàng thật của Hoành Ngọc Độ, chỉ sau vài cú giáng sét thì kết giới bắt đầu xuất hiện vết nứt lan rộng như mạng nhện.
Hắn nhếch môi cười nói: “Năm đó các ngươi ở Chư Hành Trai ngăn cản ta biến sư huynh thành rối gỗ, hôm nay Hạch Chu Thành sẽ là mồ chôn của các ngươi.”
Dứt lời, thân hình của Ứng Trác như sấm chớp biến mất ngay tại chỗ.
‘Kham Thiên Đạo’ bổ hụt vào khoảng không, đánh thẳng xuống chỗ đất ở đó cháy khét.
Phong Duật lờ mờ nhận ra không đúng: “Hắn nói Hạch Chu Thành là mồ chôn là sao?”
Hoành Ngọc Độ đột nhiên nói: “Đi!”
Vừa dứt lời, toàn bộ đất trời đảo lộn một vòng giống như thuyền bè ra khơi đụng phải cơn sóng dữ, nước chảy ùn ùn kéo đến từ phía xa, vô số người đến Hạch Chu Thành bỗng chốc kêu gào thảm thiết cả một góc trời, xô đẩy nhau chạy trốn.
Thịnh Tiêu chợt duỗi tay tới giữ chặt xe lăn của Hoành Ngọc Độ, tránh cho hắn bị hất văng ra.
Hoành Ngọc Độ còn chưa tỉnh hồn: “Hắn muốn phá hủy toàn bộ Hạch Chu Thành?”
Số người tiến vào Hạch Chu Thành hôm nay lên đến hàng ngàn, Ứng Trác dám làm như vậy sao?!
Ở sân sau của tiệm đồ cổ, Ứng Trác ngâm nga câu hát đồng thời nhẹ nhàng vươn tay búng hạt đào bé nhỏ kia vào trong ao nước.
Một tiếng ‘bõm’ nhẹ nhàng vang lên.
Trong mắt Ứng Trác toàn là sự thích thú, hắn không thèm liếc nhìn hạt đào đã chìm nghỉm xuống đáy áo, nhấc tay vuốt gọn lại mái tóc dài bị rối, lạnh nhạt nói: “Hôm nay Hạch Chu Thành không cần mở ra cấm chế.”
Ông chủ của tiệm đồ cổ nghe vậy hơi sửng sốt: “Cũng… Cũng không chuyển nhượng lại sao?”
Ứng Trác ‘phụt’ một tiếng bật cười như thể nghe được chuyện cười hoang đường, đôi mắt vừa đẹp đẽ vừa yêu dị.
Hắn nhẹ nhàng nói: “Không ai có thể ra ngoài.”
Tay của ông chủ tiệm run lên.
Ứng Trác cột tóc gọn gàng xong, trong tay vân vê một chiếc thuyền hoa tinh xảo được chạm khắc từ hạt đào, tay áo tung bay, lững thững rời khỏi.
Ông chủ vội chạy ra sân sau nhìn thử.
Hạch Chu Thành đã rơi vào trong ao nước.
***
“Ủa?”
Mới nãy Hề Tương Lan còn đang trên thuyền hoa, lờ mờ cảm thấy không đúng liền quay lại nhìn thì phát hiện Hoành Ngọc Độ và Phong Duật mới nãy còn đi theo đã biến mất lúc nào không hay.
Đây là sao?
Hề Tương Lan đang định bước xuống xem thử thì rối gỗ bên cạnh đột nhiên nắm lấy cổ tay của y, cứng rắn kéo y vào bên trong thuyền hoa.
“Đợi chút đã…”
“Chủ nhân có lệnh, đưa tiểu tiên quân vào trong thuyền hoa.”
Hề Tương Lan khựng lại giây lát, tỉnh bơ nhìn chằm chằm rối gỗ, một hồi lâu sau mới lười biếng mỉm cười.
“Được.”
Hề Tương Lan trốn trốn tránh tránh nhiều năm, gan lớn hơn cả mạng, không thèm quan tâm tình cảnh hiện tại thế nào, y ưu nhã chỉnh chu lại vạt áo, thong thả đi vào thuyền hoa.
Khí tức của ‘Tuyết Canh Ba’ đang ở trong cái thuyền này.
Sau khi bước vào mới thấy nơi đây giống hệt một phủ đệ nguy nga sang trọng, ngày tuyết rơi mà cây quế vẫn nở rộ hoa, hành lang gấp khúc dẫn đến chỗ trung tâm là một lầu gác hai tầng được trang trí nhã nhặn.
Hề Tương Lan thản nhiên ngắm nhìn xung quanh, bỗng nghe thấy tiếng bước chân loạt xoạt chạy tới.
Hình như có ai đó đang vui vẻ chạy nhanh đến, lập tức xuất hiện trước mặt y.
Hề Tương Lan hơi sửng sốt.
Ứng Trác khoác một thân áo đỏ diễm lệ, vì chạy nhanh lên vạt áo tung bay lên, phảng phất như là một thiếu niên lang tràn ngập thanh xuân, hắn vọt tới trước mặt Hề Tương Lan, còn nhảy bổ vào lòng y.
“Sư huynh!”
Khung xương liêu xiêu vì bệnh tật của Hề Tương Lan suýt chút nữa bị đụng rơi đầy đất, y phải lui về sau nửa bước mới đứng vững.
“Xảo Nhi?”
Các công tử thiếu gia của những thế gia khắp Thập Tam Châu khi đến lễ cập quan đều chọn cho mình tên chữ tao nhã và có ý nghĩa sâu sắc, nhưng chỉ có mình Ứng Trác là mang phong cách riêng biệt không giống ai, dùng ‘Xảo Nhi’ làm tên chữ, vì thế đã khiến không ít người chê bai cười nhạo.
Nhưng Ứng Trác có vẻ rất lấy làm vinh hạnh với tên chữ này, khi nghe thấy Hề Tương Lan gọi tên chữ của mình, trên khuôn mặt tuấn mỹ yêu tà của hắn tràn ngập ý cười: “Sư huynh, là ta.”
Hề Tương Lan ghen tỵ nhìn hắn.
Rõ ràng hồi còn ở Thiên Diễn học cung, Ứng Xảo Nhi vẫn là một thằng nhóc chỉ cao tới vai y, mới có mấy năm không gặp mà hắn đã cao hơn y.
Còn chiều cao của Hề Tương Lan đã chững lại từ năm mười bảy tuổi, khiến y tức giận ngày nào cũng gặm hết linh đan rồi lại đến thuốc tiên.
“Sư huynh, sư huynh.” Một vòng tay của Ứng Trác là dư sức ôm trọn vòng eo của Hề Tương Lan, ước gì mãi mãi không buông tay, bởi vì Hề Tương Lan không thấy được vẻ mặt của hắn nên không thấy đôi mắt của hắn tràn ngập ham muốn độc chiếm nóng bỏng, nhưng ngoài miệng lại cất giọng ngoan ngoãn.
“Cuối cùng ta đã tìm thấy sư huynh.”
Hề Tương Lan bị cái ôm mạnh mẽ này suýt làm cho phun máu, y dùng sức nắm chặt cánh tay của Ứng Trác: “Thả tay ra, sắp bị ngươi siết chết rồi.”
Lúc này Ứng Trác mới nhận ra bây giờ Hề Tương Lan đã không còn linh lực, lập tức luống cuống thả tay ra.
Hề Tương Lan bực bội ho mấy tiếng, lườm hắn một cái.
Hình như thuyền hoa đã được thả vào nước, có thể loáng thoáng nhìn thấy phong cảnh chợt hiện chợt ẩn ở bên ngoài.
“Hai vị sư huynh kia của ngươi đâu?” Hề Tương Lan thuận miệng hỏi: “Không phải cũng đã lâu rồi không gặp à? Sao không để bọn họ lên thuyền hoa?”
Ứng Trác cười khẽ, thản nhiên nói: “Sợ là hai vị sư huynh kia không thích thuyền hoa chật hẹp này đâu.”
Hề Tương Lan dường như đã quen với việc Ứng Trác tự giễu, nhưng vẫn bất đắc dĩ nói: “Hôm nay ngươi có thể làm ra một Hạch Chu Thành tinh xảo đẹp đẽ, sao lại nói thế?”
Ứng Trác ngoan ngoãn mỉm cười với y, biết lắng nghe nói: “Ta nói sai rồi, sư huynh đừng phiền lòng.”
“Ừm, thế mới ngoan.” Hề Tương Lan khen hắn một câu, không biết cố ý hay vô tình mà liếc mắt nhìn vào cánh tay phải của hắn.
Tần Bàn Bàn nói có một nam nhân có cánh tay bằng gỗ róc mất Tương Văn của nàng, nhưng tay phải của Ứng Trác hoàn toàn lành lặn, trông không giống gỗ chút nào.
Trong đầu Hề Tương Lan đột nhiên vang lên lời nói của Phong Duật— ‘Bị Thịnh Tiêu thiêu rụi một cánh tay’.
Rốt cuộc là có ý gì?
Ứng Trác nhẹ nhàng cầm lấy tay áo của Hề Tương Lan, nói nhỏ: “Nhiều năm không gặp, ta rất nhớ sư huynh.”
Hề Tương Lan tỉnh hồn lại, dăm ba câu khách sáo này không nhằm nhò gì với y, lập tức thuận miệng đáp: “Ta cũng rất nhớ Xảo Nhi.”
Rõ ràng Ứng Trác biết những lời này của Hề Tương Lan không đáng tin, nhưng hắn vẫn nở nụ cười thỏa mãn, hoàn toàn khác một trời một vực với vẻ mặt điên cuồng hung ác khi đối đầu với Thịnh Tiêu.
“Lần này sư huynh cố ý đến tìm ta sao?” Ứng Trác hỏi.
Hề Tương Lan nói láo quen miệng: “Tất nhiên rồi, ta ở Vô Ngân Thành đã được hai ba năm, nhưng bây giờ mới biết Hạch Chu Thành là của ngươi, nếu biết sớm hơn thì ta đã đến tìm ngươi chơi rồi.”
Đôi mắt của Ứng Trác cong thành lưỡi liềm, hắn dắt tay Hề Tương Lan vừa đi vừa trò chuyện: “Bây giờ biết cũng không muộn— Ta nghe nói người của Giải Trĩ Tông còn đang lùng bắt sư huynh, nếu sư huynh không ngại thì có thể ở lại đây tránh mặt, ta chắc chắn sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ sư huynh chu toàn.”
Hề Tương Lan vừa gật đầu vừa quan sát Ứng Trác, thầm nghĩ: “Không đúng, Phong Duật nói hắn làm đủ chuyện xấu xa độc ác mà, sao càng nhìn càng thấy hắn không khác gì hồi còn ở Thiên Diễn học cung vậy?”
Một luồng sương đen bay ra từ trong gáy áo của Hề Tương Lan, lặng lẽ hóa thành mèo mun tiếp đất bằng bốn chiếc măng cụt, nó ngửi trái ngửi phải trên thuyền hoa rộng lớn.
Hề Tương Lan liếc nhẹ qua.
Ứng Trác đột nhiên hỏi: “Sư huynh đang nhìn gì vậy?
Hề Tương Lan khẽ sửng sốt.
Y chỉ mới rời mắt một thoáng thôi mà.
Ý lạnh trong con ngươi của Ứng Trác tức khắc biến mất, khi Hề Tương Lan quay sang nhìn lại thì hắn lập tức tỏ vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, đôi mắt cong cong tràn ngập ý cười, giống như đứa trẻ không bao giờ lớn lên.
“À, không có gì.” Hề Tương Lan thuận miệng trả lời qua loa: “Nơi này của ngươi có nhiều tranh nhỉ?”
Ứng Trác thuận theo đáp: “Mấy bức tranh đó không có gì đẹp cả— Sư huynh sang bên này đi.”
Hề Tương Lan ỡm ờ bị hắn nắm tay dắt đến căn phòng lớn nhất trên thuyền hoa, khắp nơi đều trưng bày những món pháp khí tinh xảo, tranh thủy mặc bằng lụa rũ dài tới đất, bị gió thổi khẽ bay phấp phới.
Ứng Trác nhẹ nhàng ấn Hề Tương Lan ngồi xuống ghế mềm, còn mình thì dời một cái ghế đẩu ngồi xuống bên cạnh, sau đó hắn cầm lấy cổ tay của Hề Tương Lan, chầm chậm truyền linh lực vào thăm dò kinh mạch của y.
Hề Tương Lan vô thức muốn rụt tay về.
Tay của Ứng Trác giống hệt kềm sắt giữ chặt cổ tay của y, trên mặt hắn vẫn mỉm cười dịu dàng, vô tội nói: “Ta chỉ muốn thăm dò kinh mạch của sư huynh, đừng lo lắng.”
Hắn mở miệng ngậm miệng đều gọi một tiếng sư huynh thân thiết, nhưng Hề Tương Lan lờ mờ cảm thấy không đúng chỗ nào.
Nhưng y quá đần trong chuyện tình cảm, hoàn toàn không nhìn ra ham muốn độc chiếm ẩn sau đôi mắt dịu ngoan của Ứng Trác.
Linh lực êm dịu truyền vào kinh mạch của Hề Tương Lan, quét một vòng quanh kinh mạch tàn tạ trải rộng khắp người y.
Mèo mun đã quay về, nói: “Ta đã lật xem mấy bức tranh Tương Văn kia, không tìm được ‘Tuyết Canh Ba’, có phải ngươi cảm nhận sai rồi?”
Hề Tương Lan nhíu mày.
Rõ ràng khí tức của ‘Tuyết Canh Ba’ ở trên thuyền hoa này, sao lại không có?
“Tìm tiếp đi.”
Mèo mun bĩu môi, ngoan ngoãn quẩy đuôi đi tìm tiếp.
Trong khi Hề Tương Lan đang suy nghĩ, Ứng Trác đã thu hồi linh lực về.
Hắn nhẹ nhàng hít sâu một hơi, vành mắt đỏ ửng giống như đang cố nén điều gì đó.
“Xảo Nhi?” Hề Tương Lan ỉu xìu nói: “Ta… Ta không còn sống được bao lâu nữa ư?”
Sao trông ngươi như đang chạy tang vậy?
Ứng Trác gật nhẹ, cất giọng dịu dàng như an ủi đứa trẻ: “Sư huynh đừng lo lắng, ta sẽ nhanh chóng tìm cách giúp ngươi khôi phục lại tu vi.”
Hề Tương Lan mỉm cười, y ngả lưng dựa vào lưng ghế, hai chân bắt chéo, cả người tản ra sự lười biếng thoải mái.
“Tương Văn cấp Linh sao có thể dễ dàng khôi phục được? Ngươi đừng phí sức.”
“Là chuyện của sư huynh, có hao tâm tổn sức cũng chẳng hề gì.” Ứng Trác vươn tay cởi áo khoác cho Hề Tương Lan: “Đêm đã khuya, sư huynh muốn nghỉ ngơi một lát không?”
Hề Tương Lan lơ mơ gật đầu: “À, được được.”
Ứng Trác cười lên, đang muốn nhấc tay tháo hoa tai của y xuống để ngủ khỏi bị cấn.
Hề Tương Lan bỗng cố ý hay vô tình hỏi một câu: “Ta nghe nói Hạch Chu Thành có buôn bán tranh Tương Văn?”
Nụ cười trên môi Ứng Trác vẫn không thay đổi, vẫn dịu dàng tán gẫu: “Đúng vậy, Ác Kỳ Đạo có bán Ngụy Thiên Diễn, ta mua bán Tương Văn cũng có gì lạ.”
Vẻ mặt của Hề Tương Lan lạnh nhạt không để ý, y trở người lười biếng nói: “Bây giờ Tương Văn của ta đã mất, ngươi có thể tìm cho ta một bộ Tương Văn thích hợp không?”
Ứng Trác ngừng thở giây lát.
Đây là lần đâu tiên Hề Tương Lan nghiêm túc nhìn hắn sau khi gặp lại nhau.
Sáu năm trôi qua, đôi mắt xinh đẹp mà vô tình kia vẫn không thay đổi, toàn bộ đều là vẻ khoe khoang đắc ý mà Ứng Trác thích nhất, và cũng như nội tâm vĩnh viễn xa cách và lạnh lùng của y.
Ứng Trác giống như bị bỏ bùa mà gật đầu nói: “Sư huynh muốn Tương Văn loại gì, ta sẽ tìm đến tất cả cho sư huynh chọn.”
Hề Tương Lan bật cười: “Ta thích mùa đông, ngươi có Tương Văn liên quan đến tuyết không?”
Trên khuôn mặt tuấn mỹ yêu tà của Ứng Trác thoáng như bị bấm nút tạm dừng, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, hắn dịu giọng nói: “Sư huynh lại nói đùa rồi. Ta nhớ mùa đông hàng năm ở Thiên Diễn học cung, sư huynh cóng đến mức run rẩy không ngừng, hơn nửa đêm còn chạy sang phòng người khác để ké hơi ấm.”
Hề Tương Lan: “…”
Ây dà, quên mất của nợ này.
“…Nhưng sư huynh không có tới Ly Tương Trai tìm ta.” Ứng Trác nhẹ giọng nói, giống như đang oán trách, nhưng nghe kỹ thì lại thấy đều là tủi thân và đau lòng.
Hề Tương Lan: “…”
Trời ạ, Chư Hành Trai và Ly Tương Trai từ xưa đến nay đều như nước với lửa, nếu y nửa đêm chạy tới Ly Tương Trai thì chắc chắn sẽ bị đám người ở đó treo lên vụt roi bép bép.
Hề Tương Lan còn nghĩ nên giải thích thế nào, Ứng Trác bỗng phì cười, chồm tới đặt hai tay lên tay vịn của ghế mềm rồi ngửa đầu nhìn Hề Tương Lan— Rõ ràng là một người cực kỳ cường thế mà làm động tác này không hiểu sao có vẻ ngoan ngoãn dễ bảo.
“Nhưng bây giờ không sao rồi.” Ứng Trác dịu dàng nói: “Nếu sư huynh đã biết tâm ý của ta, từ nay về sau chúng ta luôn ở bên nhau, vĩnh viễn không rời xa nữa.”
Hề Tương Lan sửng sốt: “Hả?”
Tâm ý gì cơ?
Ứng Trác nghiêng đầu nói: “Sư huynh vừa mới nói mà, sao mau quên quá vậy?”
Hề Tương Lan cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới nhớ bản thân đã nói gì.
“Chủ nhân nhà ngươi yêu ta chết đi sống lại, cầu mà không được…”
Hề Tương Lan: “…”
Lần này Hề Tương Lan thật sự vạ miệng, y ngẩng đầu run rẩy mắt đối mắt với Ứng Trác.
“Tâm ý?”
Một dòng điện xẹt ngang qua, Hề Tương Lan dường như đã biết được gì đó, y theo phản xạ ngả người té nằm xuống lưng ghế mềm mại.
Y ngạc nhiên nhìn Ứng Trác
Yêu đến chết đi sống lại…
Cầu mà không được?
===Hết chương 19===
Hơn 7000 chữ ối giồi ôi O___O|||