Cô bị một gã đàn ông xa lạ chặn đường, hình như hắn đang bắt chuyện với cô. Hạ Úc Thanh không hề tỏ vẻ sợ hãi, chẳng biết nói gì mà còn khiến hắn cười phá lên.
Sau đó, gã đàn ông kia bỗng tiến lại gần.
Hạ Úc Thanh lập tức lùi lại phía sau nửa bước, đưa tay lên vịn vào lan can cầu thang.
Phía trên đoạn thang, ánh đèn xanh lam, vàng cam, hồng phấn, trắng lóa, luân phiên rọi xuống. Lúc ánh sáng trắng tỏa xuống, độ sáng ở mức cao nhất, Lục Tây Lăng mới thấy rõ, “tinh túy” của cái áo croptop dài tay trên người cô thật ra là ở sau lưng.
Phía sau khoét sâu, đan dây, để lộ ra một mảng da thịt. Mặc dù diện tích hở không lớn, nhưng vị trí lại rất khéo, lên một phân hay xuống một phân sẽ làm mất đi sự tinh tế ấy.
Người đàn ông kia nói: “Anh thấy em xinh quá nên thật lòng muốn mời em uống một ly rượu ấy mà.”
Trong tiếng nhạc, Lục Tây Lăng nhận ra giọng nói lảnh lót của Hạ Úc Thanh, cô nói: “Tôi cũng thật lòng nói cho anh biết, tôi thật sự không có hứng thú, cũng không thích uống rượu.”
“Có thể hỏi là vì sao không?”
“Anh muốn nghe thật à?”
Có lẽ gã đàn ông kia nghĩ mình gặp được một cô gái vô cùng đẳng cấp, liền nhướng mày nói: “Đương nhiên là muốn nghe rồi.”
Hạ Úc Thanh nghiêm túc nói: “Tôi cảm thấy đàn ông mặc quần thụng hiphop như thế này cực kỳ xấu.”
“…”
Nghe thấy thế, Lục Tây Lăng không kiềm chế được, khóe miệng nhếch lên một cái, sau đó anh lên tiếng: “Còn chưa lên à?”
Hạ Úc Thanh quay đầu, nở một nụ cười tươi rói, “Chú Lục.”
Cô nâng cánh tay, định che sau lưng, nhưng nhớ đến lời Lục Sênh nói thì lại buông xuống. Quay đầu nói một câu “xin lỗi nhé” với gã kia, rồi xoay người đi về phía Lục Tây Lăng.
Hạ Úc Thanh tới gần, Lục Tây Lăng cố kiềm chế để không nhìn ra sau lưng cô, lại đưa mắt nhìn xuống cổ tay cô, “Không đeo vòng tay à?”
“Sợ hôm nay nhiều người làm rơi mất, nên cháu không đeo.”
Lục Tây Lăng “ừm” một tiếng.
Hạ Úc Thanh theo Lục Tây Lăng vào phòng, Châu Tiềm lên tiếng chào cô trước, rồi hỏi luôn: “Cô Lục không lên à?”
Hạ Úc Thanh đáp: “Chị ấy đang đón bạn ạ.”
“Để tôi xuống xem sao.”, Châu Tiềm vừa nói xong liền đứng dậy, nhưng nhớ ra ông chủ còn đang ở đây, bèn quay đầu lại nhìn.
“…”, Lục Tây Lăng chán nản, “Nhìn tôi làm gì? Chờ tôi cản cậu lại à?”
Châu Tiềm vội lao đi.
Hạ Úc Thanh ngồi xuống cạnh Lục Tây Lăng, anh lấy menu rượu trên bàn đưa cho cô, bảo cô xem xem muốn uống gì.
Một người bạn cười hỏi: “Lục tổng, đây là?”
Lục Tây Lăng chỉ nói bằng giọng thản nhiên: “Hạ Úc Thanh.”
Không giới thiệu thân phận, như vậy mới khiến người ta phải nghĩ sâu xa.
Người đó cười, trực tiếp hỏi Hạ Úc Thanh: “Cô Hạ là bạn của Lục Sênh à?”
Hạ Úc Thanh gật đầu, “Vâng ạ, em là…”
Lục Tây Lăng lập tức ngắt lời cô, ngón tay chỉ vào menu rượu trong tay cô, “Muốn uống gì?”
Suy nghĩ của Hạ Úc Thanh bị anh dắt đi, cô thật thà nói: “Cháu mới chỉ từng uống bia với rượu trắng, không biết nên chọn thế nào.”
“Cô còn uống cả rượu trắng?”
“Từng uống ạ. Hồi ở quê, đến Tết hoặc chúc thọ người lớn tuổi trong nhà, sẽ bị yêu cầu kính rượu.”
“Tửu lượng thế nào?”
“Bình thường thôi ạ. Cũng không thích uống lắm.”
Lục Tây Lăng liền hỏi: “Thế để tôi gọi cho cô nhé?”
Hạ Úc Thanh cầu còn không được, vội gật đầu.
Những người trong phòng nhìn thấy cảnh này đều cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Hai người này, rõ ràng là làm như không có ai ở đây vậy.
Bình thường Lục Tây Lăng đối xử với em gái bằng thái độ gì, tất cả mọi người đều biết. Lục tổng có tiếng là mặt than, tính tình khó gần, tuy những người hay tiếp xúc vẫn biết anh là người ngoài lạnh trong nóng, nhưng bên ngoài, rất ít khi thấy anh đặc biệt có kiên nhẫn với ai.
Muốn Lục tổng gọi rượu hộ ư? Lục tổng sẽ nói: Không có mắt à, không biết chữ trong menu à!
Mọi người đều bị sự hiếu kỳ tra tấn quằn quại, nhưng lại chẳng dám hỏi.
Không biết là ai khơi mào, vụng trộm kéo mọi người có mặt vào một nhóm chat, cùng thảo luận về chuyện này, cuối cùng vẫn không cho ra được một kết luận xác đáng, rằng cô Hạ này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Nhưng lại có người nhớ ra tin đồn mơ hồ từ tận năm ngoái: Có phải là cô gái được giấu trong Thanh Mi Uyển không?
Có người phụ họa: Rất có khả năng!
Một lát sau, rượu được mang lên.
Thứ Lục Tây Lăng gọi cho Hạ Úc Thanh là Campari, Calpis và soda, thêm một viên đá.
Màu hồng nhạt, trông giống nước ngọt hơn, Hạ Úc Thanh uống một ngụm rồi gật đầu, “Không có vị rượu, ngon ạ!”
Ánh mắt cô long lanh, đối với tất cả mọi thứ, cô đều phản hồi một cách đơn giản mà trực tiếp như vậy.
Lục Tây Lăng khẽ cười một tiếng.
Trong lúc nói chuyện, Châu Tiềm đã quay lại, chỉ có một mình anh ta.
Hạ Úc Thanh hỏi anh ta: “Chị Sênh Sênh đâu ạ?”
“Một lát nữa lên.”, Châu Tiềm ủ rũ ngồi xuống, tự rót cho mình một cốc rượu.
Không lâu sau, rốt cuộc Lục Sênh cũng lên, còn dẫn theo một người nữa.
Đó là một gã đàn ông trẻ mang nét điển trai vô cùng có tính xâm lược, Lục Sênh nắm tay gã ta, kéo vào trong, cũng không giới thiệu nhiều, chỉ cười bảo: “Đây là Seb.”
Sau đó lại chỉ vào Lục Tây Lăng, giới thiệu với gã, “Đây là anh trai em.”
Lục Tây Lăng nâng hờ mí mắt lên, không có phản ứng gì nhiệt tình cả.
Lục Sênh kéo Seb ngồi xuống cùng ghế dài với hội Lục Tây Lăng.
Châu Tiềm đứng dậy, cầm cốc rượu, không nói lời nào mà chuyển sang chỗ khác. Anh ta cũng không nhìn Lục Sênh, một hơi uống cạn cốc rượu, lại tự rót một cốc khác.
Lục Sênh ngồi cạnh Hạ Úc Thanh, nhìn vào cốc của cô, “Uống gì đấy?”
“Không biết nữa, chú Lục gọi cho em.”
Lục Sênh liếc Lục Tây Lăng bằng ánh mắt đầy ẩn ý, người kia lại tỏ ra bình tĩnh như chẳng có gì cả. Cô nàng tủm tỉm, vừa mở nắp chai chai nước khoáng vừa hỏi Hạ Úc Thanh, “Thanh Thanh, em với Tô Hoài Cừ tiến triển thế nào rồi?”
Hạ Úc Thanh không ngờ lại bị hỏi thẳng như vậy, sống lưng bất giác thẳng tắp, phản ứng đầu tiên của cô là muốn nhìn Lục Tây Lăng, nhưng lại lập tức nhận ra sự khó hiểu của phản ứng này.
Do dự một chút, cô vẫn nói thẳng: “Tuần trước mới đi xem triển lãm tranh với cậu ấy, còn hẹn mai đi chụp ảnh ạ.”
Lục Sênh nhìn thấy, cánh tay vốn đang thoải mái vắt lên thành ghế sofa sau lưng Hạ Úc Thanh của Lục Tây Lăng lúc này lại lặng lẽ buông xuống. Anh khom người, cầm lấy chiếc cốc thủy tinh trên bàn, gắp hai cục đá, rót nửa cốc Whiskey, bưng lên uống một ngụm. Cả quá trình mặt không biến sắc.
Lục Sênh thật sự không phải là đứng hóng trò hay mà còn chê chuyện chưa đủ lớn. Cô nàng cố ý hỏi như vậy, chỉ là vì muốn quan sát phản ứng của Lục Tây Lăng, để xác nhận phán đoán của mình.
Ai mà ngờ được.
Cô nàng thầm muốn gào lên với Lục Tây Lăng: Đáng ra anh phải nói sớm chứ!
Nếu nói sớm, nhất định cô nàng sẽ không làm quân sư cho Hạ Úc Thanh với cậu bạn kia. Bây giờ hai người họ đã hẹn hò riêng rồi, cô nàng còn làm được gì nữa, đành chịu thôi.
Hạ Úc Thanh mơ hồ cảm thấy bầu không khí bỗng lạnh đi. Cô hơi không hiểu, nhìn về phía Lục Sênh.
Lục Sênh cười gượng một tiếng khô khốc, “Nghe có vẻ tiến triển không tệ nhỉ! Cố lên, cố lên.”
Hạ Úc Thanh nghiêm túc gật đầu, “Em sẽ cố gắng!”
Ánh mắt Lục Tây Lăng càng tối thêm.
Tiếng cốc thủy tinh chạm vào mặt bàn vang lên, anh đặt cốc xuống, đứng dậy, thản nhiên nói: “Tôi ra ngoài hút điếu thuốc.”
Ánh mắt Hạ Úc Thanh đi theo anh, đợi bóng dáng anh khuất sau cánh cửa thì mới thu về.
Cô cảm thấy hình như Lục Tây Lăng đang không vui. Nghĩ thế lại thành ra ngồi không yên, cô thầm đoán không biết có phải bởi cô không lo học cho tử tế, mà bắt đầu “làm chuyện không đàng hoàng”, khiến anh thất vọng hay không.
Những phút sau đó, Hạ Úc Thanh vẫn cứ mãi bồn chồn, chẳng để ý nghe Lục Sênh giới thiệu về gã bạn trai mới tên Seb của cô nàng. Cô liên tục nhìn ra cửa, nhưng Lục Tây Lăng ra ngoài đã lâu rồi mà vẫn chưa quay lại.
Không khí trong phòng quá ngột ngạt, Hạ Úc Thanh đặt cái cốc trong tay mình xuống, nói với Lục Sênh rằng mình muốn ra ngoài cho thoáng.
Ra khỏi cửa, Hạ Úc Thanh đi xuống lầu.
Ánh đèn lập lòe, bên trong nóng hừng hực như khi đổ nước lạnh vào dầu sôi.
Loanh quanh một vòng, cô dễ dàng tìm thấy bóng dáng Lục Tây Lăng.
Anh ngồi cạnh quầy bar, có một cô gái trẻ đang tiếp cận anh. Cô gái kia mặc một bộ váy hai dây đen, chỉ vừa chạm đến đầu gối, dáng người thon thả, làn da trắng bóc dưới ánh đèn xanh lam, mái tóc quăn màu nâu đậm, càng tôn lên sắc đỏ mọng trên đôi môi.
Cô gái chống một tay lên mặt quầy bar, nghiêng người về phía Lục Tây Lăng.
Tiếng nhạc quá lớn, chẳng biết họ đang nói gì. Chỉ thấy Lục Tây Lăng có vẻ không hề phản hồi lại lời nói của cô ta, sắc mặt lạnh tanh, dưới ánh đèn rực rỡ, chiếc áo sơ mi trắng trên người anh lại giống như ánh tuyết buốt giá, khó mà tiếp cận được.
Lát sau, cô gái kia cười, mở chiếc túi xách nhỏ ra, lấy một tờ giấy, đặt dưới đáy cốc thủy tinh, sau đó trượt xuống khỏi mặt ghế chân cao, xoay người rời đi.
Lục Tây Lăng chỉ cụp mắt uống rượu trong cốc của mình, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn sang bên cạnh.
Mỗi một lúc, Hạ Úc Thanh lại cảm thấy mình được mở mang kiến thức.
Chẳng hạn như, ngoài đời thật sự có những cô gái yêu kiều quyến rũ như bước ra từ thước phim điện ảnh.
Chẳng hạn như, tiêu chuẩn của chú Lục cao thật, người xinh đẹp như vậy mà vẫn không đủ để lọt vào mắt xanh của chú ấy.
Lục Tây Lăng vẫn ngồi đó uống rượu.
Không hiểu sao Hạ Úc Thanh lại cảm thấy buồn bực, đứng nhìn một lát, cô không lại gần quấy rầy nữa, mà xoay người, lặng lẽ quay về phòng.