Nếu như ngày đó cô không có những suy nghĩ bồng bột, nếu như ngày đó cô không hành động nông nổi, thì có lẽ giờ đây cái giá cô phải trả không đắt bằng việc mất đi đứa con của chính mình.
“Chúng ta cãi duyên trời, không thắng được số phận.”
Hà Mật Khuê vừa chớp nhẹ mi, bao nhiêu nước mắt kìm nén lập tức tuôn trào.
Cô muốn quay lại như trước đây, vô tư vô nghĩ. Không cần phải lo chuyện làm dâu sinh cháu cho người khác, không cần mang tương tư gửi gắm cho bất kỳ ai, càng không cần sợ người đầu ấp tay gối thay lòng đổi dạ.
Kiều Dương đứng một bên, dõi theo Hà Mật Khuê khóc trong uất nghẹn. Anh chầm chậm đến bên cô, nhưng cái nắm tay còn chưa kịp chạm đã bị cô lạnh lùng xua đuổi.
“Xem như tôi cầu xin anh, hãy cứ xem như giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì. Tôi thật sự rất mệt mỏi, tôi càng không đủ vị tha và hiểu chuyện cho sự bận rộn cùng các mối quan hệ của anh.”
Dứt lời, Hà Mật Khuê phũ phàng quay mặt đi, tuyệt tình tuyên bố: “Đứa bé mất rồi, giữa chúng ta cũng chẳng còn liên quan đến nhau.”
Dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng nói của Hà Mật Khuê lại nghẹn ngào khó giấu.
Ngay khi Hà Mật Khuê vừa định nhích người nằm xuống tránh mặt, Kiều Dương bất ngờ nhào đến ép sát cô vào thành giường.
Hà Mật Khuê giật thót mình giương mắt nhìn chằm chằm vào Kiều Dưong trong căng thẳng. Đối diện với cô là đôi mắt sâu hút chứa những tâm tư bí ẩn, khác hẳn với ánh mắt trầm ổn dịu dàng như thường lệ của Kiều Dương.
Kiều Dương không nói gì, chỉ im lặng quan sát mắt mũi đỏ ửng vì khóc của Hà Mật Khuê, nét mặt của cô vừa đau đớn mệt mỏi, lại tựa như vừa tức giận oán trách anh.
Đấu mắt một lúc lâu, Kiều Dương đương nhiên là người chịu thua trước. Anh giơ tay lau nước mắt trên mặt Hà Mật Khuê, nhẹ giọng an ủi: “Con cái là trời ban, nhưng dâu nhà họ Kiều là cướp lấy.”
Ấn đường của Hà Mật Khuê hơi cau lại khó hiểu, còn chưa kịp thông suốt câu nói vừa rồi, Kiều Dương đã tiếp lời: “Em muốn khóc thì cứ khóc, muốn tức giận thì tức giận, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Anh chưa từng lừa dối em, chỉ là đứa bé ấy không có duyên với chúng ta.”
Trong con ngươi trong suốt của Hà Mật Khuê lập tức dâng lên màng nước khi nghe Kiều Dương nói. Chớp mắt, đôi môi tê rần của cô đã bị đôi môi nồng ấm của anh phủ lên.
Nụ hôn mang theo sự chân thành của Kiều Dương bị Hà Mật Khuê biến thành nụ hôn phớt lờ khi cố ý tránh đi. Chính sự ngọt ngào của Kiều Dương mang đến đã làm Hà Mật Khuê như kẻ mụ mị, từng ngày lại càng lún sâu.
Hiện tại, Hà Mật Khuê đã suy nghĩ thông suốt, cô không muốn tiếp tục cuộc sống của hiện tại, bởi có quá nhiều cảm xúc và thử thách. Cô muốn quay lại trước đây, làm một người tự do tự tại, tự kiếm tiền tự hưởng thụ, sẽ không vì ai mà rơi nước mắt.