“Hôm nay Tây Vực có đưa đến một số cống phẩm, các con xem rồi chọn đi.” thái hậu nói rồi có ba bốn tiểu thái giám khiêng từng hộp lớn bé để ra giữa điện.
“Đa tạ hoàng tổ mẫu / Đa tạ thái hậu.” mấy đứa trẻ đám cô nói rồi đi lại xem các món bảo bối kia. Cô luôn để cho mọi người chọn xong trước rồi mới chọn tại Ngữ Yên luôn nhắm vào những món đồ cô thích mà tranh giành. Cô ta được sự sủng ái của hoàng thượng và sinh mẫu nên gần như là kim chi ngọc diệp của hoàng cung này.
Một lúc sau, hoàng thượng rời đi còn hoàng hậu cũng về cung của mình. Nghe nói sắp đến sinh thần của thái hậu nên cũng bận rộn hơn.
“Tịnh Kỳ, sao muội không chọn đi.” Triệu Minh Bân thấy cô đứng một góc quan sát mấy món đồ kia mà không chọn thì hỏi
“Muội….”
“Tịnh Kỳ, con có phải không thích món nào trong đó không?” thái hậu cũng nhìn thấy dáng vẻ của cô nên nói thêm
“Dạ, Tịnh Kỳ chỉ muốn đĩa bánh hoa quế kia…” cô chưa nói xong liền có tiếng cười chế nhạo
“Muội muội, đừng ngốc như vậy. Ở đây có bao nhiêu thứ hay ho sao trong đầu muội lại chỉ toàn đồ ăn thôi vậy.” Triệu Ngữ Yên nói một cách mỉa mai
“Không sao. Để ta kêu Sương Nhi đi làm thêm cho con.” thái hậu nói rồi đứa đĩa bánh ra trước mặt cô, thấy vậy cô cũng vui vẻ mà đi tới nhận lấy.
“Tạ thái hậu.”
“Hoàng tổ mẫu, người đừng chiều muội ấy. Cái bụng muội ấy sắp căng tròn như trái bóng này rồi này!” Triệu Minh Triết vừa nói vừa giơ trái bóng tre lên trêu chọc cô khiến mọi người ở đó đều bật cười
“Cho dù bụng muội ấy có căng tròn như quả bóng đó thật vẫn đẹp hơn huynh vạn lần!” Triệu Thanh Hạm đáp lại rồi đi qua ngồi cạnh cô.
“Tổ mẫu, hai muội ấy bắt nạt con.” Triệu Minh Triết giả bộ mếu máo mà nói
“Đúng là vừa đánh trống vừa la làng.” Triệu Minh Hiếu lúc này cũng không nhìn nổi dáng vẻ Minh Triết mà nói.
“Lục ca, huynh có phải ca ca ruột của đệ không đó.”
“Thanh Thanh theo phe ai bọn huynh theo phe người đó.” Triệu Minh Hiếu đáp khiến cô đang ăn miếng bánh quế hoa to cũng suýt nữa nghẹn chết
“Ăn từ từ thôi, không ai tranh với muội đâu.” Triệu Minh Bân vừa nói vừa đưa cô tách trà khiến cô vội nhận lấy mà uống một ngụm lớn.
“Ây da, tu hú thì muôn đời là tu hú. Đừng nghĩ mình được phượng hoàng ấp ra thì có thể thành phượng hoàng. Hoàng tổ mẫu, Ngữ Yên không khoẻ xin phép về cung trước.” Ngữ Yên nói, thái hậu chỉ gật đầu cái nhẹ mà không trả lời. Thấy vậy cô ta cũng rời đi luôn.
“Tổ mẫu, bọn con cũng xin cáo lui.” Triệu Minh Bân nói
“Ừm. Con đó Bân Nhi, phải giữ sức khoẻ còn giúp đỡ phụ hoàng con.”
“Dạ, con đã nhớ rồi hoàng tổ mẫu.” nghe Minh Bân nói vậy mấy người bọn cô cũng ai về cung người đó.
Do cô đã mang danh thái tử phi nên đã luôn ở Đông Cung. Bình thường sẽ đến cung hoàng hậu học văn thơ, lễ nghi và những thú vui của nữ nhân chốn cung cấm này như vẽ tranh, đàn múa, cắm hoa hay mấy cái như vậy. Tuy cô quy phục theo những lễ nghi này nhưng luôn mong một ngày nào đó có thể lại trở về chốn thảo nguyên. Cô thật sự rất nhớ sự tự do ngày đó…
“Thái tử phi, người lại nhớ nhà sao?” Cầm Liên hỏi khi thấy ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài.
Đó là nhũ mẫu của cô. Ngoài Cầm Liên còn có Vu Diệp lớn lên cùng cô, giống như huynh trưởng của cô cũng là con trai của Cầm Liên. Hiện Vu Diệp đang là thị vệ của riêng cô, chuyện đó ban đầu hoàng thượng không đồng ý nhưng nhờ một bức thư của cha cô cùng lời khuyên của thái hậu nên chuyện này mới êm đẹp. Vu Diệp rất giỏi kiếm pháp hay tài cưỡi ngựa, bắn cung của cô đều là do huynh ấy dạy. Huynh ấy chỉ không dạy cô khinh thân do đã hứa với cha cô. Một phần do sợ cô sẽ chạy mất.
“Sinh ra là ngựa hoang nhưng lại bị bắt nhốt và chịu thuần phục. Liệu nó có thật sự khuất phục không Cầm Liên.”
“Thái tử phi.”
“Nghĩa huynh đâu?” cô vừa dứt câu thì Vu Diệp liền đi vào
“Muội tìm ta?”
“Huynh đưa muội ra khỏi cung được không?”
“Thái tử phi! Người không thể…”
“Bị nhốt ở trong cái lồng này gần ba năm rồi. Nếu không phải mấy tháng vừa rồi thái hậu thấy ta bị gò ép quá nói đỡ cho ta. Chứ người nghĩ sao hoàng hậu chịu giải tán đám cung nữ giám sát ta như vậy. Ta cũng chỉ muốn ra ngoài ngắm đường phố nhộn nhịp kia chút thôi…. đi chơi chút thôi mà Cầm Liên.”
“….Người phải về trước giờ Tý đó.”
“Được rồi, nhớ rồi mà Cầm Liên.”
“Vậy giữa giờ Hợi, ta tới đón muội.” Vu Diệp nói rồi rời đi
“Thái tử phi…”
“Cầm Liên, người biết là ta không muốn gọi như vậy mà. Lúc nào có riêng chúng ta cứ gọi ta như trước là được.”
“Như vậy…. không hợp quy tắc.”
“Bỏ đi. Mau lấy bánh quế hoa cho ta.” cô nói, Cầm Liên liền lấy giỏ bánh lại cho cô.
“Thái tử phi, sao nay người chỉ lấy mỗi đĩa bánh này mà không chọn cống phẩm?”
“Sao phải lấy mấy thứ đó? Những thứ đó cũng đâu ăn được hơn nữa ta thật sự thích bánh hoa quế này. Cầm Liên, người cũng mau nếm thử xem.”
“Thái tử phi, nô tỳ không dám…”
“Người không ăn? Người không ăn ta mới giận đó! Nhanh lên, há miệng ra đi, tay ta mỏi lắm rồi.” cô nói vậy Cầm Liên mới đỡ lấy miếng bánh trong tay cô “Ngon phải không?” cô hỏi Cầm Liên cũng chỉ gật đầu cười “Trước kia ta chỉ nghĩ ăn được động vật hay các cây thuốc, không ngờ còn ăn được cả hoa!”
“Hoa không chỉ làm được bánh, còn dùng để pha trà, ủ rượu. Đều được cả.”
“Rượu? Ủ được thật sao?”
“Nếu người muốn, nô tỳ sẽ hỏi cách làm. Đợi mùa thu năm sau là có thể làm.”
“Giờ còn chưa sang đông nữa.” cô chán ngán nhìn ra ngoài cửa