Tịch Phi trước mắt cũng đang được sủng ái. Theo lý Tam hoàng tử phải có kiêng dè mới đúng. Tại sao hắn dám ngay trước mặt mọi người nhục mạ Thất hoàng tử là “Man Di”?
Tiết Dao nhìn chăm chú vào khuôn mặt mủm mỉm ngây thơ của Thất hoàng tử.
Có thể là nhìn quá dễ bắt nạt!
Thất hoàng tử thời điểm ở sân đá cầu vừa rồi bị dọa khóc, ánh mắt nhìn Tam ca như là nhìn quái thú.
Loại biểu hiện này càng khuyến khích Tam hoàng tử ức hiếp.
Tam hoàng tử chính là người ngu ngốc chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, cuối cùng có thể làm Hoàng đế là bởi vì Đông Phi liên hợp thái giám sửa lại di chiếu.
Hoàng đế ngự giá thân chinh, trúng tên lạc, vết thương bị nhiễm trùng sốt cao kéo dài. Đến chết cũng không tỉnh lại, Hoàng đế chưa kịp mở miệng bàn giao, mới để Đông Phi lợi dụng sơ hở này.
Mà người ngu ngốc chính là người ngu ngốc, cho dù lên làm Hoàng đế vẫn tùy hứng làm bậy. Hắn bắt đầu đi vào chỗ chết, trêu chọc Ninh Vương an phận thủ thường ở xa ngàn dặm.
Trong nguyên tác Ninh Vương vẫn luôn không có ý nghĩ làm Hoàng đế. Sau khi bị ép nộp binh phù, cắt giảm đất phong, cuộc sống trải qua không khác gì nông dân.
Tam hoàng tử làm Hoàng đế còn chưa hết giận, bức bách Tịch Thái Phi nhảy múa cho Vương tử ngoại bang xem. Đương nhiên bức bách Tịch Thái Phi múa mua vui, vì hắn muốn khiến cho Ninh Vương ở đất phong nhục nhã.
Tịch Thái Phi dung mạo không ai sánh bằng, phong thái không đổi. Nàng mặc trang phục nhảy múa vào điện, Vương tử ngoại bang nhìn thấy liền sững sờ.
Quả thực chính là Tây Thi trung niên!
Vũ khúc hoàn tất, khuất nhục đến cực điểm, Tịch Thái Phi vội vã xuống sân khấu. Vương tử kia không rõ ràng thân phận nàng, cố ý giữ lại nàng, thậm chí cưỡng bách nàng tiếp rượu.
Chuyện xảy ra xong, Tam hoàng tử phái người truyền tin đến Ninh Vương ở đất phong. Chuyện tại yến tiệc Vương tử ngoại bang có hành động đi quá giới hạn, Tam hoàng tử phái đi người không nói tỉ mỉ, mong đợi Ninh Vương tự mình phát huy trí tưởng tượng.
Ninh Vương quả nhiên phát huy trí tưởng tượng. Tức giận, hắn âm thầm cấu kết tam đại phú thương Chiết Giang, chiêu binh mãi mã, cũng thu quân khởi nghĩa Tây Bắc, cùng chỉ huy tấn công lên phía bắc.
Tuy rằng chuyện tạo phản phát sinh sau khi Tam hoàng tử quyết định tước phiên, nhưng trên thực tế, nguyên nhân Ninh Vương xuất binh là bởi vì mẫu phi chịu nhục.
Căn cứ sự kiện bên trong nguyên tác có thể thấy được, thái độ Thất hoàng tử đối với Tam hoàng tử trước khi tạo phản, vẫn tương đối mềm yếu.
Tiết Dao cảm thấy cần phải làm cho bé mập mạp này lộ ra chút khí thế Bá Vương, để cho Tam hoàng tử giảm bớt hung hăn.
“Điện hạ, Tam ca xấu hay không?”
Tiết Dao bắt đầu dạy bé con học cái xấu.
Chỉ là nhắc đến Tam ca, khuôn mặt nhỏ vốn bình thản, Thất hoàng tử liền trở nên kinh hoảng, quay lại chui đầu vào trong khủyu tay Tiết Dao.
“Đừng sợ.”
Tiết Dao nâng bé con lên, ôn nhu cổ vũ:
“Thất hoàng tử, Điện hạ của chúng ta là lợi hại nhất, có đúng hay không?”
Đôi mắt vụt sáng, Thất hoàng tử chớp chớp hàng mi dài mấy cái, ngoan ngoãn trả lời:
“Không lợi hại nhất.”
Tiết Dao:
“…”
Long Ngạo Thiên này đến cùng có tôn nghiêm hay không?
“Không đúng. Ta cảm thấy Điện hạ lợi hại nhất.”
Tiết Dao để bé con ngồi trên ghế tựa, bản thân ngồi xổm ở trước mặt, ánh mắt ngưỡng mộ, nhẹ giọng nói:
“Điện hạ là nam tử hán, không cần sợ hãi Tam hoàng tử. Nam tử hán phải bảo vệ người mình thích, phải dũng cảm.”
Thất hoàng tử nghiêng đầu, như hiểu mà không hiểu nhìn trong tay còn cầm hộp sữa bò Vượng Tử rỗng không nỡ ném. Điện hạ chưa từ bỏ ý định, liền ngậm ống hút, mút hai cái trống không.
“Điện hạ, nam tử hán, Lục Tiềm, nam tử hán.”
Tiết Dao giơ tay chỉ vào ngực bé con.
“Nam tử hán có người mình thích hay không?”
Thất hoàng tử ngửa đầu suy nghĩ, lầm bầm trả lời:
“Thích nương nương, thích Lục ca…”
Tiết Dao khẽ mỉm cười.
Khó trách Lão Lục kết cục tốt nhất. Thì ra trong lòng Thất hoàng tử vị trí của Lục ca chỉ đứng sau mẫu thân.
Thất hoàng tử còn nghiêm túc liệt kê:
“Thích Ngũ ca, thích Đại ca, thích phụ hoàng, thích Ngốc Dao Dao…”
Trong lòng Tiết Dao “lộp bộp”.
Cái thằng mập mạp này! Ngươi nói rõ cho ta, tại sao phía trước “Dao Dao” có định ngữ!!
Ai ngốc?
Ai nói Dao Dao ngốc!!!
Bé mập mạp đáng chết này căn bản còn nhớ sai lầm lần trước “đầu tiên tự sát, sau đó giết tham quan”.
Tiểu bại hoại thù dai!
Bất quá, Tiết Dao vẫn không nghĩ tới chính mình được Long Ngạo Thiên thơ ấu đưa vào danh sách người yêu thích.
Chẳng lẽ là công lao hai hộp sữa bò Vượng Tử sao?
Tạm thời không tính toán cùng bé con mập mạp này. “Ngốc Dao Dao” tốt tính tiếp tục dẫn dắt:
“Điện hạ có muốn lấy dũng khí bảo vệ bọn họ?”
Thất hoàng tử nhìn Tiết Dao, nghiêm túc trả lời:
“Bọn họ bảo vệ Điện hạ.”
Tiết Dao:
“…”
Làm sao bây giờ, Long Ngạo Thiên này căn bản không có quan tâm tôn nghiêm!
Nam chính khác đều là chủ động bảo vệ người mình thích. Nam chính này để người mình thích bảo vệ mình.
Tiền đồ là không thể có tiền đồ!
“Bọn họ bảo vệ Điện hạ. Mà nếu như bọn họ không đủ sức mạnh, Điện hạ có muốn lấy dũng khí, đồng thời đối kháng người xấu hay không?”
Tiết Dao hỏi.
Thất hoàng tử suy tư chốc lát, gật gật mặt bánh bao.
“Vậy sau này gặp phải người xấu, Điện hạ cũng không cần né tránh, chúng ta không sợ hắn có được hay không? Chúng ta cũng hung ác lại với hắn. Nếu hắn dám bắt nạt Điện hạ, liền nói cho phụ hoàng.”
Thất hoàng tử nghe thấy hai chữ người xấu liền liên tưởng đến Tam ca, lập tức sợ hãi. Khuôn mặt bánh oan ức nhìn Tiết Dao.
“Không cần phải sợ.”
Tiết Dao cổ vũ.
“Phải dũng cảm, Điện hạ hung ác một chút ta xem thử?”
Thất hoàng tử có chút do dự.
“Điện hạ phải ngoan mới có sữa uống nha.”
Thất hoàng tử được sự cổ vũ, lập tức tỏ vẻ hung ác, chu mỏ, nhăn mặt, nhìn Tiết Dao làm cái mặt quỷ.
Tiết Dao:
“… cái này không đủ hung ác.”
Thất hoàng tử suy nghĩ một chút, bắt đầu phát ra tiếng gầm gừ đáng sợ như tiếng sói.
Tiết Dao vẻ mặt tuyệt vọng.
Thất hoàng tử thấy Tiết Dao không sợ, liền hít một hơi, phát ra tiếng gầm càng to lớn hơn, cũng đem hộp sữa Vương tử trong tay chậm rãi bóp dẹp, biểu lộ ra sức mạnh!
Tiết Dao:
“…”
Được rồi, thấy Long Ngạo Thiên bỏ công đến mức như vậy, làm bộ sợ một chút cũng không có sai.