Cô lại không dám nói ra, càng không dám nói đùa.
“Chờ đến đại hội cổ đông GR năm sau, viết cho em một bức thư mời.”
Cô không cần nghe hiểu được anh nói cái gì, chỉ cần có thể nghe lời anh nói là được, chỉ cần xem nét quyến rũ của anh lúc đang làm việc sẽ như thế nào.
Phó Thành Lẫm hứa với cô: “Tháng ba sang năm, tôi sẽ viết nó trước một tháng.”
“Không cần phải đúng với phiên bản bình thường, chỉ cần anh tự viết nó.”
“Được.”
Lúc này Lê Tranh tạm thời xem thư mời kia như là một quyển sách trong tương lai, bỗng nhiên cô muốn ăn nhiều hơn, “Thêm một tô mì nữa.” Cô cầm bát đưa sang.
Phó Thành Lẫm sợ cô ăn quá no, anh chỉ múc cho cô hơn nửa chén, “Ăn vừa đủ là được, đừng giống như lần trước, ăn no quá lại khó chịu.”
“Đã thấy hơi no rồi.”
“Sao vẫn còn ăn?”
“Mì trường thọ của dì làm rất ngon, đồ ăn cũng ngon nữa. Không sao đâu, ăn xong xuống đi bộ.” Lê Tranh không hề thấy khó chịu, cô còn định sau khi ăn xong sẽ cùng anh đi dạo một vòng.
Phó Thành Lẫm cũng không nghĩ gì nhiều, cô không nói anh đi cùng, nên anh còn cho rằng cô sẽ tự mình đi dạo.
Sau khi ăn xong, anh vội lên thư phòng ở tầng trên làm việc.
Lê Tranh ngồi ở sô pha xem lại những bức ảnh vừa được chụp, thỉnh thoảng nhìn lên hướng cầu thang, đợi Phó Thành Lẫm xuống cùng cô đi dạo.
Hai mươi phút sau, cô đã xem đi xem lại những bức ảnh năm lần.
Vẫn chưa thấy bóng dáng anh.
Chắc rằng công ty có việc gấp cần anh giải quyết.
Lê Tranh không muốn quấy rầy, vừa ăn dưa vừa xem tin tức.
#Dám mua xe không khi xảy ra va chạm xe liền rơi động cơ#
Bức ảnh đính kèm là bức ảnh chụp chiếc xe thử nghiệm va chạm với chiếc xe hạng sang vào buổi tối hôm đó, ảnh chụp động cơ rơi ‘trên mặt đất’.
Lê Tranh cho rằng hầu hết các ý kiến đều sẽ thảo luận xung quanh vấn đề an toàn của chiếc xe, nhưng kết quả thì, mọi suy đoán đều là chiếc xe mới mà tập đoàn Nam Phong sẽ đưa ra thị trường trong năm nay.
Những bình luận của những blogger có hiểu biết về ô tô bị trôi xuống phía dưới, tất cả bình luận phía trên là: Ai dám làm xe này, quả là lừa gạt mọi người.
Lê Tranh cũng là blogger, sau khi xem không ít bình luận liền hiểu, những bình luận này được đăng lên một cách ác ý. Có thể là từ phía đối thủ cạnh tranh của Nam Phong Motor.
Quả thật, chiếc ô tô sau khi xảy ra va chạm, động cơ sẽ rơi xuống, nếu dựa trên lý do an toàn để suy xét, chính là để bảo vệ người lái xe không bị lạc tay lái một cách tốt nhất.
Nhưng phần lớn cư dân mạng không biết điều đó, người bình luận trước sẽ tạo ra định kiến, đương nhiên người khác sau khi đọc sẽ bị ảnh hưởng, điều này chắc chắn không tốt đối với doanh số của ô tô Nam Phong.
Lê Tranh tìm kiếm trên Weibo chính thức của Nam Phong, tạm thời vẫn chưa có sự phản hồi nào.
Vào thời điểm này, phản hồi chẳng khác nào thừa nhận chiếc xe thử nghiệm trong vụ va chạm là xe của công ty họ, dư luận sẽ tiếp tục dậy sóng.
Mặt khác nếu không phản hồi, sẽ bị dư luận quy chụp, không sao lấy xuống được.
Lê Tranh suy nghĩ rất lâu, rồi gửi tin nhắn cho Triệu Đồng: [Thư ký Triệu, ổn chứ, hôm nay tôi muốn nói chuyện công việc. Tôi không có cách liên hệ với Cận tổng, đành phải làm phiền nhắn với Cận tổng, ví dụ như phía tập đoàn muốn trả lời những nghi ngờ trên mạng, trước khi đưa ra truyền thông, có thể nói cho tôi một cách đơn giản, phương hướng truyền thông của tập đoàn là gì? Có lẽ, tôi có thể đưa ra một số lời khuyên nhỏ. Xem như tôi cảm ơn anh ấy vì món quà sinh nhật.]
Câu nói cuối cùng đã giúp Triệu Đồng xác nhận được thân phận của Lê Tranh, lúc trước cô còn nghĩ rằng cô phóng viên thực tập này trùng tên với cháu gái của Tưởng Thành Duật, [Tôi sẽ báo cáo ngay đến sếp Cận.]
Chưa đến hai phút, Cận Phong muốn thêm WeChat của cô.
Lê Tranh nhấn bỏ qua, Cận Phong chỉ gửi đến ba chữ: [Không cần thiết.]
Người này có vấn đề, nếu không muốn nhận lời khuyên của cô, chỉ cần trực tiếp yêu cầu thư ký Triệu từ chối cô, cần gì phải tốn thời gian để bổ sung cách thức liên hệ?
Lê Tranh không trả lời lại, nhìn đến biểu tượng nhỏ chú của mình, cô không biết có nên đưa chú vào danh sách đen không.
Vị tin nóng lần này làm phân tán sự chú ý, khi Lê Tranh nhìn lên lần nữa, Phó Thành Lẫm đã đi lần lầu năm mươi sáu phút, nếu anh không xuống lại, thì đồ ăn của cô cũng sắp tiêu hóa xong rồi.
Lê Tranh thoát khỏi WeChat, lên lầu tìm Phó Thành Lẫm.
Còn chưa lên đến tầng hai, cô liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của Phó Thành Lẫm.
“Em ấy lại có chuyện gì vui vậy?”
Nửa giờ trước, mẹ của Phó Thành Lẫm gọi điện đến.
Diệp Cẩn Hoa muốn anh con trai cả về nhà vào đêm mai, để chúc mừng Phó nhị một chút.
“Ký Trầm và Du Khuynh ngày mai sẽ đăng ký kết hôn, vừa mới lúc nãy, hai đứa đã cầu hôn rồi.”
Phó Thành Lẫm vừa mới tắm xong, dùng một tay để gài nút áo, vừa đi về hướng phòng làm việc vừa nghe điện thoại, nghe tin Phó nhị ngày mai đăng ký kết hôn, tay anh bỗng khựng lại một nhịp, còn tưởng mình nghe nhầm.
“Phó nhị cầu hôn thành công rồi ạ?”
“Cũng không khác nhau lắm, là Du Khuynh cầu hôn em trai con.” Diệp Cẩn Hoa dặn dò Phó Thành Lẫm: “Tối mai nhớ sắp xếp để nghỉ, không được quên đâu đấy.”
“Được rồi.”
Ở bên kia cầu thang, xuất hiện một bóng người.
Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều sửng sờ.
Lê Tranh vội lấy tay che mặt, “Em…rất xin lỗi, em không biết…” Cô chỉ kịp nhìn lướt qua, cơ bụng của anh ấy không chút che đậy, còn thấy được cả đường nhân ngư.
Phó Thành Lẫm ngắt điện thoại, hai tay đan vào nhau, “Đi bộ về rồi à?”
“Không, em vẫn đợi ở dưới phòng khách, nhưng đợi lâu quá nên em lên để xem thử.” Ai mà ngờ rằng cô lại nhìn được một cảnh sắc sinh động.
Cũng coi như không vô ích.
Cô quay mặt đi, ánh mắt không biết nên nhìn đi đâu.
“Vẫn muốn đi ra ngoài?” Phó Thành Lẫm chỉnh sửa lại quần áo.
Lê Tranh đương nhiên muốn, nhưng lại thấy anh đã tắm xong, “Em tự mình xuống dưới đi dạo một chút, anh làm việc đi.”
“Hơn mười giờ rồi, đừng đi xa quá.” Phó Thành Lẫm nói xong thì bỗng đổi ý, “Đi xuống với tôi, em biến mất, chú của em đến chém tôi luôn.”
Phó Thành Lẫm thay đồ thể thao, đi cùng cô xuống cầu thang.
Lê Tranh không biết nên nói chuyện gì cùng với anh, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, cũng đã vô cùng thỏa mãn.
Sinh nhật lần này, cô dường như đã có một giấc mơ ngọt ngào.
Ngọt ngào đến tận cùng.
Qua đêm nay, cô đã hai mươi hai tuổi.
Sau khi đi dạo về Lê Tranh hoàn toàn không buồn ngủ, tự rót cho mình một ly rượu vang đỏ.
Ngồi trước quầy bar, nhớ lại cảm giác khi cùng Phó Thành Lẫm trải qua ngày sinh nhật.
[Em vẫn chưa ngủ, ngồi nhớ lại.Lúc anh hỏi em, vì sao biết anh mua cần tây, thật ra là em nhặt được một nhánh cần tây nhỏ ở cốp xe, em đem trồng nó, hy vọng nó có thể sống thật lâu.
Anh sẽ không biết, em đã thích chiếc bánh sinh nhật anh vẽ cho em biết nhường nào.
Em đã đặt tên cho nó, chiếc bánh trong lòng bàn tay.
Anh viết hai mươi hai tấc, là số tuổi của em, đúng không?
Tình yêu của em dành cho anh đã tăng lên rất nhiều, nhưng nó vốn dĩ đã là vô hạn, có những thứ có muốn nhiều cũng không nhiều hơn được.
Điều ước của em khi nhìn chiếc bật lửa chính là: Em cùng anh có thể trải qua tất cả các lần sinh nhật trong tương lai. Chỉ cần anh vì em nấu một bữa ăn sinh nhật, chỉ cần vẽ một chiếc bánh cho em. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Và cả…chỉ thích mình em.
Em đang uống một chút vang đỏ, tự hỏi không biết có phải mình hơi say rồi không.
You are mine.
Ngủ ngon.]
Lê Tranh bấm để đăng bài, uống một hơi rượu đỏ trong ly, cầm điện thoại quay lại phòng ngủ đi tắm.
Trước lúc đi ngủ, Lê Tranh có thói quen lướt một vòng dòng trạng thái, nhìn thấy hàng trăm lượt thích và thông báo bình luận, nhưng mấy hôm nay cô không đăng trạng thái mới.
Trước lúc đi tắm, cô chỉ đăng trạng thái chỉ mình cô có thể thấy về câu chuyện yêu thầm của mình.
Giang Tiểu Nam liên tiếp oanh tạc: [Đm] [Có chuyện gì vậy?] [Vậy mà cậu đã rời khỏi cuộc sống độc thân rồi.] [Thành thật khai báo, người đàn ông đó là ai? Tớ có biết không? Còn tự mình xuống bếp nấu cơm, tớ thật ngưỡng mộ (icon chanh chua).]
Tưởng Thành Duật: […đây là…]
Lê Tân Hòa: [Con gái cưng, đầu tháng này, chi phí sinh hoạt sẽ tăng lên gấp đôi, mẹ sẽ đưa nó vào quỹ hẹn hò ~ đúng rồi, anh chàng đó có đẹp trai không? Bao nhiêu tuổi rồi?]
Lê Tranh bỗng có linh tính chẳng lành, còn chưa kịp lau tóc, cô đã nhanh chóng nhấn vào dòng thời gian, đập vào mắt chính là bài viết về chuyện tình yêu thầm kín của cô, nổi bật xuất hiện xen lẫn vào các dòng trạng thái đầy sôi động của bạn bè.
‘Bùm’ một tiếng, đầu cô cảm giác muốn nổ tung.
Vừa rồi đầu óc bị rỉ sét, cô đã quên thiết lập trạng thái hiển thị chỉ riêng mình, và thế là cô đã trực tiếp đăng lên dòng thời gian.
Như vậy là đã rất nhiều người đã nhìn thấy nó.
Không biết Phó Thành Lẫm đã nhìn thấy nó chưa.
Cảm xúc của cô bây giờ là: Tôi chỉ muốn chửi thề.