“Để em hỏi thử.” Trang Phàm Tâm lật tới số điện thoại đối phương, bấm gọi đi.
Sau ba tiếng chuông thì bắt máy, Đồng Vũ hỏi: “Phàm Tâm, có chuyện gì sao?”
Trang Phàm Tâm nói: “Cậu quên tới làm người mẫu hả”
Đồng Vũ nói: “Thứ sáu ở trên hành lang tình cờ gặp cậu, không phải tui đã nói với cậu rồi sao?”
Trang Phàm Tâm lúc đó ôm bài tập tiếng Anh, ở cửa lớp số hai tình cờ gặp Đồng Vũ, Đồng Vũ nói cho cậu biết tiết thể dục bị bong gân, hôm nay không có cách nào tới làm người mẫu. Hôm đó chỉ lo nhanh chóng phát bài tập, không nghiêm túc nghe, lúc này hồi tưởng lại hình như là có chuyện này thật.
“… Vậy cậu dưỡng thương cho khỏe nha, bye bye.” Trang Phàm Tâm tiếc nuối cúp điện thoại. Vừa quay đầu lại, cậu và những người khác nhìn nhau không nói gì, đành phải xin lỗi cười làm lành.
Nhất thời phải đi chỗ nào tìm một người vừa rảnh rỗi vừa tình nguyện hỗ trợ, Trang Phàm Tâm luống cuống chọt chọt màn hình điện thoại, không cẩn thận mở ra vòng bạn bè, lần thứ hai nhìn thấy dòng trạng thái bực bội của Cố Chuyết Ngôn.
Cậu lên tinh thần: “Em tìm được người rồi!”
Trang Phàm Tâm chạy ra khỏi phòng vẽ tranh, chạy lên lầu ba thấy một đống phụ huynh ngoài phòng học, Cố Chuyết Ngôn vắt chéo hai chân ngồi ở trong đó, nhìn qua vô cùng dễ thấy.
Lỗ tai đã tê dại, Cố Chuyết Ngôn khoanh tay nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Cố Bảo Ngôn, đột nhiên trước mặt ập tới một người, ngồi xổm bên chân anh, còn chụp lấy đầu gối anh. Thấy rõ là Trang Phàm Tâm, anh hơi kinh ngạc: “Sao cậu lên đây?”
Hơi thở của Trang Phàm Tâm hơi gấp gáp: “Tìm cậu giúp…”
Cố Chuyết Ngôn sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, hoàn toàn không muốn cứu viện. Ở trước mặt một đống người xa lạ bất động mấy tiếng liền, bị quan sát, bị nhìn ngắm, sau đó vẽ thành tranh, vẽ có đẹp hay không vẫn còn chưa biết, vậy còn không bằng ngồi nghe em gái kéo đàn.
Chết thanh thản và nhảy lầu, anh nhất định sẽ chọn chết thanh thản.
“Giúp tui đi mà.” Trang Phàm Tâm cầu xin, “Buổi trưa tui mời cậu ăn cơm.”
Cố Chuyết Ngôn không hề bị lay động: “Tôi mời cậu ăn cơm, cậu đừng cầu xin tôi nữa.”
Trang Phàm Tâm xoa xoa đầu gối anh: “Vậy cái khác cũng được, cậu có điều kiện gì cứ việc nói.” Chỉ thiếu nợ một người thôi, còn hơn là nợ rất nhiều người ở phòng vẽ tranh, “Điều kiện gì tui cũng chịu hết, làm việc gì cũng được luôn.”
Cố Chuyết Ngôn bị xoa đầu gối nên bắt đầu mềm lòng, đây là lần thứ hai Trang Phàm Tâm có cử chỉ thân mật với anh sau lần đi dạo siêu thị, đồng thời cũng đang làm nũng. Anh xác nhận lại, nói: “Điều kiện gì cũng được?”
“… Đúng!” Trang Phàm Tâm đáp ứng một tiếng, liền bổ sung một câu, “Đừng làm khó dễ tui là được.”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Được, hôm nào đó sẽ nói.”
Anh đã đồng ý rồi, theo Trang Phàm Tâm đi xuống phòng vẽ tranh dưới lầu, trong ánh mắt quan sát của mọi người đi tới bên cửa sổ, được xếp ngồi ở phía trên ghế sô pha nhỏ trước cửa sổ. Đây là lần đầu tiên anh bán đi thân thể của mình, hỏi: “Dùng tư thế nào?”
Trang Phàm Tâm nói: “Không cần, ngồi thả lỏng là được.” Cậu rất săn sóc đi chỉnh lại đệm, “Lát nữa cố gắng giữ mặt không cảm xúc, cảm ơn nha.”
Cố Chuyết Ngôn giỏi nhất là mặt không cảm xúc, ghế sôpha nhỏ hơi nghiêng, anh nhàn nhã ngồi lên, chỉ là đối mặt với nhiều ánh mắt có chút không quen, vì vậy nghiêng đầu nhìn cảnh bên ngoài.
Tất cả mọi người đã tìm vị trí xong, Trang Phàm Tâm nhắc nhở: “Cố Chuyết Ngôn, xoay mặt lại đây.”
Cố Chuyết Ngôn mặc cho người định đoạt, xoay mặt lại, cụp mắt nhìn chằm chằm vân gỗ trên sàn nhà, có lẽ là con ngươi hơi cụp quá, Trang Phàm Tâm lại yêu cầu: “Đừng ngủ nha.”
Cố Chuyết Ngôn thoáng ngước mắt, nếu không giả bộ ngớ ngẩn, lúc anh đối mặt Cố Sĩ Bá cũng không nghe lời như thế. Chỉ ngồi một chỗ thực sự rất gian nan, chừng nửa tiếng sau, anh lấy một quyển tạp chí trên cái bàn nhỏ bên cạnh, “Trang phục và trang điểm”, mặc kệ nó, bây giờ mà cho anh một quyển kinh phật giết thời gian, anh còn có thể đọc nghiêm túc hơn cả Huyền Trang.
Trang Phàm Tâm tĩnh tâm vẽ vời, ngẩng đầu thấy hình ảnh rực rỡ mỹ lệ trên bìa tạp chí, lại liếc mắt nhìn Cố Chuyết Ngôn một cái, nín thở nhìn kỹ biểu cảm, không khỏi vừa vẽ vừa cười.
Xem xong kiểu trang điểm cuối cùng, Cố Chuyết Ngôn xem lại từ kiểu trang điểm đầu tiên, vẫn không nhìn ra mấy kiểu này khác nhau chỗ nào. Anh vô cùng thất vọng khép lại tạp chí, được một tiếng đồng hồ rồi, Trang Phàm Tâm nói: “Nghỉ ngơi mười phút đi.”
Cố Chuyết Ngôn đứng dậy hoạt động gân cốt, khoanh tay bên cửa sổ, bễ nghễ nhìn dòng xe cộ và người đi đường bên ngoài. Trang Phàm Tâm rót cốc nước bưng tới, đứng ở bên cạnh, ánh nắng từ từ trở nên mạnh mẽ, cậu nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ.
“Có phải là hơi khó chịu không?”
“Cũng bình thường, chỉ là tẻ nhạt quá.” Cố Chuyết Ngôn nói, “Kiếm cho tôi cái gì để xem đi?”
Trang Phàm Tâm lục cặp sách, nhưng cậu không mang sách gì cả, chỉ mang theo hai xấp bài tập, muốn tranh thủ nghiên cứu vài câu chưa giải ra. Ai ngờ lại hợp tâm ý Cố Chuyết Ngôn, suy nghĩ bài tập rất tốn thời gian.
Sau mười phút nghỉ ngơi, Cố Chuyết Ngôn ngồi xuống tiếp tục làm người mẫu, cầm trên tay bài tập Lý và Hóa của Trang Phàm Tâm. Đó là phần anh vẫn chưa làm, vì vậy bắt đầu xem từ câu thứ nhất, lấy một cây bút chì trên, khoanh lại những câu Trang Phàm Tâm làm sai.
Nhìn thấy những câu để trống, Cố Chuyết Ngôn qua loa viết xuống vài điểm mấu chốt, xem xong hai xấp, bất tri bất giác đã trôi qua hơn một giờ, anh thấy hơi mệt, dựa vào lưng ghế nghỉ ngơi.
Dường như anh đã quen được trạng thái này, nhìn những ánh mắt của người khác cũng không cảm thấy mất tự nhiên nữa, trái lại có thể bình tĩnh lạnh nhạt nhìn lại. Nhưng anh không có hứng thú với người khác, chỉ nhìn thẳng về phía Trang Phàm Tâm.
Đối phương mặc chiếc tạp dề loang lổ màu, giống như ngày đầu tiên bọn họ gặp mặt.
Trang Phàm Tâm đang vẽ quẹt lên một nét, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Cố Chuyết Ngôn đang nhìn mình, vì vậy nhẹ nhàng nở nụ cười, thu tầm mắt lại vẽ một lúc nữa, khi ngẩng đầu lên phát hiện Cố Chuyết Ngôn vẫn nhìn về phía bên này.
Sau mấy lần qua lại, cậu xác định Cố Chuyết Ngôn đang nhìn cậu chằm chằm.
Trang Phàm Tâm siết chặt cán bút, cậu cầm bút vẽ nhưng lại hơi mất lực, cậu dừng lại, do do dự dự nhìn sang. Rèm cửa sổ mỏng không che đậy được ánh nắng ban trưa, màu vàng nhạt mông lung hắt xuống, bao phủ hai vai Cố Chuyết Ngôn.
Cố Chuyết Ngôn thả lỏng dựa vào một bên tay vịn, trên tay nắm bài tập, một cặp chân dài có lẽ là gập đến tê dại, duỗi ra phía trước một đoạn. Khóe miệng anh không hề cong lên chút nào, nhưng trong ánh mắt nhìn Trang Phàm Tâm lại cất giấu mấy phần ý cười.
Đến thời gian nghỉ ngơi, mọi người giãn gân cốt một cái, bàn nhau buổi trưa ăn cái gì, Trang Phàm Tâm vẫn cầm bảng pha màu, chờ những người khác lục tục rời đi, gian phòng chỉ còn cậu và Cố Chuyết Ngôn.
Trang Phàm Tâm giống như tỉnh mộng, đặt đồ xuống, cởi tạp dề, sau đó bước thong thả đến ghế sô pha nhỏ. Cậu không hiểu sao lại xấu hổ, kiếm chuyện để nói: “Có mệt không?”
“Hơi mệt.” Cố Chuyết Ngôn đưa bài tập lên, “Xong rồi đó.”
Trang Phàm Tâm nắm một đầu, Cố Chuyết Ngôn lại không buông tay, giống như pha trò lôi lôi kéo kéo với cậu. Cậu rốt cục không nhịn được hỏi: “Vừa nãy sao cậu lại nhìn tui?”
Cố Chuyết Ngôn cây ngay không sợ chết đứng: “Thì tôi có quen biết người khác đâu.”
Lời này làm người ta không có cách nào phản bác, đột nhiên Cố Chuyết Ngôn hơi dùng sức kéo Trang Phàm Tâm dịch tới nửa bước, gần đến khi đầu gối cọ vào nhau. Anh ngẩng mặt lên nhìn Trang Phàm Tâm: “Vậy tại sao cậu lại nhìn tôi?”
Không nhìn làm sao mà vẽ, Trang Phàm Tâm lại cúi đầu, ấp úng đáp không ra nguyên do.
Cố Chuyết Ngôn cũng không ép hỏi, anh chợt nhớ tới ca từ trong một bài hát xưa cũ —— Im lặng cũng giống như đang hát, cảm giác kia như một bài thơ, ngọt ngào là si ngốc trong mắt.
Chắc đây là những tháng ngày tươi đẹp mà tương lai có nằm mơ anh cũng sẽ nhớ lại.