Nguyên Lâm từ từ ngậm ngùi tiến lại gần, nhẹ nhàng cầm lấy tay cô bé, đôi tay ôm chặt đưa đặt lên trán mình. Trong lòng tự cầu nguyện một cách đầy hi vọng “Muội nhất định phải tỉnh lại, phải tỉnh lại. Là bọn ta đây có lỗi với cả gia đình muội”. Trong vô thức nước mắt lại từ từ lăn xuống trên má Nguyên Lâm lúc nào không hay.
Đằng xa thì lang bát cũng chỉ biết lặng nhìn, thở dài, ngồi nghịch mấy trò vô bổ lấy một que củi khác cắm xuống đất hất hất lên, rồi lại cúi xuống thổi vào bếp lửa trước mặt. Quay về phía Nguyên Lâm mà rằng:
_ Tỷ ấy bị thương vùng gáy khá nặng, tuy không nguy hiểm tính mạng nhưng với trình độ của đệ hiện tại thì chỉ cứu được đến đó thôi. Còn mặt khác thì phải chờ xem số kiếp của tỷ ấy vậy. Nhưng huynh đệ ta nếu mang theo tỷ ấy thì quả là một gánh nặng to lớn. Mà bỏ lại thì đệ quả thật không nỡ.
Được hồi lâu tự dằn vặt chính mình thì Nguyên Lâm cũng đứng dậy. Trở lại ngồi bên hòn đá được kê sẵn bên bếp lửa, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa cháy rực trước mắt. Trầm ngâm nửa ngày thì quay lại phía Lang Bát mà hỏi thăm:
_ Ta muốn đến thăm mộ phần phu thê Trương Thúc, đệ có thể dẫn ta đi được không?
Lang Bát chỉ thở dài, vừa chỉ tay ra ngoài vừa nói:
_ Huynh ra ngoài động, đi về hướng tây, men theo đống dấu chân đệ để lại là đến. Thuốc sắc sắp xong rồi, đệ phải ở lại chăm và canh chừng Yên tỷ nữa. Động huyệt này đệ vô tình phát hiện khi tìm chỗ chôn cất cho phu thê Trương bá bá, ngọn núi nơi xảy ra chuyện khá xa nơi đây. Tuyệt đối là an toàn, huynh cứ yên tâm mà đi.
Không nói thêm câu nào nữa, Nguyên Lâm đứng lên đi thẳng ra ngoài. Rồi nhìn ra xung quanh, căn động này bên trong khá sâu và rộng rãi, vậy mà bên ngoài kín đáo đến lạ thường, xung quanh có nhiều mỏm đá cây cối. Nếu không để ý kỹ thì chắc không bao giờ phát hiện ra.
Bên trong động còn có một khúc gập ở giữa, chặn hết ánh sáng lọt ra vào. Nếu ở bên trong chắc chắn sẽ không thể phân biệt được ngày đêm.
Hiện tại là sáng sớm ánh nắng đã bắt đầu chiếu rọi, sau khi ngắm được một hồi, Nguyên Lâm cúi xuống đất. Theo những gì mà Lang Bát dặn dò. Mặc dù đã nắng nhưng bên ngoài vẫn tương đối lạnh, do tuyết ngừng rơi nên dấu chân nhìn kỹ thì vẫn dễ dàng phát hiện, Nguyên Lâm từ từ men theo đến một nơi có địa thế khá cao, chung quanh có thể nhìn về bốn phía, tiên cảnh hữu tình.
Sau một hồi đi qua đống tán cây thông, tiếp tục quẹo phải quẹo trái. Cuối cùng là hai lăng mộ vừa đắp hiện lên trước mặt khá cẩn thận, tựa hồ nhóc Lang Bát cũng mất không ít thời gian để đào nên.
Không khí trở nên tĩnh lặng đến lạ thường, Nguyên Lâm nhìn phía ngôi mộ mà không kìm được nước mắt tiếp tục tuôn xuống. Hai chân quỳ dưới đất, hành lễ cúi bái:
_ Thúc Thúc, Thẩm Thẩm hai người hãy ra đi thanh thản, con đây đảm bảo dùng cả tính mạng để bảo vệ Yên Nhi một đời bình an. Hai người trên trời có linh thiêng mong hãy phù hộ cho Yên Nhi được khỏe lại.
Vừa nói cậu ta vừa cúi xuống dập đầu, tiếng khóc vẫn nhẹ nhàng cất lên trong cổ họng. Được một hồi chừng 1 canh giờ, thì bỗng nhiên một thanh âm của một nữ tử khác lạ không biết từ đâu cất lên:
_ Sáng khóc, tối khóc, còn suốt ngày la với hét thật là điếc tai quá đi.
Nguyên Lâm giật bắn người tí nữa thì rớt cả quai hàm xuống đất. Ánh mắt thất kinh nhìn về phía ngôi mộ của Huyền Mẫu. Trong đầu cậu vô số suy nghĩ hiện ra” Lại chuyện kỳ lạ gì nữa đây? Mấy ngày nay sao lắm chuyện kỳ lạ vậy chứ.”
Cả người cậu bỗng đổ mồ hôi ướt cả sống lưng. Trong lòng tự thắc mắc “Có phải âm thanh phát ra từ bên đó không nhỉ?” vừa dứt cái suy nghĩ thì âm thanh kỳ lạ đó lại tiếp tục vang lên.
_ Đúng rồi, là ngươi đã hại chết cả nhà ta. Ta bắt ngươi phải đền mạng.
Lúc này Nguyên Lâm trở nên chết lặng. Đôi chân cứng lờ đờ, hàm răng run như cầy sấy cắn vào nhau lạch cạch, hai mắt chỉ biết nhìn về phía ngôi mộ không rời mắt.
Cậu đã trải qua sinh tử hai lần rồi, mà toàn bộ là người đối với người, nhìn thấy rõ hình thù thì còn biết phòng tránh. Còn riêng nói về khía cạnh gặp ma giữa ban ngày thì chưa thấy bao giờ, từ nhỏ nghe nhiều đến câu chuyện thêu dệt về oan hồn đòi mạng. Cậu trong đầu không ngừng nghĩ thầm “Thôi xong, bá mẫu chết oan giờ đến đòi mạng rồi”.
Được hồi thì tự nhiên Nguyên Lâm lúc này hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, có vẻ như trong cậu đã thông suốt điều gì đó. Phút giây sợ hãi ban nãy bỗng nhiên biến mất, nhẹ nhàng duỗi tay chân cúi xuống bên phía phần mộ mà rằng:
_ Là con có lỗi với hai người rất nhiều. Nếu mạng của con có thể khiến hai người yên nghỉ thì hãy cứ lấy. Nguyên Lâm con sẽ không một lời oán than.
Rồi tiếng cười phá lên khoái chí bắt đầu phát ra, lúc này mới ra vẻ giọng xem chừng cũng là một cô nhóc.
Nguyên Lâm đứng dậy phát tắc, lấy tay tát lên mặt mình hai cái rõ đau. Tựa rất bàng hoàng về những âm thanh vừa rồi, một vài suy nghĩ linh tinh xuất hiện trong đầu cậu ta. “Ôi trời, có lẽ qua chuyện vừa rồi mà mình bị điên mất rồi. Giờ trong đầu mình còn tự phát ra âm thanh nữa”
Vừa nghĩ dứt thì giọng nói bắt đầu vang lên:
_ Ngươi không có nằm mơ hay bị điên đâu, hóa ra suy nghĩ của ta bên này lại có thể truyền âm thanh sang bên kia. Cái này đúng là hay thật à nha.
Nguyên Lâm dần dần nhắm mắt nhẹ nhàng tự an ủi bản thân mình trong phút chốc, rồi tò mò hỏi lại:
_ Cô là ai, sao lại ở trong đầu ta tự nói chuyện vậy?
Chẳng để Nguyên Lâm kịp nói dứt câu, cô bé bên kia đáp lại với vẻ cau có:
_ Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Tự nhiên hôm trước đang ngủ thì nghe thấy nhiều âm thanh kỳ lạ trong đầu. Lúc đầu ta cũng tưởng ta bị điên rồi nên đi khám rất nhiều, cuối cùng chẳng ra vấn đề gì cả. Mãi mấy ngày sau mới phát hiện, hóa ra đằng kia cũng là người thật nên mới thôi. Giờ thì ta dám chắc rồi…
_ Ngươi dám chắc cái gì? – Nguyên Lâm thắc mắc gặng hỏi
_ Ngươi là nhân vật game của ta, ta đang điều khiển nhân vật của mình ở một thế giới khác, ta sẽ cày ngươi lên trở thành bá chủ của thế giới này hahahaha…..
Nghe tới đây thì Nguyên Lâm, bắt đầu cảm thấy bực mình ra mặt. Vừa chịu bao nhiêu là đau thương, hiện tại Yên Nhi sống chết không rõ. Đột nhiên lại bị một tiểu cô nương khác không biết từ đâu mà ra, không ngừng nói năng lung tung trong đầu, cậu tỏ rõ thái độ khó chịu:
_ Cô nương à? Cô bị điên thật rồi đấy, ta không phải là cái gì đó của cô. Khôn hồn thì biến ngay ra khỏi đầu tôi đi.
Nói xong cậu ta cúi người phía ngôi mộ hành lễ lần cuối, rồi quay đi trở về phía thạch động. Nghĩ thầm “chắc chắn Lang Bát biết điều gì đó” phải về hỏi cho ra nhẽ mới được. Tự nhiên thanh âm cô nhóc lại phát lên:
_ Thôi ta không trêu ngươi nữa, giờ nói thật này. Mọi suy nghĩ trong đầu ngươi ta đều nghe rõ, nên đừng hòng nghĩ cái gì đó khác. Cái tên tiểu đệ đệ đó của ngươi không đáng tin đâu, trong những ngày ngươi bất tỉnh ta nghe được nhiều thanh âm kỳ lạ lắm đó.
Nguyên Lâm tức đến thất khiếu bốc khói, ngay lập tức đáp trả lại lời nói của đối phương:
_ Hừm, đừng xía mồm vào chuyện của tôi. Cái gì cô cũng có thể có, nhưng ta dám chắc là cô không có cái gọi là duyên.
Nói xong, Nguyên Lâm quay người đi một mạch trở về sơn động ban đầu. Cô nhóc trong đầu cậu ta, cũng vì thế mà luyên thuyên suốt cả dọc đường. Cậu vốn dĩ là người trầm tính ít nói, giờ thì chẳng biết là kiếp trước cậu làm chuyện ác gì. Mà giờ nhặt cả bộ nói nhiều nam nữ đủ cả, một mình tên Lang Bát đã khiến cậu ta nếm mùi đời rồi giờ còn thêm cô nhóc này nữa.
Quả thật là sống chẳng yên thân!