Những âm thanh trong phòng, mỗi một âm thanh đều truyền vào trong tai Bạch Lạc.
Sơ với vừa nãy còn lớn tiếng hơn nhiều lần.
Rõ ràng bất quá là nghe chút thanh âm mà thôi, Bạch Lạc lại cảm thấy giống như một con dao sắc nhọn, đang cắt từng nhát từng nhát vào trái tim y, lăng trì trái tim y.
Bạch Lạc căn bản không cách nào nghe tiếp nữa…
Y thống khổ giãy giụa, ra sức đẩy đám người trước mặt.
Kỳ thực thân thể y đã rất tệ rất tệ rồi, y căn bản không có nhiều sức lực như vạy.
Nhưng mà lại dễ dàng nhẹ nhàng đẩy đám người trước mắt ra.
Bạch Lạc nhanh chóng chạy về phía trước, nhanh chóng biến mất.
Còn những người này lại nhìn nhau âm lãnh cười.
Cố ý lớn tiếng hét: “Bạch Lạc chạy rồi, nhanh bắt hắn lại!”
Bạch Lạc là Xích Viêm chính mình ra lệnh bắt y đứng ở đây.
Nhưng mà gia hỏa này cư nhiên chạy rồi, đám người này chính là muốn để Xích Viêm biết.
Tên gia hỏa đáng chết, nhiều năm như vậy, thật sự bị vương gia chiều hư rồi.
Cư nhiên ngay cả mệnh lệnh của vương gia cũng không nghe.
Vậy nên Bạch Lạc là bọn họ cố ý thả đi, chính là muốn khiến vương gia càng thêm chán ghét Bạch Lạc.
Bọn họ cũng không dám làm phiền khi vương gia đang làm chuyện kia.
Chỉ là muốn để vương gia biết, Bạch Lạc kia rốt cuộc là không coi ai ra gì, vô pháp vô thiên cỡ nào!
Vốn tưởng rằng vương gia ít nhất cũng làm xong chuyện mới xử phạt Bạch Lạc.
Đám người này đều nghĩ chính mình phải đi cáo trạng như nào.
Nhưng mà khiến bọn họ không ngờ tới là, Xích Viêm thế nhưng lập tức đẩy cửa phòng ra.
“Tên hỗn đản kia cư nhiên chạy rồi? Các ngươi rốt cuộc làm việc kiểu gì vậy?”
Những tên thị vệ này vội vàng quỳ xuống.
“Chúng ta cũng không không cố ý để Bạch Lạc chạy mất. Chỉ là hắn đột nhiên ra tay, chúng ta căn bản không có phản ứng kịp.”
“Nhưng mà hắn còn nói, chúng ta không có quyền quản hắn, ngay cả vương gia cũng không có quyền quản hắn.
Nếu như chúng ta dám khống chế hắn, sau này hắn nhất định cho chúng ta biết tay!”
Xích Viêm nghe đám người này nói, sắc mặt quả thực vô cùng khó coi.
Bạch Lạc cái tên hỗn đản này!
Cư nhiên dám nói ra những lời cả gan làm loạn như vậy!
Y quả thực là đang tìm chết!
Xích Viêm đột nhiên đi về phía trước.
————
Bạch Lạc bước lớn bước vào phòng mình.
Cảm xúc cả người y triệt để sụp đổ.
Nước mắt sớm đã làm mờ hai mắt y.
Rõ ràng biết là bản thân ngay cả tư cách đố kị cũng không có, nhưng mà Bạch Lạc chính là không cách nào khống chế được trái tim mình…
Bạch Lạc liều mạng ở trong lòng nói với chính mình.
Hắn không phải của ngươi…
Ngươi khóc cái gì?
Ngươi là cái đồ vô dụng!
Hắn sớm muộn cũng phải thành thân với người khác…
Tại sao còn vọng tưởng?
Vọng tưởng thứ mà bản thân vĩnh viễn cũng không có được.
Hắn chán ghét ngươi như vậy.
Ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn thấy ngươi!
Ngươi rốt cuộc đang khóc cái gì?
Ngươi ngay cả tư cách khóc cũng không có…
Nhưng mà Bạch Lạc lại căn bản vô pháp khống chế nước mắt của mình.
Bạch Lạc dùng sức cắn tay mình, muốn khiến cho nước mắt kia không rơi xuống nữa.
Đã đủ mất mặt rồi, y đã không muốn mất mặ thêm nữa.
Nhưng mà, cho dù cánh tay bị cắn bát rồi.
Y cũng không thể khiến cho nước mắt ngừng rơi…
————
Xích Viêm đã sắp bị Bạch Lạc làm tức chết rồi.
Hắn thật không ngờ Bạch Lạc cư nhiên dám cả gan làm loạn như vậy.
Y cư nhiên ngay cả mệnh lệnh của mình cũng dám không nghe.
Bảo y đứng ở ngoài cửa, y lại dám nói đi là đi!
Còn nói cái gì mà chính mình không quản được y!
Xích Viêm cảm thấy bản thân diễn kịch trước mặt Bạch Lạc, căn bản giống như một tên ngốc.
Người kia không những không để tâm, lại còn nói ra những lời như vậy!
Xích Viêm nghiến chặt răng, hận không thể ngay lập tức bóp chết Bạch Lạc.
Hắn bước bước lớn tới của phòng Bạch Lạc, một chân đạp cửa phòng mở ra.
Muốn bắt người này lại, dạy dỗ y một phen!
Nhưng mà, khi hắn đạp cửa mở ra.
Lại nhìn thấy,
Trong một cái góc nho nhỏ.
Người kia lại vô cùng đáng thương ngồi xổm ở đó.
Cả người giàn giụa nước mắt…
Thanh âm nức nở trầm thấp liên tục tuyền tới, y gắt gao cắn tay mình, giống như không muốn khóc ra tiếng.
Xích viêm không dám tin nhìn hình ảnh trước mắt, mày nhíu chặt lại.
Trái tim lại đột nhiên hung hăng co rút.