Bởi vì tinh dịch sẽ bị hấp thu, Bạch Mãn Xuyên cũng không nghĩ đến việc thanh lý cho hắn, bắn bên trong đủ rồi thì anh rút ra, cầm lấy đồ lót màu hường bị cởi một bên lau dương v*t bán cứng, rồi ôm người chui vào trong chăn.
Bạch Bình Châu không còn sức để đẩy người ra, đành quay lưng về phía người đàn ông không nói lời nào.
Bạch Mãn Xuyên vừa muốn nói hắn biết ngày mai là nhiệm kỳ mới của người phát ngôn, hệ thống đã phát thông báo: “Nhân viên giao lưu số 1213 và ngài Bạch Mãn Xuyên hoàn thành giao lưu, cộng 8 điểm.”
“Hôm nay tôi đã cộng 32 điểm cho em.” Giọng người đàn ông bình tĩnh lại có chút sung sướng, như thể đang tranh công. Bạch Bình Châu cắn môi nghĩ, mình có mà điên rồi mới có loại ảo giác này.
“Em phải cảm ơn tôi thế nào?” Bạch Mãn Xuyên nói tiếp.
Chờ một chốc, không thấy cục con lông xù đáp lại, Bạch Mãn Xuyên nói: “Lần sau cho tôi chịch lỗ dưới, được không?”
“Mơ đi còn lần sau.” Bạch Bình Châu nghẹn ngào, “Anh đi tìm người khác đi.”
Chỉ xem như cục nhỏ cứng miệng, Bạch Mãn Xuyên cũng không nói gì nữa, nhéo nhéo gáy hắn rồi xuống giường tắm rửa.
Bạch Bình Châu giận thật lâu, ngày hôm sau là nhiệm kỳ mới của người phát ngôn, tất cả tổ chức kinh doanh của ngân hà Afi Locke tạm thời ngừng hoạt động, nhân viên công tác phải đến hiện trường xem đại hội nhiệm kỳ mới. Bạch Bình Châu mượn ba món mũ khẩu trang kính râm của Thích Vãn Phong, che mình kín mít, rất gây chú ý khi đi giữa đám người.
Thích Vãn Phong nói: “Ông thế này chẳng phải bắt mắt hơn à?”
Cậu chàng nào có biết, Bạch Bình Châu chỉ muốn che mắt che mũi đỏ ửng, còn cả mái tóc bù xù không có tâm tình chải chuốt, cũng không phải bởi vì bây giờ hắn là người nổi tiếng.
Vô số sự tích của hắn đã được truyền ra từ lâu, truyền ra ngoài nhà thổ lại càng thêm ly kỳ, phiên bản nào cũng có. Khi những nhân viên giao lưu từ các chi nhánh nhà thổ khác muốn tìm nhân vật truyền kỳ này, thì không tới ba giây họ đã có thể tìm được người muốn tìm.
Người người chen chúc trong đại sảnh đại hội, Bạch Bình Châu bị chen đến khó chịu, kéo áo Thích Vãn Phong nói: “Đại hội nhiệm kỳ mới sao toàn nhân viên tụi mình đến xem vậy? Cũng không thấy người nơi khác? Nà sao, nước đổ đầu vịt lên đám nam nam nữ nữ chúng ta à?”
Thích Vãn Phong chiếm chỗ cho hắn, hai người ngồi rồi mới trả lời: “Ông không biết à. Mặc dù là đại hội người phát ngôn nhiệm kỳ mới, nhưng với tụi mình mà nói, lại chính là lúc tốt nhất để lựa chọn kim chủ. Đến tham gia tranh cử đều là các sếp 8 điểm, trên cơ bản toàn là thanh niên tài tuấn, nghe nói có nhiều người thành công móc nối sau đài. Nếu hôm nay chúng ta nắm bắt được cơ hội này, còn lo không có điểm sao?”
Nói xong, cậu chàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cũng phải, ông có cần đâu, ông có ngài Bạch rồi.”
Bạch Bình Châu nhìn trên khán đài, không thấy bóng dáng Bạch Mãn Xuyên đâu, miệng không giữ cửa: “Đừng nói lung tung. Tui với ổng chả có liên quan một đồng nào hết.”
Thích Vãn Phong cho rằng hắn đang an ủi mình, cậu chàng nói: “Ông cũng đừng giấu. Nói thật, tui cảm thấy hai người là cặp duy nhất trong số chúng ta có khả năng ký hợp đồng nhất.”
“Hợp đồng gì?”
“Ông không biết á? Ông làm ơn đọc quy tắc nhân viên của tụi mình nhiều chút đi. Hợp đồng này được hai người ký một lần duy nhất trong đời tại nhà thổ ngân hà, có hiệu lực ngay lập tức sau khi ký, sau mỗi lần giao lưu sẽ được thêm điểm ngoài định mức.” Thích Vãn Phong giảm giọng, “Nhưng nếu ký hợp đồng này thì cả đời không được giao lưu với khách khác nữa. Còn hủy bỏ cũng đồng nghĩa, chờ ở đây đến giờ bị tiêu hủy.”
Bạch Bình Châu nghe đến giật mình, thầm nghĩ, đồ ngu nào lại làm chuyện này trời.
Quá trình hội nghị rất nhàm chán, nói gì cũng nghe không lọt, tất cả mọi người nhìn chăm chăm vào mặt diễn giả mà buồn ngủ. Cho đến khi Bạch Mãn Xuyên đi ra, mọi người mới tỉnh táo hơn được một chút. Anh nói mấy câu với tư cách là người phát ngôn tiền nhiệm, rồi bắt đầu nghi thức cho nhiệm kỳ lần này.
Tuy họ cảm thấy kết quả không có gì bất ngờ, nhưng khi tuyên bố là Bạch Mãn Xuyên, thì vẫn có người đứng dậy reo hò.
Bạch Bình Châu đè nén chút vui vẻ trong lòng, vụng trộm tháo kính râm đi nhìn Bạch Mãn Xuyên nhận giải trên đài.
Bạch Mãn Xuyên quét mắt tới, chạm mắt với Bạch Bình Châu.
Mấy giây sau, Bạch Bình Châu đeo kính lại.
Khi kết thúc, những ngành nghề khác đi trước, nhân viên giao lưu ở lại sau cùng. Bạch Bình Châu vừa nhỏ giọng chửi đây là kiểu cơ chế phân biệt gì, vừa nhìn những người khác đi về phía cửa.
Cuối cùng mới đến lượt bọn họ. Hắn vừa đứng dậy thì đã bị người đằng sau chen lấn đụng ngã ngồi lại về chỗ. Quay đầu muốn chửi thì thấy người đụng mình sao mà quen mắt. Hắn còn chưa kịp nhớ, người đó đã mở miệng: “Ấy, Bạch Phú Kiều! Ông cũng chết rồi à?”