Đành rằng hắn thích Phi Diên thật nhưng chưa bao giờ có ý tách hai cha con họ ra. Làm thế có khác gì khiến Phi Diên hận hắn đâu. Giờ hắn lỡ miệng nói những lời tồi tệ kia, hắn sợ mình muốn xin lỗi cũng muộn rồi. Tử Hằng lúc này rất muốn tát cho bản thân mấy cái.
…***…
“Cha, mình phải đi thật sao?” Phi Diên đứng ngẩn người nhìn cha mình sắp xếp đồ đạc cho vào tay nải. Mắt cậu nhóc rưng rưng sắp khóc đến nơi. ” Con không muốn xa Mai nương, xa Tiểu Kỳ, Bối Bối (hai người con trai của Mai nương) đâu.”
“Diên nhi ngoan, có phải chúng ta đi mãi mãi đâu. Chúng ta chỉ đi xa một thời gian rồi sẽ quay về thôi.”
“Cha à, Tử Hằng thúc thật sự muốn bắt con đi sao? Thúc ấy tốt với chúng ta lắm mà.”
“Hắn tốt với con chứ không phải với ta. Hôm nay hắn đã ép ta phải giao con cho hắn, nói có thể nuôi dưỡng con tốt hơn ta. Con có muốn đi theo hắn bỏ cha con ở lại không?”
“Dĩ nhiên là không rồi. Cha là cha của con mà, con sẽ không bao giờ bỏ cha đi đâu.”
Hồng Thanh hài lòng xoa đầu con trai.
“Ừ. Cho nên nếu không muốn hắn bắt con thì chúng ta mau đi thôi. Đi đến nơi nào mà hắn không biết. Sau khi hắn đi rồi chúng ta lại trở về. Được không?”
“Hằng thúc ác lắm! Thúc ấy muốn bắt con phải xa cha. Con không thích thúc ấy nữa. Nếu còn gặp lại con nhất định sẽ đánh thúc ấy.”
“Đúng đấy. Nếu gặp lại cha cũng sẽ đánh hắn.”
Mai nương cầm một bọc nắm cơm vừa làm xong đưa cho Hồng Thanh, lo lắng hỏi:
“Đệ có chắc đệ đi như thế này người kia sẽ không tìm được hai người không? Nghe đệ nói thì hình như hắn làm quan gì đó lớn lắm mà.”
“Bây giờ lo lắng cũng không còn kịp nữa. Dù sao đệ cũng sẽ không đứng im nhìn hắn cướp con đệ đi đâu. Hắn ta chỉ nhất thời hứng thú với Diên nhi thôi. Qua một thời gian hắn rồi sẽ quên thằng bé mà tìm thấy một đứa khác thú vị hơn thì sao. Lúc đó đệ sẽ lại quay về tìm mọi người.”
“Ôi trời! Không lẽ kẻ này là một tên tâm thần cuồng trẻ con sao? A Thanh, sao số hai cha con đệ lại khổ thế chứ? Bao nhiêu năm qua khổ cực đệ chịu còn chưa đủ sao?”
Hồng Thanh lấy tay áo nhẹ nhàng chấm nước mắt Mai nương, mỉm cười an ủi:
“Đệ không sao đâu. Như tỷ nói đấy mấy năm qua đệ chịu khổ quen rồi. Chuyện này có là gì. Cảm ơn ba mẹ con tỷ một năm qua đã luôn ở bên chăm sóc cho cha con đệ.”
“Nói gì vậy? Tiền nuôi mấy miệng ăn này hầu như đều là đệ nai lưng kiếm về. Ta có giúp được gì đâu.”
“Sao lại không? Nhờ có tỷ mà đệ được ăn những bữa ngon lành đấy. Tỷ biết đệ nấu dở lắm mà.”
Mai nương bật cười trong khi nước mắt vẫn chảy không ngừng. Một năm trước khi Hồng Thanh đón ba mẹ con họ về chăm sóc quả thực nấu không ngon. Món mà cậu ấy nấu ngon nhất là cháo. Mấy ngày đầu cậu ấy cậu ấy chỉ toàn nấu cháo, ăn đến phát ngán thì thôi. Sau đó cô mới bắt đầu dạy cho Hồng Thanh cách nấu. Cho đến bây giờ vẫn không tiến bộ lắm.
“Hai cha con nhớ phải chăm sóc tốt cho bản thân đấy.”
“Đệ biết rồi.”
Mai nương ôm lấy Phi Diên. Thằng bé không kìm được bật khóc. Mấy đứa nhóc kia không kìm được cũng khóc theo. Rốt cuộc Hồng Thanh và Mai nương phải vất vả mà dỗ dành chúng.
…***…
Lục Ly và Danh Thần đứng bên hành lang nhìn nhau lo lắng mà không dám lên tiếng. Ở bên ngoài sân chủ tử của họ và thế tử Châu Mộ Văn đang dùng vũ khí đánh nhau chan chát. Lực ra tay của chủ nhân họ không hề nhẹ, như bị ức chế trong lòng muốn xả hết ra. Mộ Văn phải vất vả lắm mới chống đỡ được.
“Huynh đừng giận đệ nữa được không? Đệ cũng không phải cố ý.”
“Ta không giận đệ. Ta là đang giận chính mình.”
Mộ Văn khóc không ra nước mắt. Ai nhìn vào cũng có thể thấy biểu ca của hắn đang nhè hắn mà tấn công rất dữ dội đến mức ai cũng không dám can thiệp. Hắn thừa nhận lúc đó hắn đã cố tình nói như thế cho Hồng Thanh nghe thấy. Ai bảo biểu ca của hắn cứ chối đây đẩy không chịu thừa nhận có mối quan hệ đặc biệt với Hồng Thanh nên hắn mới cố tình làm thế để thử xem. Bây giờ huynh ấy về đây đánh hắn dữ dội thế xem chừng là cãi nhau to rồi. Có thể khiến biểu ca của hắn có dáng vẻ này thì người tên Hồng Thanh kia cũng thật có bản lĩnh.
Tử Hằng đánh đến lúc cây thương của mình bị gãy mới chịu dừng lại. Mộ Văn ngồi phịch dưới đất thở dốc, chân tay mỏi rã rời. Tử Hằng cũng mệt không kém gì nhưng tâm trạng có vẻ cũng không khá hơn mấy.
“Nếu huynh thấy không cam tâm thì đi xin lỗi người ta đi!”
“Hắn sẽ không chịu gặp ta nữa đâu.”
“Huynh chưa thử sao lại nói chắc thế. Hồi sáng có lẽ giận như vậy nhưng đã qua mấy canh giờ rồi, chắc cũng đã nguôi giận rồi cũng nên.”
Tử Hằng chỉ im lặng không nói gì. Có vẻ như chưa sẵn sàng muốn đi. Bình thường hắn sẽ bảo Danh Thần đi xem nhưng giờ hắn không yên tâm giao cho y chút nào. Tử Hằng bực bội đi vào trong phòng. Lúc đi ngang qua Danh Thần, hắn lườm mắt nhìn y bằng ánh mắt sắc như dao khiến y rét run. Danh Thần khó hiểu quay qua hỏi Lục Ly:
“Có phải chủ tử vừa mới lườm ta không?”
“Chắc thế.”
“Ta đã làm gì vậy? Ta nhớ mình không có nói gì mà.”
“Biết đâu được.”
Lúc Tử Hằng có đủ can đảm để đi tìm Hồng Thanh xin lỗi thì người đã chẳng còn ở đó nữa rồi.