Cẩm Anh: “…” Sao dạo này ai cũng kỳ lạ thế nhỉ? Hết chị y tá tới bác bán hàng. Cô cũng không phải ngốc, thừa biết thứ trên bàn kia là gì.
“Sao hả, mua thì nói một tiếng.” Bác bán hàng đã thanh toán xong cho mấy vị khách trước đó liền quay sang hỏi cậu.
Nhật An ngước lên đối diện thẳng mặt bác: “Ý cháu là áo để che mưa ấy ạ.”
Thiếu niên tỉnh bơ đáp, vừa nói còn vừa minh hoạ bằng cách chỉ tay ra ngoài trời.
Bấy giờ bác bán hàng mới à lên: “Vậy mà không nói sớm.”
Có phải cháu không nói sớm đâu, tại đầu óc bác quá đen tối ấy chứ.
Bác bán hàng muối mặt, bình thường khách ngại nên vẫn ám chỉ theo cách đó rồi cũng thành quen chứ đâu phải tại bác.
“Hết áo mưa cánh dơi rồi, chỉ còn áo mưa theo bộ thôi.”
“Vậy cũng được ạ.”
Nhật An thuận tay lấy vài viên kẹo gần đó tính tiền cả thể, xong đâu đấy cậu đưa chúng cho Cẩm Anh.
“Cho tớ hả?” Cô nhìn cậu như thể muốn hỏi tại sao cậu lại cho tớ chứ không phải câu vừa mới nói ra.
“Ừm, cho người bị ốm.” Cậu không biết cô có giả vờ hay không, tâm tư cô bạn này thật khó đoán, dường như có một bức tường vô hình được chính cô xây lên để ngăn cách với thế giới bên ngoài. Kì lạ thay điều đó lại làm cậu hứng thú muốn từng bước phá vỡ bức tường đó.
Cẩm Anh nghe vậy cho rằng cậu đang khịa mình nhưng nể tình cậu chở cô về nên cô không thèm chấp.
“Cậu mặc áo mưa vào đi.” Nhật An đưa bộ đồ cho cô.
“Còn cậu thì sao?”
Cậu kiên quyết dí áo mưa vào tay Cẩm Anh: “Tớ nói rồi mà, con trai bọn tớ không cần mấy thứ này vẫn không việc sao.”
Cẩm Anh đành bất đắc dĩ mặc đồ vào rồi tiếp tục hành trình về nhà đầy gian nan. Cô cảm thấy hình như con trai thường thích tỏ ra mạnh mẽ thì phải, là người chứ có phải thần đâu mà mưa nắng bão bùng đều không sợ bị ốm.
Trời lúc mưa lúc tạnh hệt như lòng người khó dò, thiếu niên hứng trọn tất cả, mưa cứ xối vào mặt cậu cực kì khó chịu, Cẩm Anh ngồi đằng sau cũng thấp thỏm không yên. Đến lúc về nhà cậu thì mưa đã ngớt, cô liền cởi bộ quần áo mưa ra định trả Nhật An.
“Không cần đâu, cho cậu đó.”
Cẩm Anh vẫn lắc đầu nguầy nguậy: “Đồ của cậu sao tớ nhận được.”
Như ngộ ra điều gì cô tiếp tục: “À, để tớ về nhà giặt sạch rồi mang trả cậu.”
Nhật An nhướn mày, cô bạn này suy nghĩ xa xôi vậy, cậu đâu có ý chê bẩn.
Thiếu nữ xoè tay trước mặt cậu: “Tớ mượn điện thoại cậu được không?”
Lại gì nữa đây? Nhật An định từ chối nhưng cuối cùng chẳng hiểu nghĩ thế nào mà lại đưa điện thoại của mình cho cô. Cẩm Anh sau khi thêm bạn bè với cậu trên Facebook thì trả lại điện thoại cho đối phương.
Kể ra Facebook của Nhật An khá kì lạ, không đăng gì đã đành nhưng đến cả ảnh đại diện lẫn ảnh bìa đều không để, còn cài đặt 7749 chế độ riêng tư, vòng tròn bạn bè có hai người thêm cô nữa là ba. Cẩm Anh dùng Messenger là chủ yếu nhưng ít ra cô còn để ảnh đại diện, tuy không phải hình cô mà là hình một cô bé chibi.
Nhật An thắc mắc hỏi: “Cậu định làm gì?”
Cẩm Anh nhìn cậu, thản nhiên đáp: “Nhắc cậu uống thuốc chứ còn gì nữa, cậu mà cảm ra đấy tớ lại thấy có lỗi.”
Cậu vội xoay người cô: “Được rồi cậu mau về đi không lát nữa mưa tiếp đấy.”
Mèo: Nay “ra dẻ” quá Nhật An ơi!
Wattpad: meongungay111