Bạn cùng bàn của cậu thật rất mực bình tĩnh, không mảy may thái độ?
Dẫu gì cũng được tính là hợp tác vui vẻ chứ?
Thịnh Hạ giờ chẳng tâm trí đâu để ý những điều ấy.
Ban nãy trong lúc cúi xuống tìm vở làm đề dưới hộp đựng sách, tình cờ cô liếc thấy cái cặp sách mở phanh của cậu treo trên lưng ghế, bên trong có một cặp băng bảo hộ đầu gối.
Nếu không phải trùng hợp cậu cũng mua loại tương tự, thì đó chính là đôi cô mua tặng. Từ độ căng chùng của cặp băng, có thể thấy là đã sử dụng.
Cậu đã mở nó lâu rồi?
Cậu đã thấy rồi?
Sao cậu không có một phản ứng nào hết vậy?
Có phải cậu rất tức giận?
Cậu có biết là cô tặng không?
Một loạt câu hỏi như tia điện chớp lên trong trí Thịnh Hạ, cứ mỗi dứt một câu là một tia lửa tóe ra lốp đốp – sắp đốt đến tận chân mày.
Thịnh Hạ cúi đầu, từ sườn mặt đè thấp lờ mờ thấy đôi môi nhợt nhạt.
“Cậu ốm à?” Trương Chú hỏi.
Thịnh Hạ ngẩng lên nhìn cậu, “À, không sao đâu.”
Lời nói hơi gượng gạo ngập ngừng.
Trương Chú đặt cốc nước xuống, mu bàn tay áp lên trán cô, man mát?
Thịnh Hạ lại vì hành động của cậu mà bỗng đứng bật dậy, đôi môi càng bợt đi, “Cậu, cậu làm gì vậy?”
Vốn dĩ xung quanh ồn ào như chợ vỡ, không ai chú ý đến hai người họ. Nhưng lúc này, cả Tân Tiểu Hòa, Dương Lâm Vũ và Lư Hựu Trạch đều nhìn sang, “Hạ Hạ? Chuyện gì vậy?”
Tân Tiểu Hòa nhìn Trương Chú bằng cái nhìn nghi hoặc xen lẫn chất vấn.
Trương Chú cũng ngơ ngác. Ban nãy là cậu đã đường đột, tay nhanh hơn não. Nhưng cô thì hình như đã run rẩy nhạy cảm từ trước lúc đấy?
Bởi vì thường ngày cô môi hồng răng trắng, da dẻ lại láng bóng nhẵn mịn, sắc mặt hơi đổi khác là rõ mồn một ngay.
Dáng vẻ cô ban nãy, cứ như mới ngã xuống hố băng bò lên…
“Cậu thế nào rồi?” Trương Chú ngó lơ Tân Tiểu Hòa, nhìn Thịnh Hạ gặng hỏi.
Thái độ của cậu như vậy, có lẽ, không biết món quà kia là cô tặng?
Bấy giờ Thịnh Hạ mới cảm thấy mình đã phản ứng quá khích, lắc đầu ngồi lại xuống ghế, “Không sao, mình… đau bụng.”
Cô chỉ biết dùng lý do vạn năng của con gái để lấp liếm cho qua.
Ai nấy bừng hiểu, kiểu con gái dễ thẹn như Thịnh Hạ, phản ứng vậy cũng là bình thường, nên không vây vào khiến cô ngại thêm nữa.
Tân Tiểu Hòa đến trước mặt cô, hỏi: “Mình đi lấy cho cậu ít nước nóng nhé?”
Thịnh Hạ: “Không cần đâu Tiểu Hòa, mình vẫn còn nước, cảm ơn cậu.”
“Thế nếu khó chịu thì gọi mình.”
“Ừm.”
Đoạn Tân Tiểu Hòa quay sang Trương Chú: “Cậu cách xa cậu ấy ra, đừng có lại gần tiên nữ.”
Trương Chú hiếm có khi nghẹn họng: …
Hai tiết sau, Thịnh Hạ có thể cảm nhận rõ sự chăm sóc mang tên “đừng lại gần tiên nữ”, tới từ Trương Chú.
Cơ hồ cậu không nói với cô câu nào, ngồi tít ra xa, cô chỉ hơi động cựa là lập tức nhìn sang. Ánh mắt ấy, cứ như dè chừng cô lại đột nhiên bật dậy.
Cô làm rơi bút, định cúi nhặt thì cậu đã với tay ra trước, lúc đưa cô bảo: “Cậu cứ ngồi yên đó đi.”
Thịnh Hạ: …
Không cần phải vậy đâu.
Lúc này người thấy tội lỗi đã biến thành cô.
Cô không bị đau bụng, giờ thì hệt như đứa gái hư chuyên lừa gạt sự đồng cảm.
Bứt rứt chờ đến khi hết tiết, cô vừa đến quán cơm trưa, nhấc khay lên đã trông thấy Trương Chú và Hầu Tuấn Kỳ nối gót nhau đi vào cửa quán.
Từ khi khối 10, 11 nhập học, quán ăn đông đúc hẳn lên.
Thịnh Hạ lấy cơm xong, thấy có một bàn đã có hai nữ sinh đang ngồi. Cô bưng khay tới đó, nhỏ giọng hỏi: “Cậu này, chỗ này có ai ngồi chưa?”
Hai nữ sinh nọ ngạc nhiên. Rõ ràng ngay cạnh vẫn còn bàn trống.
“Chưa.”
“Thế mình ngồi đây được không?”
“Đương nhiên được rồi.”
Thịnh Hạ ngồi xuống.
Trương Chú và Hầu Tuấn Kỳ bưng khay cơm đi ngang qua Thịnh Hạ. Hầu Tuấn Kỳ “ớ” lên một tiếng, gọi: “Tiểu Thịnh Hạ?”
Thịnh Hạ tránh mắt cậu, lén thở dài, không thể vờ như không nhìn thấy cô được ư?
“Ừ?” Cô ngẩng lên.
“Qua đây ngồi này.” Hầu Tuấn Kỳ vừa đi vừa ngoái lại bảo.
Thịnh Hạ nói: “Không cần đâu, mình sắp ăn xong rồi.”
Hầu Tuấn Kỳ liếc khay cơm cô chưa kịp động đũa, “Cậu ăn có tí tẹo vậy?”
Thịnh Hạ: …
Trương Chú đã ngồi xuống bàn bên cạnh, nhìn Hầu Tuấn Kỳ hết nói nổi, “Quan tâm lắm thế, hay cậu ăn hộ cậu ấy luôn đi?”
Hầu Tuấn Kỳ phát giác không khí hơi sai sai, cuối cùng ngậm miệng, ngồi xuống cắm mặt và cơm.
Hai nữ sinh cùng bàn Thịnh Hạ đưa mắt nhìn nhau một hồi, cuối cùng nhìn Thịnh Hạ, ngập ngừng mãi không nói được.
Thịnh Hạ nhìn vào ánh mắt hai cô gái, một trong hai gom hết can đảm, lí nhí nói: “Cậu này, cậu quen Trương Chú hả?”
Thịnh Hạ cảm thấy đây không phải chủ đề hay ho, song vẫn gật đầu thật thà, “Ừ.”
Mắt cô bạn kia sáng rực, “Cậu có nick QQ của cậu ấy không?”
Thịnh Hạ vỡ lẽ. Là fan mới ai kia hút được sau màn xòe đuôi lúc sáng nay.
Cô lắc đầu, “Mình không có.”
Nói dối thì chột dạ, nhưng cô không muốn chuốc lấy phiền phức.
Nữ sinh ra chiều thất vọng, “Thôi vậy.”
Nữ sinh bên cạnh an ủi: “Nhìn cậu ấy là biết lạnh lùng rồi, nhưng thế cũng nói rõ các mối quan hệ rất sạch đúng không?”
Thịnh Hạ im lặng ăn cơm, bụng nghĩ: Cô có QQ của cậu, thế tức là cậu không sạch nữa? Chẳng lẽ trông cô giống dạng thiếu nữ hư hỏng ư, lô-gíc kiểu gì vậy?
Đúng lúc ấy bác gái phục vụ bưng ra ba cốc rượu nếp than nấu trứng gà đường đỏ, “Quà chủ quán tặng cho các bạn nữ.”
Không chỉ ba cô gái mà các nữ sinh khác trong quán cũng có phần. Ai nấy hồi hộp nhận ưu đãi, có người quay sang cảm ơn chủ quán, chị nở nụ cười sáng rỡ rạng ngời, “Phúc lợi khai giảng!”
Có nam sinh vờ khóc hu hu: “Sao bọn em không có?”
Chủ quán nói: “Con trai nuôi trong nghèo khó, nước lọc là đủ rồi.”
“Kiếp sau làm con gái.”
Nữ sinh đối diện nhỏ giọng: “Tuy là rất quan tâm, nhưng nóng đổ mồ hôi ra tặng cái này làm gì chứ, giá là nước ép dưa hấu thì tốt biết mấy.”
Một người khác nói: “Đúng thật.”
Thịnh Hạ chỉ cảm thấy có quà tặng là đã tốt lắm, bèn múc một muỗng rượu nếp, vị ấm nóng, ngòn ngọt.
Sau giờ nghỉ trưa, Thịnh Hạ đã quên sạch sẽ chuyện lúc sáng, trạng thái tinh thần buổi chiều lên một tầm cao mới. Trương Chú thấy cô lại khỏe khoắn như thường, không khỏi nghi hoặc: Sáng còn đau như vậy, mới một bát rượu nếp than đã hữu hiệu như thế?
Con gái đúng là sinh vật thần kì.
Hết tiết, Tân Tiểu Hòa chạy sang hỏi han, “Hạ Hạ, cậu đỡ hơn chưa?”
Thịnh Hạ ngẩn ra, nhớ mình đã nói dối bạn tốt, trong lòng dâng nỗi hổ thẹn.
Hai má cô thấp thoáng vệt đỏ, đôi mắt lao xao gợn sóng cảm động, hóa hổ thẹn thành biết ơn bật ra khỏi miệng: “Đỡ nhiều rồi, cảm ơn cậu nhiều nhé.”
Tân Tiểu Hòa tròn mắt: Mình đã làm gì mà cảm ơn?
Trương Chú cau mày quay sang: Cậu ta đã làm gì mà cảm ơn?
Tác giả có lời:
Trương Chú: Cảm ơn mình này!