“Là chuyện của công chúa Helen ở Kerma. Cha của cậu ấy, chú Gadfiled trách cậu ấy đã không cẩn thận, nên mới để bị thương” – Roy thở dài. Anders nghe xong thì gật đầu. Ondo lại tiếp:
“Chú Gadfield phải nói là ác quỷ của tứ đại gia tộc luôn ấy. Hồi nhỏ, tớ lỡ rủ Rina trốn học đi vào rừng hái quả sồi, kết quả là bị chú ấy quát cho một trận ra trò. Đợt đó, cậu ấy phải nói là khóc nhiều lắm ấy”.
Anders nhớ lại những cử chỉ của Rina. Cô ấy nhút nhát, không dám nói lên tiếng lòng của mình, thì ra là có lí do.
“Chị Alice thì được xem là thiên tài, được chính hoàng đế Vincentio chỉ dạy từ nhỏ. Nên chị ấy thật sự rất giỏi. Vừa thông thạo kĩ năng chiến đấu, vừa thông thạo cả chữa thương. Nghe bảo chị ấy còn đang học cách sử dụng ma pháp bí truyền của tộc Lowry nữa”.
“Ma pháp bí truyền? Nếu như tớ đọc trong sách, thì đó là ma pháp có thể kiểm soát sức mạnh của hỏa long Bờ Bắc?”- Anders nhận ra ngay. Vì anh đã đọc được tài liệu đó trong thư phòng nhà Riller.
“Phải, nhưng hình như, ma pháp đó không phải cứ học là thực hiện được. Mà còn phải phụ thuộc vào nhiều thứ. Nên Anders, cậu vẫn phải cố gắng đấy”.
“Tớ hiểu rồi. Nhưng các cậu…thật sự muốn làm bạn với tớ sao?”
Roy ngơ người: “Tự nhiên lại hỏi kì quặc thế?”
“À, là vì…” – Anders ấp úng, thì bị Ondo gõ vào đầu:
“Tớ đã mua kem cho cậu, có nghĩa là đã coi cậu là bạn rồi, ngốc ạ. Bọn tớ đều là những người xuất thân từ gia tộc lớn, nên chẳng ai dám chơi thân cùng. Vậy mà cậu lại nhiệt huyết với tớ và Roy thế này, tụi này cũng phải đáp lễ chứ. Cũng đừng nghĩ là bọn tớ vì thấy cậu một mình nên mới chơi cùng nhé, là thật lòng muốn làm bạn nên mới làm thân đấy!”.
Anders nở nụ cười vui vẻ. Roy thì lẩm bẩm: “Cái tên Ondo này, đúng là tính nết nhiều chuyện khó bỏ”.
….
Gia tộc Lowry…
Ferenc, Lucas, Gadfield và Sylvanus ngồi trong thư phòng mật. Trông bầu không khí rất căng thẳng.
“Chuyện của hoàng đế Kerma, chúng tôi sẽ chấp nhận. Nhưng thưa hoàng đế, ngài định chọn ai làm người kiểm soát hỏa long trong người Anders đây?”
Sylvanus ngồi im một chút, rồi nói: “Ma lực của tộc Lowry thiên về giải trừ phong ấn, nên ta không thể mạo hiểm. Alice vẫn chưa thể tìm cách khai triển ma pháp đó, còn Rina thì chưa đủ kinh nghiệm để tìm hiểu.
Gadfield nói: “Tôi có ý này, thưa ngài”.
Một người mở cửa, bước vào trong. Đó là một người đàn ông nom có ngoại hình giống với Yue Presilia. Ông khoác lên mình bộ quần áo của pháp sư cảnh vệ cấp S.
“Dano?” – Lucas nhướn mày. Dano hành lễ với Sylvanus, rồi nói: “Tôi có thể kiểm soát được”.
“Nói gì mà nghe chắc như đinh đóng cột vậy chứ. Anh chỉ giỏi về nguyên tố đất, chứ đâu có giỏi về phong ấn. Nếu nói về phong ấn, chỉ có gia tộc Ascra là giỏi nhất thôi” – Sự ganh ghét của Ferenc đối với gia tộc Presilia bộc lộ rất rõ.
“Ferenc, tôi biết trong trận chiến đó, vì tôi mà vợ của anh, Bella đã bị trọng thương, nhưng…”
“Đủ rồi!!” – Ferenc giận dữ nói. Bella Marsilio, vợ của ông là một pháp sư trị thương rất giỏi. Bà thiên về nguyên tố mộc, nên rất am hiểu về các loại đan dược. Trong một trận chiến xảy ra khá lâu, vì cố gắng dùng ma pháp trị thương cho vợ chồng Dano, mà Bella đã bị kẻ địch phá hỏng đôi mắt.
“Tình cảnh đó, anh đã có thể dùng tường chắn để đỡ nhát song đao đó cho vợ tôi. Với một pháp sư trị thương, đôi mắt là tất cả. Vậy mà bây giờ, anh còn nhởn nhơ ở đây khua môi múa mép với cái ma pháp phong ấn gì đó của mình sao?”
Lucas ngăn Ferenc lại: “Ferenc, dừng lại đi. Không lẽ anh muốn hai gia tộc đối đầu nhau nữa sao!?”
Sylvanus giận dữ, đập tay xuống bàn: “Im hết cho ta!”