“Vừa kết thúc.” Giám đốc Kelly nhìn hắn với vẻ mặt nghiêm túc: “Trưởng phòng Chu, anh làm rình rang thế này sẽ khiến học sinh trường tôi sợ đấy. Có thể thu hồi nhện đen của anh lại không?”
Con nhện đen lổm ngổm trên nóc thư viện to như một cỗ máy chiến đấu. Với sức mạnh của mình, nó hoàn toàn đủ khả năng phá sập tòa nhà kia trong nháy mắt, quả thật sẽ khiến các Lính gác nhỏ tuổi hoảng sợ. Chu Thiên Dịch thu hồi thực thể tinh thần của mình. Nhện đen thu bé lại bằng nắm tay, đứng trên vai hắn.
Chu Thiên Dịch nhìn sang phía Lục Tắc Hiên: “Tướng quân Lục, lúc tôi đến Học viện Lính gác thì thấy chim ưng của anh đang tuần tra trên không, nó có phát hiện ra điều gì bất thường không?”
Lục Tắc Hiên nói: “Không.”
Chu Thiên Dịch nhíu mày: “Kỳ quái. Có người vào phòng tài liệu từ cửa sổ tầng 15 mà nó không phát hiện à?”
Lục Tắc Hiên thản nhiên nói: “Trưởng phòng Chu đang nghi ngờ thị lực của chim ưng nhà tôi?”
Ánh mắt sắc lẻm của chim ưng trắng ghim thẳng vào con nhện đối diện. Nhện đen cũng nhìn chằm chằm lại nó không chút khách khí.
Hai thực thể tinh thần cấp S giằng co khiến mùi thuốc súng nồng nặc trong không khí.
Một lát sau, Chu Thiên Dịch thu mắt, lạnh lùng nói: “Tôi muốn sang Học viện Dẫn đường điều tra thử, Tướng quân Lục đi cùng không?”
Xung quanh ai cũng kinh ngạc. Chuyện này thì liên quan gì đến Học viện Dẫn đường? Ngược lại, Lục Tắc Hiên không hề bất ngờ, hắn nhanh chóng bắt kịp bước chân Chu Thiên Dịch.
Đương nhiên Chu Thiên Dịch biết Lục Tắc Hiên sẽ không nói dối. Lục Tắc Hiên cũng ý thức được mấu chốt của vấn đề: Đột nhập được vào tầng 15 nghe rất giống việc do Lính gác có năng lực leo trèo làm ra. Nhưng có thể thoát được tầm mắt chim ưng trắng cấp S của hắn, trèo tường chui cửa sổ ngay dưới phạm vi tuần tra của nó chắc chắn không phải Lính gác mà phải là Dẫn đường cấp cao.
Trên đường đi tới Học viện Dẫn đường, Chu Thiên Dịch trầm giọng nói: “Nếu là ám thị tâm lý, hẳn Tướng quân Lục phải nhận ra được mới đúng.”
Lục Tắc Hiên khẳng định: “Không phải ám thị tâm lý, kẻ kia không tấn công chim ưng trắng của tôi. Nhưng chim ưng trắng hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của kẻ đó.”
“Chẳng lẽ là…” Chu Thiên Dịch suy đoán: “Khả năng tàng hình vẫn hay được đồn đại?”
Hiện giờ xem ra chỉ có trường hợp này mới giải thích được mọi nghi vấn.
Nghe nói, một số thực thể tinh thần có khả năng ẩn thân của Dẫn đường có thể xóa bỏ cảm giác tồn tại của bản thân, giúp chủ nhân không bị phát hiện. Nếu kẻ kia có thể đánh cắp tài liệu trong thư viện giữa ban ngày ban mặt mà không ai trông thấy, thậm chí đến cả thực thể tinh thần chim ưng trắng cấp S cũng bị qua mặt, vậy kẻ đó chắc chắn phải có khả năng tàng hình cực mạnh, ảnh hưởng đến phán đoán của những người xung quanh.
Nhưng Lính gác cấp cao có thị giác rất tinh tường. Nếu đối phương là Dẫn đường cấp thấp thì vẫn sẽ để lộ sơ hở.
Lục Tắc Hiên nói: “Trừ khi kẻ đó là Dẫn đường cấp S.”
Nét mặt Chu Thiên Dịch đanh lại: “Cũng có thể là trên cấp S.” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Trên cấp S? Là S+ mạnh hơn cả cấp S sao? Hiệp hội Dẫn đường chỉ có Hội trưởng là S+, nghe nói đó là người đàn ông có sức mạnh tinh thần lớn nhất Liên bang.
Chưa từng nghe có Dẫn đường nào khác vượt qua được đánh giá cấp S.
Lục Tắc Hiên bất chợt nhớ tới một loạt chuyện xảy ra gần đây, từ người đứng đầu căn cứ B-73 ngã lầu cho đến hai Lính gác tấn công nhau rồi cùng chết thảm trên phi thuyền, lại thêm tài liệu ở thư viện bị mất trộm hôm nay… Tất cả những chuyện này liệu có liên quan gì đến nhau không?
Nếu gi ết ch ết Leonard và quản lý Công ty Khoáng sản là vì báo thù vụ tai nạn hầm mỏ tháng trước, vậy tại sao hôm nay lại đánh cắp tài liệu?
Lục Tắc Hiên mơ hồ cảm thấy phía sau màn có kẻ đang thực hiện kế hoạch gì đó nhưng hiện tại hắn còn chưa thể nghĩ ra.
Chỉ chốc lát sau, đoàn người đã đến Học viện Dẫn đường bên cạnh. Dẫn đường nhỏ tuổi luôn e ngại Lính gác mạnh mẽ tới gần, để không dọa sợ những học sinh này, Chu Thiên Dịch và Lục Tắc Hiên đều tự giác giấu bớt sức mạnh, thực thể tinh thần cũng thu nhỏ, ngoan ngoãn ở yên trên vai chủ nhân.
Trong hội trường lớn, lễ khai giảng vừa kết thúc, các học sinh trật tự ra ngoài. Lục Tắc Hiên liếc qua một cái là trông thấy ngay Dụ Nhiên giữa đám đông.
Dụ Nhiên 18 tuổi trông cực kỳ nổi bật giữa các bạn học mới 13. Cậu mặc bộ đồng phục màu trắng, miệng mỉm cười, đang nói chuyện với bạn cùng ký túc đi cạnh. Như nhận ra ánh nhìn của Lục Tắc Hiên, Dụ Nhiên ngẩng đầu. Đối diện với đôi mắt sâu của Lính gác, cậu lập tức ngượng ngùng cúi xuống.
Còn với Chu Thiên Dịch bên cạnh Lục Tắc Hiên, cậu không nhìn đối phương dù chỉ một cái, như thể hắn là một người xa lạ không quen biết.
Dụ Nhiên điềm nhiên bước qua trước mặt Chu Thiên Dịch.
Chu Thiên Dịch rảo bước, tiến về phía Giám đốc Học viện Dẫn đường: “Chào Giám đốc Tạ. Phòng chúng tôi hiện đang điều tra án, hy vọng có được sự phối hợp từ phía ông.”
Giám đốc Tạ khó hiểu: “Điều tra? Xảy ra chuyện gì?”
Chu Thiên Dịch nói: “Tạm thời không tiện để lộ. Nhờ ông mời toàn bộ giáo viên và học sinh tập trung tại phòng học ngay.”
Kinh động tới cả Trưởng phòng Điều tra, xem ra chuyện rất nghiêm trọng. Tạ Thời Dật bố trí người phát thanh lệnh tập hợp: “Mời toàn thể giáo viên và các bạn học sinh lập tức tới phòng học của mình.”
Nội dung phát thanh lặp lại ba lần, học sinh tự giác xếp hàng đi tới phòng học. Lớp 107 của Dụ Nhiên nằm ở tầng 10 của tòa lớp học. 40 học sinh ngồi ngay ngắn, chủ nhiệm lớp bước lên bục giảng, nhẹ nhàng nói: “Chào các em học sinh, bây giờ tôi sẽ phát tài liệu học tập và thời khóa biểu cho các em, ngày mai bắt đầu vào học chính thức…”
Các bạn học khác không nhận ra có gì bất thường, chỉ mình Dụ Nhiên đang kiên nhẫn chờ Chu Thiên Dịch bắt đầu.
Tập trung toàn bộ giáo viên và học sinh lại, Phòng Điều tra không đủ nhân lực tra hỏi tuần tự từng người. Đối tượng tình nghi lớn nhất của Chu Thiên Dịch chính là Dụ Nhiên.
Quả nhiên, lát sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Chủ nhiệm lớp bước ra, sau đó ngoảnh lại, gọi: “Em Dụ Nhiên, có người tìm em.”
Dụ Nhiên giả vờ khó hiểu bước ra khỏi cửa. Tiếp đó, cậu trông thấy Chu Thiên Dịch, Kloger và Kane của Phòng Điều tra, còn có cả Tướng quân Lục tới “hỗ trợ phá án”.
Nhện, bươm bướm, báo săn và chim ưng trắng, bị một đám thực thể tinh thần bao vây, cáo trắng nhỏ trên vai Dụ Nhiên sợ hãi co quắp lại, rúc vào hõm cổ chủ nhân. Giọng Dụ Nhiên cũng có vẻ căng thẳng, bất an: “Chào… chào các anh, tìm tôi có chuyện gì vậy ạ?” Dứt lời, cậu còn liếc nhìn Kloger rồi sợ lại lùi về sau một bước.
Kloger xấu hổ. Dù gì anh ta cũng từng thẩm vấn Dụ Nhiên, còn suýt nữa khiến cậu Dẫn đường cấp C này phát điên.
Chu Thiên Dịch băn khoăn nhìn chằm chằm Dụ Nhiên. Cậu học sinh Dẫn đường yếu ớt, đáng thương, vô tội này chính là kẻ có sức mạnh tinh thần lớn để mức đủ khả năng trí trá, phá hủy mọi thiết bị giám sát và chứng cứ, đánh cắp tài liệu ngay trước mắt chim ưng trắng sao?
Chu Thiên Dịch không dám chắc. Hắn chỉ hoài nghi một loạt những chuyện xảy ra gần đây có liên quan đến cậu Dẫn đường này nhưng hắn không có chứng cứ nào cả.
Lục Tắc Hiên thấp giọng giới thiệu: “Dụ Nhiên, vị này là Trưởng phòng Điều tra, Chu Thiên Dịch. Anh ta có vài câu cần hỏi em.”
Đối diện với ánh mắt Lục Tắc Hiên, Dụ Nhiên có vẻ yên tâm hơn một chút. Cậu gật đầu, nhìn về phía Chu Thiên Dịch, lễ phép chào: “Chào Trưởng phòng.”
Chu Thiên Dịch hỏi: “Hôm nay cậu có từng rời khỏi hội trường tổ chức lễ khai giảng không?”
Dụ Nhiên cẩn thận suy nghĩ, trả lời: “Trước khi buổi lễ bắt đầu, tôi có đi vệ sinh cùng các bạn cùng ký túc. Lễ khai giảng diễn ra rồi thì tôi không đi đâu nữa.”
Chu Thiên Dịch nhìn vào mắt Dụ Nhiên, thấp giọng nói: “Vậy chắc hẳn cậu vẫn nhớ Giáo sư Mạc Duy đã nói gì trong buổi lễ khai giảng chứ? Dẫn đường đều có trí nhớ rất tốt, cậu có thể nói lại một lượt không sai chữ nào không?”
Dụ Nhiên: “…”
Nếu Dụ Nhiên vẫn luôn ở hội trường, đương nhiên cậu sẽ nhớ được bài phát biểu của Giáo sư Mạc Duy. Nếu cậu từng lén trốn đi, cậu sẽ không biết rốt cuộc Giáo sư Mạc Duy đã nói những gì.
Khá lắm Chu Thiên Dịch, nghĩ ra cả cách này để thăm dò.