Cùng lúc đó, phủ chỉ huy.
Ống nghe điện thoại kim loại rớt xuống, va chạm trái phải giống như đồng hồ quả lắc, phát ra tiếng ồn không quá êm tai.
“Là cậu?” Lời Diêu Phong còn chưa dứt, khóe mắt thoáng nhìn thấy một người giống như vừa mới giải quyết xong chuyện gì đó nên đến muộn một bước đang đi vào phòng khách. Không những vậy, người nọ cũng vô cùng quen thuộc —— chính là người đã đến gần bắt chuyện với Lương nhi trong buổi sáng sớm nào đó nhưng kết quả lại bị xem nhẹ.
Biết bản thân rơi vào tay Nghiêm Ngật một chút giãy giụa cuối cùng trong lòng Diêu Phong cũng tan biến, không hổ là bị thượng tướng máu lạnh tỉ mỉ, không chừng sớm đã phái người hỏi thăm sạch sẽ Diêu gia rồi.
Chỉ là cánh tay người đàn ông chậm chạp chưa động thủ lại mang theo chút run rẩy chẳng lành, rốt cuộc sau một hồi giằng co hắn mới chạm vào cây súng lục kẹp bên hông. Diêu Phong có thể thấy được cơ bắp dưới lớp da trên gương mặt lạnh băng đang co rúm, đó là một loại co rúm vừa khác thường vừa mãnh liệt làm ông nghi hoặc khó hiểu.
“Tránh ra!” Vệ binh vươn lưỡi lê ngăn “người phụ nữ” bụng to tóc tai hỗn loạn lại, hung thần ác sát quát.
“Để cậu ấy đi vào.” Bỗng nhiên Lâm Học Ích đi tới nói, “Hậu quả do tướng quân của tôi gánh vác.”
“Nhưng mà….” Vệ binh nhỏ kia còn muốn nói gì đó nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt đột nhiên trở nên hung dữ của Lâm Học Ích thì thả người đi.
Lâm Học Ích áo mũ chỉnh tề, tay y mò vào trong túi trên lấy ra một cái đồng hồ quả quýt, khí chất cả người y đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, vẻ mặt lạnh băng càng lúc càng giống Nghiêm Ngật —— đáng tiếc cuối cùng y vẫn không phải là Nghiêm Ngật.
Cho nên lúc Lâm Học Ích giơ tay muốn mang Diêu Lương đi vào, Diêu Lương lại giống như không nhìn thấy y, anh thất hồn phách lạc nghiêng ngả đi lướt qua….
Hành lang gấp khúc, phiến đá xanh đời Minh, bức tường phù điêu được điêu khắc tinh xảo, cây lựu treo lồng chim. Cảnh vật được sắp xếp ngay ngắn trước mắt anh vừa phức tạp vừa quen thuộc làm anh nhớ đến món quà nhỏ mà người đàn ông giấu ở phía sau không cho anh vào lễ tình nhân —— đá bọt biển.
(*Đá bọt biển, còn gọi là Sepiolite là một khoáng chất xơ giàu magiê đất sét.)
Trong đá bọt biển có khảm một lỗ nhỏ bằng thủy tinh, một con mắt cách rất gần chỗ đó, một con mắt khác lại nhắm chặt, lúc mở lông mi đang lấp lóe ra là có thể nhìn thấy một bức ảnh chụp kỳ diệu bên trong: Một dòng nước ngầm màu xanh đậm ở biển trời cùng với ngọn hải đăng tản ra ánh sáng màu trắng mỏng manh.
Cảnh tượng kia làm cho anh có cảm giác xa tận chân trời gần ngay trước mắt, giống như hiện tại thấy được dinh thự mà bản thân đã sinh sống hai mươi ba mươi năm rõ ràng lại là giả dối.
Trên gò má tái nhợt của Diêu Lương rất nhanh đã chảy ra vô số giọt mồ hôi mỏng, anh cố hết sức nâng cái bụng mang thai của mình vừa đi vừa có cảm giác như đang bước trên rìa thế giới.
Cửa lớn đã có từ mấy đời dường như bị đẩy ra, không biết từ lúc nào dưới thân đã ướt đẫm, ánh mắt đầu tiên Diêu Lương nhìn thấy chính là bóng sớm tối ở chung cùng anh của hắn —— rồi sau đó tiếng súng vang lên giống như tiếng sấm, tất cả trở nên tĩnh lặng.