“Vậy thì đừng đi nữa, chúng ta ăn cơm xong thì về nhà.”
Trước đây khi còn ở Trình gia, bố Trình rất ít khi trò chuyện với Trình Hi Hòa. Ngay cả việc coi mắt với Diệp Dung Sâm cũng là sau khi gặp Diệp Dung Sâm mới biết. Vậy nên hôm nay bố Trình đến vì việc gì Trình Hi Hòa căn bản không thể nào biết được.
Sau khi về nhà, Diệp Dung Sâm được bố Diệp cho biết Trình gia gần đây gặp phải phiền toái lớn, dự án trung tâm tài chính toàn cầu với nhà đầu tư Mỹ buộc phải dừng lại do một công nhân trong tổ xây dựng làm loạn, tin tức này tạm thời được bố Trình phong tỏa, tối nay chính là vì muốn bàn luận với bố Diệp nên mới đến.
Người phụ trách chính của dự án này là Tần Tiêu, bây giờ hạng mục này lại xảy ra vấn đề, đối tác bên Mỹ liên tục chỉ trích hắn, đưa ra yêu vầu trong vòng một tuần bên Trình gia phải giải quyết để công việc được thi công trở lại.
Trình Hi Hòa có chút lo lắng đến tình cảnh của Tần Tiêu hiện giờ. Cậu hiểu rất rõ tính cách của bố mình, không phải trắng tức là đen, nếu như Tần Tiêu làm hỏng hạng mục hợp tác lớn như vậy sợ rằng thời gian tới chỗ đứng ở Trình gia sẽ không tốt lắm.
Diệp Dung Sâm thầy rằng sau khi nghe xong sự tình của Trình gia thì lo lắng, nên nhẹ nhàng an ủi, “Đừng lo, bố sẽ xử lý tốt chuyện này.”
Trình Hi Hòa ngược lại không lo lắng bố Diệp không giải quyết được chuyện này, cậu chủ yếu lo rằng sau này thời gian Tần Tiêu ở Trình gia sẽ yên ổn, “Ừm, em chỉ là có hơi lo lắng cho anh em.”
Chứng kiến bộ dạng Trình Hi Hòa lo lắng cho Tần Tiêu, trong ngực Diệp Dung Sâm như là bị người ta đổ chì, nhưng bên ngoài vẫn là dáng vẻ không để ý chút nào, “Sao thế?”
“Việc này mà xử lý không tốt, bố em sẽ không tha cho anh ấy.”
Diệp Dung Sâm ngồi ở mép giường, ôm Trình Hi Hòa từ phía sau, hôn vào vùng gáy mềm mại, miệng nhẹ giọng nỉ non, “Đừng suy nghĩ nhiều như vậy, mọi chuyện đều có thể giải quyết.”
Trình Hi Hòa bị Diệp Dung Sâm làm cho hơi ngứa, khẽ nhúc nhích người một cái, “Thật là, buồn đấy đừng nghịch.”
Hai con mắt Diệp Dung Sâm hơi tối lại, dùng tay bẻ mặt của Trình Hi Hòa quay lại, cắn lên đôi môi mọng nước, “Mở chân ra một chút.”
“Dung Sâm, đợi buổi tối hãy đùa, đợi bố với mọi người….A”
Trình Hi Hòa còn chưa nói hết câu, ngón tay của Diệp Dung Sâm đã tiến đến dũng đạo quen thuộc, còn quần ngủ thì đã bất tri bất giác tuột xuống mắt cá chân.
“Không sao, còn rất nhiều thời gian.” Ngón tay Diệp Dung Sâm cắm vào có vài lần phía huyệt phía sau đã bắt đầu tiết ra dịch non trơn trượt, xúc cảm vừa mềm vừa ướt khiến người ta hận không thể xông vào ngay lập tức, “Muốn rồi sao?”
Trình Hi Hòa mang theo nỗi xấu hổ mà gật đầu, “Tiến vào đi, Dung Sâm, em muốn anh.”
Diệp Dung Sâm hỏi qua ý kiến của Trình Hi Hòa cũng chỉ là lấy lệ, cho dù đối phương có từ chối đi nữa, đến giây phút này hắn vẫn sẽ liều mạng tiến vào thân thể mê hoặc của người này.
Diệp Dung Sâm rút ngón tay ra, thay bằng lửa nóng kiên cố, thổi một hơi rồi cắm vào đến tận cùng. Trình Hi Hòa quay người lại tính che miệng, thoải mái run rẩy suýt chút nữa khiến cậu bật ra thành tiếng.
“Sảng khoái quá sao?” Diệp Dung Sâm duỗi tay lấy ra bàn tay Trình Hi Hòa đang che miệng, “Kêu ra để tôi nghe một chút.”
Trình Hi Hòa giùng giằng uống éo mông một cái, quy đầu đè dưới đáy huyệt cũng theo đó mà xoay tròn, “Thật lớn….căng kín rồi, đầy quá….”
Diệp Dung Sâm rất không chịu nổi cách Trình Hi Hòa rên rỉ như có như không như vậy, khiến người nghe ngứa ngáy trong lòng, “Dính chặt như thế, thích chứ? Thích được tôi trực tiếp đi vào tận cùng sao?”
“Thích, động một cái, Dung Sâm, dùng sức….aaa…thích quá….” Trình Hi Hòa vòng tay ôm lấy cổ Diệp Dung Sâm, cái mông cũng cùng lúc đung đưa theo tốc độ đi vào của hung khí, “Không được, aa ư ư… không chịu nổi nữa, em a…”
Diệp Dung Sâm dùng tay chặn lấy phần đỉnh đang muốn phát tiết của Trình Hi Hòa, hung khí nóng rực phía sau không ngừng ra vào tận gốc, sung sướng lan tỏa toàn thân khiến người trong ngực không nhịn nổi mà nức nở, “Thả, bỏ tay, Dung Sâm, để cho em ra….không muốn như vậy đâu, xấu xa, anh xấu xa….”
“Hi Hòa, đợi ra cùng tôi, em thả lỏng, để tôi vào sau thêm chút nữa. “Diệp Dung Sâm dồn dập thở dốc vào phía sau tai nhạy cảm của Trình Hi Hòa, hắn được hậu huyệt mềm mại ẩm ướt siết chặt quá mức thoải mái, lại nghe được tiếng người trong lòng nức nở lại khiến bản thân càng thêm mãnh liệt.
Trình Hi Hòa bị vui vẻ hành hạ đến rơi nước mắt. Hai chân thon dài không chịu nổi mà đung đưa, cái mông đáng thương hơn rung rung như cái sàng rây gạo, “Dung Sâm, từ bỏ, vào sâu quá, quá sâu aaa….đừng vào sâu vậy bắn vào quá sâu kỳ lắm….”
“Thực sự rất sâu?” Nếu là thúc thụ thai tôi còn vào sâu hơn bây giờ nữa, tiến vào khoang sinh sản của em, sau đó bắn vào.”
Vẻ mặt của Diệp Dung Sâm khi nói ra câu đó vô cùng xấu xa, Trình Hi Hòa da mặt mỏng không chịu được ngôn ngữ trần trụi như vậy công kích. Động huyệt phía sau không tự chủ được mà co rút, kẹp chặt dục vọng bành trướng, trên da thịt trắng nõn khẽ ửng đỏ toàn thân.
“Dung Sâm, đừng nói nữa, anh đừng nói là….” Trình Hi Hòa cố tách chân, cặp mông đầy đặn dán chặt vào năm căn không chút khe hở, “Đã vào toàn bộ rồi, anh ra nhanh cho em……để cho em ra…..”
Diệp Dung Sâm cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, hắn muốn khiến cho trong đầu Trình Hi Hòa ngoại trừ hắn ra thì không nghĩ tới ai khác nữa.”
“Không phải nói không muốn sâu như vậy sao? Nhưng tôi sẽ ra rất sâu đó.”
“Bắn vào bắn sâu như thế nào cũng được…Xin anh, Dung Sâm, đừng trêu em nữa, em khó chịu lắm….”
“Đây chính là em nói.”
Lời còn chưa dứt, Diệp Dung Sâm buông ra tính khí Trình Hi Hòa trong tay, chuyển sang gắt gao nắm chặt lấy eo nhỏ đung đưa, tinh dịch nóng bỏng bắn vào tận sâu bên trong, giống như tất cả bụng đều bị lấp đầy, da đầu Trình Hi Hòa căng đến tê dại, đôi môi đỏ mọng không ngừng run rẩy, “Dung Sâm, được rồi, nhiều quá, trướng…bụng em trướng lắm…”
Xong việc, Diệp Dung Sâm nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Trình Hi Hòa hôn điên cuồng.
“Đừng khóc, tôi giúp em dọn dẹp một chút, em nghỉ ngơi đi, người nhà em đến tôi sẽ gọi em dậy.
“Anh không ngủ cùng em sao?” Trình Hi Hòa ôm cổ Diệp Dung Sâm hỏi lại.
Diệp Dung Sâm nhéo nhéo mũi Trình Hi Hòa, “Muốn tôi ngủ cùng?”
Trình Hi Hòa gật đầu.
“Vậy em hôn tôi một cái.”
Trình Hi Hòa hơi ngẩng đầu, hôn lên môi Diệp Dung Sâm, “thích anh lắm!”