“Các ngươi đi xuống đi, không có chuyện không cần lại đây!” Ám vội vàng phân phó, bằng không có thể nhặt xác người.
Nhận ra ánh mắt khủng bố, lòng người trong *** kinh đảm run rẩy vội vàng trở lại bổn phận của mình, mĩ nam mặc dù đẹp, nhưng tính mệnh của mình quan trọng hơn!
“Các ngươi, có hay không cảm thấy trời vừa mưa thật sự kì a” Một bên lão bản xuống lầu hỏi.
“Kỳ quái a Mưa một hồi rồi sẽ ngừng!” Tiểu nhị giáp nói tiếp!
“Không có gì kỳ quái a…..”
“Đã nói các ngươi bổn. Bình thường trời mưa: trước tiên đó là nổi gió, có mây đen, sau đó sét đánh, mới có thể trời mưa! Cho dù không có đánh thiểm điện kia cũng sẽ có mây đen a. Sẽ có thời điểm biến chuyển. Chính là vừa nãy trước tiên trời mưa chậm rãi mới có mây đen, cho nên mới nói trận mưa này thập phần kỳ quái!”
“Ác,như vậy sao Lão bản ngài thật là hiểu biết sâu rộng. Trải qua những gì ngài vừa nói, tiểu nhân cũng thấy kỳ quái, lúc đầu còn có mặt trời, bất thình lình lại hạ khởi mưa to.” Tiểu nhị ất vội vàng nịnh hót tiếp tục nói.
Lão bản nghe hắn nói xong, cao hứng ngẩng đầu lên, một bộ dáng thực hưởng thụ.
“Rõ là mã thí tinh!” Tiểu nhị giáp khẽ hừ một tiếng.
“Ngươi nói ai” Tiểu nhi ất tức giận hỏi, muốn nói cũng không thể làm trò trước mặt lão a!
“Hừ!” Khinh thường hừ một tiếng, không để ý đến hắn, tiểu nhị giáp đi tới một bên!
“Sủng nhi, thế nào, này hợp hay không hợp khẩu vị” Lôi Duẫn Hạo cẩn thận nhìn sủng nhi bên cạnh, sợ y có một chút không khoẻ, vừa nãy khóc thành suối nhỏ. Không nghĩ tới bảo bảo lại cười vui vẻ như vậy, khi khóc lại càng làm cho người ta đau lòng, không khỏi ôm chặt sủng nhi, hắn không hy vọng y không vui, cũng sẽ không để y rơi lệ.
“Ân.. ” Không phải thực thích, không bằng tinh linh tìm thực vật ăn ngon. Nhưng đã là tốt lắm, sủng nhi không kén chọn.
Nhìn sủng nhi thờ ơ ăn, chỉ biết không hợp khẩu vị. Không bằng trong thâm sơn mới mẻ, cũng không có ngọt ngào như vậy. Xem ra quay về hoàng cung hảo hảo chiêu một đáng trù sư, vạn nhất sủng nhi không thích thực vật nơi này, phải về thâm sơn hắn biết làm sao bây giờ
Nhìn sủng nhi ăn đến khoé miệng sáng bóng, Lôi Duẫn Hạo bất giác hôn lên, liếm cái miệng của y, chậm rãi ly khai ghế ngồi, ôm lấy sủng nhi…….
“Ngô…..” Y đúng là rất thích, chính là hiện tại đang ăn cơm a.
“Tiểu sủng nhi……” Đầu lưỡi khẽ liếm đụng vào cánh môi mềm mại hồng nhuận, y thật sự rất đẹp, hắn hảo muốn đem y nhu vào trong lòng, một lát sau, Lôi Duẫn Hạo mới ân xá buông y ra.
Có hơi hỗn hển, hắn thật là, vì cái gì luôn hôn y chứ Nhớ tới Lôi Duẫn Hạo nói cái kia ‘bằng hữu chi lễ’ sủng nhi ánh mắt vòng vo chuyển, khoé miệng phấn hồng khiêu khích, “Dạ có phải hay không là bằng hữu chi lễ của ngươi đi”