“Ngày mai đến công ty cùng tôi, nhớ mặc áo cổ rộng.”
“Anh… thật là…” Tiêu Linh liếc mắt nhìn anh. “Anh nhiều bệnh thật đấy.”
“Cô nói ai bệnh?”
Thấy người nào đó đã sắp nổi điên, Tiêu Linh ho khẽ:
“Thì bệnh sạch sẽ, bệnh thích chiếm hữu, thích khoe khoang. Tôi nói sai chỗ nào chứ?”
“Cô…” Lần này thì Hoắc Tư Thần có chút chột dạ, cô nói không sai, anh thích sạch sẽ, thích chiếm hữu, nhưng anh không phải loại người thích khoe khoang. Anh nhếch lông mày nhìn cô, thấy cô mở to mắt vẻ vô tội thì mở miệng: “Tôi chỉ tha cho cô lần này.”
“Ha ha.” Tiêu Linh không sợ anh nữa, còn cười anh. Thì ra anh còn biết nhường nhịn người khác.
Hiếm khi hai người ở cạnh nhau mà có vẻ hài hòa như thế, trong lòng Tiêu Linh cũng bớt nặng nề hơn. Không biết việc gì đang chờ đợi cô ở phía trước, nghĩ đến gia đình đều muốn chuyển lên đây ở, sợ xảy ra chuyện, cô quyết định nói cho anh biết:
“Cả bố mẹ tôi cũng muốn đến nơi này sống, anh… có thể giúp tôi giấu chuyện chúng ta được không?”
“Giấu?” Hoắc Tư Thần không hiểu sao cô lại muốn che giấu chuyện bọn họ, bao nhiêu người trèo lên được giường của anh đều hận không thể cho cả nước biết đấy.
“Có thể giấu được thì tốt.” Cô sợ họ biết sẽ đến Hoắc gia gây náo loạn, với tính tình của bố mẹ và chị gái, không làm thế mới lạ đấy.
“Được. Giúp cô giấu.” Hoắc Tư Thần gật đầu.
“Cảm ơn anh.”
Đây là lần thứ mấy cô mang ơn Hoắc Tư Thần cũng không rõ nữa.
“Không cần cảm ơn.”
“Anh là người đầu tiên đối xử với tôi tốt như vậy, nhưng mà, ngày mai tôi có thể mặc áo cao cổ đi làm không?”
“Không.” Hoắc Tư Thần chém đinh chặt sắt nói ra, nhớ tới trưởng ban sản xuất Lâm Thiếu Kiệt, anh cong môi cười: “Bên ngoài có thể giấu, trong công ty thì mặc áo cổ rộng một chút.”
“…”
Sự cảm động vừa xuất hiện trong lòng Tiêu Linh đều tiêu thất rồi. Con người này rõ ràng vẫn độc ác như cũ, tên đại ác!
“Anh có thể đừng phá không khí như vậy không? Tôi vừa rồi còn nghĩ anh là người tốt đó.”
“Tôi vốn là người tốt.” Hoắc Tư Thần trở về vẻ mặt lạnh lùng vốn có rồi ra lệnh: “Đã hết năm phút, vào nhà đi, bên ngoài có sương đêm, đừng để con trai tôi lạnh.”
Con trai con trai con trai! Sao anh lại không nghĩ đứa nhỏ này là con gái hả?
“N-nếu là con gái thì sao?”
Hoắc Tư Thần đột nhiên trở nên nghiêm túc:
“Tôi sẽ không nhận nó.”
Anh không dễ có con, nếu thật sự là con anh thì tốt nhất nên là một bé trai, để nó sau này lớn lên còn chống đỡ Hoắc gia và cả tập đoàn MR.