Trong phòng điều khiển Fontaine I đang xảy ra tranh cãi.
“Hoắc Nham, chưa tính việc cậu chưa xác định đã thông báo có địch tập kích, giờ còn nói đó là hải tặc vũ trụ? Cậu đang kể chuyện cười hả? Hải tặc vũ trụ tuyệt tích 20 năm rồi! Quan trọng hơn nơi đây là đâu hả? Đây là đại khu hành chính Trung Ương, nằm trong phạm vị của Leto! Cậu nói cho tôi biết, hải tặc vũ trụ là sao?”
Thấy người đối diện còn muốn lên tiếng, Hoắc Nham vỗ bàn: “Hành chính do cậu quản, phòng ngự là việc của tôi. Có ý kiến thì khi nào về Leto hả gào!”
Nay sau đó, anh ta nhấn nút thông báo địch tập kích trên toàn pháo đài, yêu cầu mọi người tìm nơi ẩn nấp ngay lập tức, nhân viên chiến đấu chờ lệnh, rồi xoay người rời đi, bước nhanh đến phòng chỉ huy phòng ngự.
Cùng lúc, Lục Phong Hàn nhớ đến cựu đội trưởng đội phi thuyền tiêm kích là Hoắc Nham, sau khi bị điều khỏi quân Viễn Chinh về nhậm chức ở Fontaine I, Leto!
Sau khi chọn kênh mã hóa, nhấn nút liên lạc với Hoắc Nham, Lục Phong Hàn nhìn Kỳ Ngôn.
Ánh đèn đỏ chiếu vào mặt cậu như nắng chiều trên đồng tuyết, làm ngũ quan lãnh đạm của cậu thêm phần hoa lệ.
Không chờ anh mở miệng, cậu đã đem tai nghe tĩnh âm anh đưa đeo lên tai.
Sau khi mang xong, cậu chỉ tai mình: “Tôi không nghe thấy.”
Lục Phong Hàn nhấn “kết nối liên lạc”.
Sau hai lần mới được nhận, Hoắc Nham đang bận, không kiên nhẫn: “Ai?”
Lục Phong Hàn há mồm: “Ba mày.”
Từ phòng điều khiển đi ra, Hoắc Nham đang giận giờ còn bị chọc tức hơn, chuẩn bị mắng chửi: “Tao là….”
Mắng được một nửa, anh ta thắng gấp, mắt trợn to, không để ý nên chân tiếp đất mạnh, đau muốn chết đi sống lại.
“Chỉ, chỉ ——”
“Nhận ra ba mày chưa?”
Trước kia ở khu tiền tuyến, Hoắc Nham tự nhận mình là người có trình độ điều khiển phi thuyền tiêm kích top 1, một hai phải tìm Lục Phong Hàn thi đấu, còn cược lớn là ai thua phải gọi người thắng là ba.
Lục Phong Hàn cảm thấy không gì hết, đồng ý. Hai người điều khiển phi thuyền tiêm kích bay qua vành đai thiên thạch, cuối cùng Lục Phong Hàn thắng.
Lúc đó anh nghĩ mình rất có tính tranh đua, chưa tới 30 tuổi đã tìm cho ba mình cháu nội.
“Có maaaaaaaaaaa….”
Màng tai tê rần, anh mắng: “Câm miệng!”
Thân là một người đàn ông, mắt Hoắc Nham đỏ bừng, suýt nữa là khóc nấc: “Tôi im tôi im, ngài thật sự không phải ma?”
Lục Phong Hàn làm biếng trả lời cái câu hỏi thiểu năng này: “Gần Fontaine I có điểm chuyển tiếp quân sự, nối liền Leto và đại khu Nam Thập Tự. Hai chiếc phi thuyền kia không phải hải tặc vũ trụ mà là quân Phản Loạn.”
Không đợi cậu ta phản ứng, anh vào thẳng vấn đề: “Người trên Sơn Ưng là ai?”
Cùng với những người trong Fontaine I khác nhau, Hoắc Nham đã từng ở tiền tuyến mấy năm, xem như là tiên phong nhỏ thuộc đội phi thuyền tiêm kích, vừa nghe mấy câu đã hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề: “Là nhà khoa học “bên kia”, theo yêu cầu Liên Minh đem theo cấu trúc nguồn của hệ thống trung tâm phi thuyền quân dụng đến Leto, tạm thời dừng chân ở pháo đài?”
Lục Phong Hàn nhíu mi: “Người đến là Y?”
“Không phải Y.”
“Vậy thì tốt.” Lục Phong Hàn xác định: “Quân Phản Loạn đến đây vì cái này, không thể để bọn chúng thành công.”
Hoắc Nham không nhịn nổi mắng: “Tôi phụ trách phòng ngự cho Fontaine I nên mới biết chuyện này, không biết tên khốn nào tiết lộ tin tức!”
Lúc Phong Hàn lại bình tĩnh – quyền tổng chỉ huy còn có dính dáng tới quân Phản Loạn kìa, giờ này mà giận thì anh sớm tức tới đổ máu rồi.
“Hệ thống phòng ngự hành tinh thủ đô….”
Lục Phong Hàn đánh gãy: “Chúng ta đang ở phía sau mặt trăng II, hệ thống cảnh báo đã bị nó làm nhiễu, trừ khi mặt trăng II nổ, nếu không thì pháo phòng ngự chẳng bắn nổi tới đây.”
Hoắc Nham phản ứng nhanh, thì ra bọn khốn này đã tính trước! Anh ta theo thói quen, hỏi Lục Phong Hàn: “Chỉ huy, chúng ta phải làm thế nào?”
Ánh mắt Lục Phong Hàn lạnh lùng, sườn mặt như dãy núi sau mưa rất kiên nghị, bên môi vương nụ cười nhạt: “Quân nhân thì không hỏi vấn đề này.”
Trong chớp mắt, từ trong hoảng loạn Hoắc Nham dần bình tĩnh, đem nhưng lời dạy dỗ của Lục Phong Hàn từng nói hoàn thành: “Cầm lên vũ khí, bảo hộ các vì sao sau lưng!”
Lần này tập kích, quân Phản Loạn điều động hai phi thuyền cỡ nhỏ, nhưng tốc độ rất nhanh. Dùng 3 khẩu pháo có độ nhạy cao, tinh chuẩn vô hiệu hệ thống phòng hộ của Fontaine I.
Không có hệ thống phòng hộ, chỉ cần một phát nữa thì chỉ có thể trơ mắt nhìn tầng thiết giáp bị phá.
Hoắc Nham không bị nhung lụa Leto bào mòn, sau khi vào trạng thái, anh ta học theo khí thế kiêu ngạo của Lục Phong Hàn, đoạt hết quyền khống chế pháo đài, nhanh chóng bố trí phòng hộ, phái bốn chiếc phi thuyền tiêm kích nghênh địch. Ngày sau đó, nâng pháo đài lên, quyết không cho phi thuyền của địch tiến vào phạm vi 30 mét.
Trong lúc nhất thời, mọi người trong pháo đài nín thở chờ đợi. Ngoài pháo đài, dù phản ứng hơi chậm nhưng không quá muộn.
Chỉ nhìn qua tường kính, Lục Phong Hàn khó có thể biết tình huống cụ thể, anh chỉ có thể dựa vào thông báo và chỉ thị bên phía Hoắc Nham để hiểu mọi chuyện.
Một bản đồ lập thể hiện lên trước mắt anh, tình hình chiến đấu của hai bên đều hiện trên đó.
Chính là, có chỗ nào đó không đúng.
Đối với anh, người đã từng trải qua mấy trăm trận chiến lớn nhỏ, thứ cứu mạng trên chiến trường đôi khi không phải chiến thuật mà là cảm giác.
Anh không tùy tiện gián đoạn bài bố của Hoắc Nham, mà cố gắng tìm điểm mấu chốt…..
Đúng rồi.
Anh chợt thẳng lưng, nói với Hắc Nham: “Đưa tầm nhìn sau lưng pháo đài cho tôi.”
Một giây, hai giây, ba giây, không có đáp lại.
Lục Phong Hàn thấy cuộc gọi đã gián đoạn, có khả năng đã bị một phát pháo nào đó cắt tín hiệu.
Đương lúc muốn đưa Kỳ Ngôn rời đi, thì quần áo của anh bị kéo.
Anh rũ mắt.
Kỳ Ngôn hỏi: “Anh muốn tầm nhìn phía sau của pháo đài?”
Phản ứng đầu tiên của anh là nhìn lỗ tai Kỳ Ngôn – chỗ đó còn gắn tai nghe tĩnh âm.
“Cậu nghe thấy tôi nói chuyện?”
Kỳ Ngôn lắc đầu, chỉ nút bịt tai: “Tôi không nghe thấy.”
Ánh mắt cậu dừng ở môi Lục Phong Hàn: “Nhưng tôi biết môi ngữ.”
Lục Phong Hàn: “……”
Kỳ Ngôn lại hỏi: “Anh muốn tầm nhìn phía sau của pháo đài?”
Lục Phong Hàn lúc này mới đáp: “Đúng vậy.”
Kỳ Ngôn gật đầu: “Tôi giúp anh xem.”
Cậu nói như chuyện bình thường, giống như tùy tiện hái hoa ven đường vậy.
Nhưng Lục Phong Hàn biết, hệ thống khống chế của pháo đài rất nghiêm mật, không phải cùng cấp bậc với mạng nội bộ Turan.
Gỡ tai nghe xuống, Kỳ Ngôn không quan tâm anh mà mở thiết bị đầu cuối cá nhân, đem màn hình chiếu trong không khí, mở bàn phím giả lập, bắt đầu nhập code bằng một tay.
Lục Phong Hàn xem không hiểu, chỉ biết thao tác của ông chủ nhỏ rất nhanh và chuẩn xác, cửa sổ đổi mới liên tục, một loạt code làm người ta chóng mặt.
Khi Kỳ Ngôn ngừng tay, màn hình đã hiển thị hình ảnh sau lưng pháo đài. Trong hình chẳng có gì cả, yên lặng như ảnh tĩnh.
Lục Phong Hàn lại cực kỳ kiên nhẫn, anh quan sát đến cẩn thận từng góc, như tìm con mồi đang trốn trong bụi cỏ.
Sau hai phút, có một chiếc phi thuyền tiếp cận từ chỗ tối như lá trôi.
Kỳ Ngôn cũng thấy, hỏi: “Đó là cái gì?”
“Phi thuyền mini, có đặc điểm là có thể trang bị bom đủ phá giáp pháo đài.”
Lục Phong Hàn ôm cánh tay: “Hệ thống phòng ngự đã bị đạn hành trình nổ rồi, nó vẫn luôn trốn trong tối chờ thời cơ, muốn thừa dịp toàn lực của pháo đài đang bị hấp dẫn ở phía trước mà nổ giáp từ phía sau.”
Trong pháo đài toàn văn chức, không có vũ khí, chỉ cần bọn chúng tiến vào sẽ xả đạn liên tục cho đến khi tìm được mục tiêu.
Kỳ Ngôn lại không khẩn trương, tựa hồ không sợ cái chết là mấy, chỉ hỏi Lục Phong Hàn: “Chúng ta phải làm gì?”
“Bắn nó thành tro chỉ trong một phát bắn.” Giờ phút này, Lục Phong Hàn như thanh đao Khai Phong nổi tiếng, lưỡi đao sắt bén: “Cậu có thể kết nối với hệ thống giám sát và thao túng pháo đài đúng không?”
“Có thể.” Kỳ Ngôn không nói “Để tôi thử.” Mà trực tiếp mở cửa sổ khác lên, đem bố trí của toàn pháo đài biểu hiện.
“Đúng rồi.”, ánh mắt Lục Phong Hàn nhìn lên bản đồ, tìm vị trí đặt phi thuyền mini: “Số kết nối pháo đài G11-3-23.”
Kỳ ngôn lựa chọn, đem quyền điều khiển pháo đài từ bàn điều khiển dời về thiết bị đầu cuối cá nhân của mình.
Trên bàn phím giả lập, một phím ấn hình vuông xuất hiện.
Lục Phong Hàn đứng sau lưng Kỳ Ngôn, ngực hơi dán vào vai cậu, dùng tay bao lấy bàn tay cậu, môi tiến gần vành tai trắng nõn của cậu.
Bàn tay hai người cạnh nhau, một thô một trắng đồng thời đặt lên phím ấn.
Lục Phong hàn cùng Kỳ Ngôn điều chỉnh hướng khẩu pháo.
Cùng lúc, dưới đáy Fontaine I, một khẩu pháo đen không gây tiếng động đưa đầu dò ra, nhắm hướng con mồi.
Trong pháo đài, tay Lục Phong Hàn dừng lại, nhẹ giọng: “Đến, Kỳ Ngôn, tôi cho cậu xem pháo hoa.”
Vừa nói xong, hai bàn tay đang giao nhau cùng ấn nút, đạn pháo bắn ra!
Lặng im không tiếng động.
Pháo hoa ở vũ trụ vô biên nổ tung!