【 Tiểu tỷ tỷ về sau sẽ có thêm càng nhiều kinh hỉ nha ~ 】 Vương Giả phi thường đắc ý.
Kinh hỉ?
Một cái đồng thau thì có thể làm được chuyện kinh hỉ gì, kinh hãi còn nghe được.
Sơ Tranh nghĩ nghĩ: “Coi như ta mua được cũng không thể lái được, mua về làm gì?”
Nguyên chủ chưa đầy mười tám tuổi, không có bằng lái.
【 Cô mua về có tài xế lái. 】 Vương Giả nói đến phi thường dễ dàng, 【 Kẻ có tiền chính là không cần tự mình lái xe. 】
Sơ Tranh: “…”
Cho nên Sơ Tranh vui vẻ dùng ba trăm vạn mua một chiếc siêu xe sang trọng.
…
Cuối tuần.
Sinh nhật Kỷ Đồng Đồng.
Từ sáng sớm cha Kỷ đã bị Kỷ Đồng Đồng quấn lấy nói chuyện tiệc tùng sinh nhật, dù Sơ Tranh ở nhà, ông cũng không thể cùng cô nói chuyện.
Mãi đến khi Kỷ Đồng Đồng đi tìm mẹ, cha Kỷ mới chạm mặt Sơ Tranh trên hành lang.
“Tranh Tranh…” Cha Kỷ hơi do dự kêu một tiếng.
Những ngày gần đây, Sơ Tranh ngẫu nhiên sẽ về đến trễ một chút, nhưng cũng không quá muộn, so với trước kia uống đến say khướt, nửa đêm mới trở về cãi lộn hoàn toàn không giống.
Cô giống như trưởng thành từ lúc nào ông cũng không biết.
“Cha?”
Thần sắc cha Kỷ hơi khựng lại: “Con… Tiền còn đủ dùng không?”
Ông vốn muốn hỏi cô những chuyện gần đây, nhưng cuối cùng lại chỉ nói ra một câu như vậy.
Ông làm sao có thể không thương đứa con gái này.
Là con bé trước kia luôn khiến người ta lo lắng, lại thường xuyên cùng ông đối nghịch, còn chưa nói được một câu đã làm ầm ĩ cả lên.
“Đủ ạ.” Sơ Tranh mặt không cảm xúc gật đầu.
Có cái hệ thống này ở đây, cô còn có thể thiếu tiền tiêu sao.
Cô suy nghĩ một chút, quay người trở về phòng.
Cha Kỷ còn đang suy nghĩ nên nói cái gì, trợn tròn mắt nhìn cô.
Cứ thế mà đi?
Nhưng Sơ Tranh rất nhanh liền trở lại, trong tay còn cầm theo một cái hộp.
“Lúc trước con mua.”
Sơ Tranh đưa cái hộp cho cha Kỷ.
Hộp cũng không nặng, nhưng lúc cha Kỷ cầm, hình như lại có chút nặng nề.
Ông nhìn Sơ Tranh thật kĩ, hốc mắt còn hơi đỏ lên, cùng con gái cãi lộn lâu như vậy, lúc này lại nghẹn lời, không biết nên nói cái gì.
Sơ Tranh tất nhiên cũng không thể nói ra lời khiến cho người ta cảm động.
“Được… Tốt…” Cha Kỷ ôm chiếc hộp giống như ôm bảo bối, ông chỉ nhận được quà của con gái khi cô còn nhỏ mà thôi.
Sơ Tranh: “…”
“Vậy con về phòng trước.”
Cha Kỷ không biết nên nói gì, chỉ có thể gật đầu.
…
“Cha, con có thể vào không?”
Cha Kỷ đem quà Sơ Tranh mua đặt trên bàn sách, nghe thấy Kỷ Đồng Đồng gõ cửa thì để cho cô ta vào.
Kỷ Đồng Đồng liếc mắt một cái liền thấy khối Ngọc Tỳ Hưu kia.
Đây chắc là thứ mà Dương Thiến Thiến từng nói.
Không nghĩ tới, cô ta lại mua tặng cho cha Kỷ…
“Đồng Đồng, có việc gì à?”
Kỷ Đồng Đồng lập tức nở nụ cười dịu dàng: “Sắp đến 2 giờ, bạn học của con sẽ đến, cha, cha còn chưa thay quần áo đâu.”
“Ừ nhỉ.”
Bởi vì hành vi của Sơ Tranh, cha Kỷ cũng quên mất việc này: “Xem trí nhớ của cha này, bây giờ cha đi thay đồ ngay đây.”
“Không cần đâu cha, con đã chọn cho cha rồi này.”
Kỷ Đồng Đồng từ phía sau lấy ra một bộ âu phục.
Cha Kỷ cười ha ha hai tiếng: “Đồng Đồng đúng là tri kỷ của cha.”
Kỷ Đồng Đồng đưa quần áo cho cha Kỷ, lại lộ ra một bộ dáng chần chờ.
“Đồng Đồng làm sao thế?” Cha Kỷ hỏi một tiếng.
Kỷ Đồng Đồng giống như rất khó nói: “Cha… Con… con cảm thấy chị hình như không đúng lắm.”
Cha Kỷ hỏi: “Không đúng chỗ nào?”
“Cha, con…”
“Không sao, con nói đi.”
Kỷ Đồng Đồng mặt mũi tràn đầy xoắn xuýt, cuối cùng lộ ra vẻ lo lắng: “Cha lúc trước không phải đã ngừng thẻ của chị sao? Thế nhưng chị vẫn tiêu xài phung phí như cũ, trước đó chị dùng 20 vạn mua một khối Ngọc Tỳ Hưu… A, đúng rồi, chính là cái này.”
Kỷ Đồng Đồng chỉ vào khối Ngọc Tỳ Hưu trên bàn cha Kỷ.
“Con hơi lo lắng cho chị, trước kia chị đều không có tiền tiết kiệm, thường phải xin cha tiền, nhưng lần này thẻ của chị bị ngừng, chị còn có nhiều tiền như vậy… con cũng không dám hỏi chị.”
Vẻ mặt Kỷ Đồng Đồng tràn đầy lo lắng, như thể biểu hiện của mình hoàn toàn xuất phát từ sự quan tâm, là một cô em gái tốt nên mới nói ra chuyện này.
Kỷ Đồng Đồng cẩn thận nhìn cha Kỷ, thấy cha Kỷ cau mày thì tiếp tục nói: “Mỗi lần tan học, con đều trông thấy chị và một số người… Chơi cùng bọn họ, con sợ chị xảy ra chuyện gì.”
Kỷ Đồng Đồng cho rằng cha Kỷ sẽ nổi cơn thịnh nộ, nhưng cha Kỷ chỉ cau mày: “Chuyện này đợi sau sinh nhật con rồi hãy nói.”
Kỷ Đồng Đồng có chút thất vọng, không nghĩ tới cha Kỷ không lập tức phát tác, nhưng vẫn nở nụ cười, nhu thuận nói: “Vâng, cha thay quần áo đi, con xuống dưới trước.”
“Đi đi.”
Chờ Kỷ Đồng Đồng ra ngoài, cha Kỷ nhìn khối Ngọc Tỳ Hưu trên bàn, trước mắt hiện ra cặp mắt bình tĩnh đạm mạc của Sơ Tranh.