*Nhà bạt: người Mông Cổ hay dùng
“…. Tối nay mình ngủ khách sạn, không phải ngủ nhà bạt”. Cô vạch trần anh.
Anh nở nụ cười: “Thật à?”
Cô tưởng Lộ Viêm Thần nhớ nhầm, bởi vì cô đã đặt khách sạn trước rồi.
Không ngờ anh lại tới nơi cách chỗ cần đến gần mười km, tìm một làng du lịch nhà bạt không lớn lắm, cũng không quá chính quy.
Trước đó Lộ Viêm Thần chưa từng nói qua, chỗ này là nhà của một chiến hữu trước kia của anh xây dựng.
Từ chiến hữu đúng là kì diệu. Khi còn bé Quy Hiểu đã có lĩnh hội rồi, là những người ngồi cùng nhau có thể cười to liên tục, nói kiểu gì cũng phối hợp được với nhau, kí ước năm xưa của cả một đám người. Cùng nhau vượt qua súng đạn, cùng liều mạng quên mình, những năm tháng đó không phải người đi lính thì không ai hiểu nổi, đặc biệt là sau khi trở lại cuộc sống bình thường, nhớ về quá khứ, cũng giống như một không gian song song khác, không chân thực, cũng đầy hoài niệm.
“Chị dâu, thực ra em không phải cùng đội với đội trưởng Lộ, chưa đủ trình độ đâu, trong đội của họ toàn là tinh anh trong đám tinh anh hết. Nhưng mà đội trưởng Lộ dạy bọn em gỡ bom, cũng là thầy của em đó”. Chiến hữu kia rót đầy rượu cho Lộ Viêm Thần rồi lại nhìn cô: “Chị biết lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy em có cảm giác gì không? Quá kinh, anh ấy vừa đứng trước mặt bọn em, câu đầu tiên anh nói là năm vừa rồi gỡ được hơn 300 quả bom, số lượng này là khi mùa màng tốt thiên hạ thái bình thôi. Bảo chúng em phải chuẩn bị sẵn sàng, chống khủng bố không dễ làm đâu”.
Lộ Viêm Thần rót chén rượu, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống, đôi mắt thì sáng rực.
“Ngày đầu tiên đã hù dọa bọn em, ảnh nói gỡ mìn chẳng có ai là chuyên gia tuyệt đối cả, toàn đầu nhét về phía lưng quần mà thôi*, năm ngoái đi giao lưu với mấy chuyên gia nước ngoài với anh, có người vừa bị nổ chết ở chiến khu”. Người kia mặt mày hớn hở nổ tiếp, còn liên tục khoa tay, “Ngày đầu tiên em học, vô cùng cẩn thận ấy, cảm giác như không có vấn đền gì cả, kẹp vừa rắc một cái, sau sau bị anh ấy đánh cho. Chị đoán xem đội trưởng Lộ nói gì?”
*rất nguy hiểm, sẵn sàng hi sinh.
Quy Hiểu nghe mà mê mẩn: “Nói gì thế?”
“Cậu chết rồi”. Vẻ mặt người kia như không thể nào yêu nổi.
Quy Hiểu phì cười.
Uống đến gần mười hai giờ đêm, đề tài càng lúc càng thương cảm, nói đến chuyện quá khư ai ai cũng phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, thình lình có một người trong tiểu hạng hi sinh. Cuối cùng cậu còn vỗ vỗ vào vị trí nơi eo của Lộ Viêm Thần: “Chỗ này của đội trưởng Lộ ấy, vì yểm hộ mà một bên người cũng bị thương”.
Lộ Viêm Thần lấy cùi chỏ hất người kia đi, không muốn cho cậu ta miêu tả nữa.
Người kia lại không hiểu được gì, còn nghĩ sai ý: “Hả, đúng rồi, chị dâu đã thấy lâu rồi nhỉ”.
Nếu như chia buổi tối được thiết đãi nhiệt tình này ra thành một giờ, đến năm mươi chín phút Quy Hiểu được nghe chuyện mà kinh hồn bạt vía, những chuyện chỉ nghĩ thôi đã sợ, một phút sau cùng là nửa đêm rực hồng vì quấy rối.
May mà người kia cũng hết sức thức thời, thấy thời gian cũng trễ rồi nên đưa hai người đến nơi nghỉ lại.
“Lều thứ ba từ dưới lên nhé”. Người nọ dặn dò xong thì nhường đường, cũng không thể đưa vợ người ta tới thẳng ngoài nhà bạt, lúc thích hợp nên tránh thì phải tránh, “Em đi giúp mẹ cộng sổ. Còn đội trưởng Lộ nữa, ngựa ở bên kia, anh muốn cưỡi thì cứ chọn”.
Lộ Viêm Thần nhìn về phía tay cậu chỉ.
Chờ đến khi người rời đi, Quy Hiểu theo anh đến ngôi nhà bạt, lúc anh lấy chìa khóa ra mở cánh cửa đỏ thì thấp giọng hỏi: “Ở đây óc mấy cái giường ạ”. Chiến hữu của anh quá nhiệt tình, nhất quyết phải giành xách hành lý cho cô, cho nên cô còn chưa tới đây xem thử.
Lộ Viêm Thần xoay chìa khóa nửa vòng trên ngón tay.
Quy Hiểu còn đang chờ anh trả lời, anh lại đưa tay giữ lấy sau đầu cô, sau lưng là gió đêm nơi đồng cỏ. Quy Hiểu nghiêng người về phía sau, một tay anh xoay chìa khóa trong ổ, một tay giữ chặt cô lại trên người mình. Quy Hiểu chỉ có thể cần mong đừng có ai đi ra khỏi một căn nhà bạt nào đó cạnh bên, mặc anh cúi người hôn mình không nói được một lời.
Lộ Viêm Thần cao hơn phần khung cửa rất nhiều, anh cúi đầu, khom lưng, nửa ôm nửa đẩy cô vào trong. Quy Hiểu bị anh hôn đến mức không thở nổi, chân đụng phải mép giường, cả người ngã luôn xuống đó. Mơ hồ nghe được tiếng cười của nam và nữ ở ngoài kia, không biết họ có phải là tình nhân như hai người họ, vừa có chuyến du ngoạn thảo nguyên lúc nửa đêm trở về, chuẩn bị làm mấy chuyện mà các đôi trai gái thành niên vẫn hay yêu thích.
…
Bỗng nhiên anh buông môi cô ra, nhìn chằm chằm không chớp mắt: “Được không em?”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông, vừa áp bức vừa thô trầm giày vọ người khác, ép cô đến mức có thể nghe được từng tiếng nảy của tim mình.
Quy Hiểu cũng mở mắt ra, còn chưa thích ứng được với không gian u ám, môi khẽ cong lên, còn ươn ướt: “Ừm”.
Lộ Viêm Thần vẫn nhìn cô chằm chằm như thế, không nhúc nhích.
Tiếng vang bên ngoài không còn nữa, tiếng tim đập của cô hình như cũng không còn: “Lúc đó anh hôn em… cũng đâu có hỏi”.
Hô hấp của anh vừa chậm vừa nặng, giọng khàn khàn: “Có thể thế nào?”
Người bên dưới không đáp.
Hai người lăn lộn trong chăn, quần áo bị mồ hôi làm cho ẩm ướt, lúc đầu thì không hề cảm thấy. Mãi đến khi cởi ra, cảm giác lạnh buốt vì gió lùa bốn góc. Lúc thì lạnh, khi thì nóng, đợi một lúc thì Lộ Viêm Thần xốc chăn bông lên, nửa người trên để trần với cơ bụng rõ ràng có thể nhìn thấy dược, lồng ngực anh cúi thấy chạm vào người cô. Quy Hiểu: “Sao anh… không cởi hết”.
“Anh không mang theo, không an toàn”.
Vừa đi xuống giường kiểm tra túi hành lý, nhưng nhìn cô chui vào chăn cởi quần áo thì anh lại đổi ý, không tìm nữa, cởi áo sơ mi và quần ngoài rồi chui vào trong chăn. Mồ hôi lạnh trên tay hai người chạm vào nhau, trước ngực, sau lưng và chân nữa. Lộ Viêm Thần nói xong thì ôm Quy Hiểu đã sạch sành sanh vào trong ngực, cảm giác tồn tại quá mạnh, không làm, cũng không dừng được.
Đêm đó cô hỏi anh mấy lần, Lộ Thần anh có nhịn được không…
“Không có gì là không nhịn được”. Lộ Viêm Thần xoay người giữ cô ở dưới thân.
Có câu thế nào nhỉ: Uống rượu độc giải khát.
Trời sắp sáng, anh mặc lại áo quần, quấn cô vào chăn bông thật chặt.
Quy Hiểu bị anh quất quýt cả đêm, da mặt cũng mài dày hơn một chút, cách chăn bông sờ xuống dưới người anh, muốn xem thử có phải anh còn muốn làm hay không… Lộ Viêm Thần híp mắt, ánh mắt liếc cô như kiểu em đừng có mà rảnh rỗi đi tìm việc: “Có ngủ không?”
“Lộ Thần”. Cô tựa trán tìm tới đầu vai anh, tìm được, tựa vào, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu ghé vào tai anh: “Lúc anh tự giải quyết ấy, trong đầu…”
“Nhớ em”. Lộ Viêm Thần nhắm mắt nghỉ ngơi, trả lời vô cùng thoải mái.
Cô không định hỏi thế, trước kia anh có từng nhớ cô gái nào khác không? Hai người đã xa nhau một vòng tròn lớn thế…
“Khi đó thế nào?” Quy Hiểu muốn hỏi là, “Mặc quần áo gì?”
“Không mặc”.
Cô nhếch miệng, hơi hé ra muốn nói thêm điều gì, rồi lại bất giác mím môi: “Anh còn chưa thấy mà”.
Hơi thở nóng bỏng của anh ngay trên trán, lúc nhẹ lúc nặng: “Nghĩ thì sẽ biết thôi”.